Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 78
Chương 2 – Phần 78

Khi mà Đinh Nhị Cẩu rời khỏi nhà Hồ Giai Giai thì trời đã vừa rạng sáng, trong thời gian này, Hồ Giai Giai đã biểu thị nhất định sẽ cố gắng hết mình làm tốt nhiệm vụ quản gia hậu cần của toàn bộ ủy ban huyện, tuyệt đối sẽ không để xảy ra bất trắc gì.

Điều quan trọng nhất là cô đã cung cấp thêm thông tin cho Đinh Nhị Cẩu hiểu rõ mối quan hệ nhân sự rắc rối phức tạp ở trong ủy ban huyện, ai là có thể tạm thời đến gần, ai là người có mâu thuẫn, ai là người đáng tin cậy, trên cơ bản đều cho hắn biết rõ ràng, mà đây cũng là điều mà chủ tịch Trọng Hải cần nhất, nó có thể giúp cho ông ta có cách ly gián phân hoá đối phương, ai cần phải đả kích, ai cần phải tạm dùng, phân rõ địch ta, đây là điều kiện tiên quyết đấu tranh giành lấy quyền hành chính trị, bằng không thì sau này sẽ không bao giờ đạt được hiệu quả mà còn ngược lại còn lãnh hậu quá sát thương ngày nào cũng chẳng biết.

– Lãnh đạo, hôm nay chúng ta đi gặp người không?

Đinh Nhị Cẩu đem một ly cà phê nóng đặt ở góc bàn Trọng Hải, ông ta có thói quen sáng sớm uống một ly cà phê để tỉnh táo tinh thần làm việc.

Trọng Hải nhìn nhìn Đinh Nhị Cẩu, không nói gì cả, không nói chuyện không có nghĩa là không việc, ông ta trầm ngâm im lặng chờ Đinh Nhị Cẩu nói tiếp.

– Trong hàng ngủ lãnh đạo ở huyện có đại chủ nhiệm Lâm là cán bộ rất có uy tín, sắp đến Tết âm lịch, cũng là dịp vừa vặn chúng ta nên đến thăm một chút, lâu nay ông ta cũng lớn tuổi rồi, nên an phận cũng không ưa thích náo nhiệt lắm. – Đinh Nhị Cẩu nói hời hợt, nhưng ý tứ trong lời nói này rất là có nhiều ý nghĩa.

Thứ nhất, đại chủ nhiệm Lâm là một cán bộ kỳ cựu ở trong huyện, dựa theo hiến pháp quy định, người đại chủ nhiệm này thuộc hàng có vai vế thứ hai trong hàng ngũ lãnh đạo huyện, tuy nhiên ở cơ sở ủy ban thì chức vụ chỉ có tiếng mà không có miếng.

Thứ hai, đại chủ nhiệm Lâm có đáng để đến thăm hỏi hay không thì cần phải phân tích, người khác có thể không đến viếng thăm, nhưng Trọng Hải là người đứng đầu phụ trách về hành chính ủy ban nên cần phải đi, huống chi người đại chủ nhiệm còn nằm trong ban thường ủy của huyện, nếu như có thể liên hợp, đây là sự trợ lực rất lớn.

– Chúng ta sẽ chuẩn bị gì? – Trọng Hải nhấp một hớp cà phê rồi hỏi.

– Đại chủ nhiệm Lâm không có ham mê cái gì ngoại trừ rượu của nhà máy rượu Bạch Sơn, em sẽ kiếm vài chai mang đến biếu cho ông ta. – Đinh Nhị Cẩu nói.

Sáng sớm hừng đông thì không thấy chiếc xe của Đinh Nhị Cẩu ở trong nhà xe ủy ban, Trọng Hải mỉm cười, ai không biết Đinh Nhị Cẩu đi đâu, nhưng Trọng Hải bây giờ xem như đã biết, thằng nhóc này nhất định là nửa đêm qua, xách xe chạy một hơi đến thành phố Bạch Sơn kiếm rượu rồi.

Trọng Hải đoán không lầm, gần nửa đêm Đinh Nhị Cẩu gọi điện thoại cho Kha Tử Hoa nói là muốn kiếm vài chai rượu của nhà máy rượu Bạch Sơn, cũng may là Kha Tử Hoa đang trực ban, chứ không thì thế nào cũng chửi mắng Đinh Nhị Cẩu một trận.

Kha Tử Hoa bắt đầu bội phục ánh mắt của Thành Công, thằng Đinh Nhị Cẩu này trãi qua chưa bao lâu thời gian, đã được ăn lộn cùng chủ tịch huyện, sự tình như vậy không đơn giản giải thích một câu là Đinh Nhị Cẩu gặp vận may được nếu hắn không có bản lĩnh thật sự.

Cho nên chuyện của Đinh Nhị Cẩu cũng chính là chuyện của Kha Tử Hoa, hơn nửa đêm Kha Tử Hoa gõ cửa nhà của giám đốc nhà máy rượu, khiến cho ông chủ nhà máy rượu hoảng sợ, cứ nghĩ rằng mình mấy ngày hôm trước vừa dụ dỗ cho cô gái kế toán thuộc quyền uống thuốc kích dâm đã bị phát hiện, vì vậy nên khi nghe Kha Tử Hoa hỏi xin rượu, đã vội vàng xuất kho đem 50 chai rượu hảo hạng nguyên chất lấy ra cho Kha Tử Hoa.

– Cậu gọi cho thư ký của đại chủ nhiệm Lâm, hỏi giữa trưa đại chủ nhiệm Lâm có thời gian rảnh không, tôi mời ăn cơm chung một bữa. – Trọng Hải nói.

– Được, em lập tức gọi ngay.

Đinh Nhị Cẩu đáp ứng xong đi ra ngoài.

Khi thấy Đinh Nhị Cẩu đóng cửa lại đi ra, Trọng Hải dường như có điều suy nghĩ gật gật đầu hài lòng, xem ra thằng này đầu óc nhanh nhạy, lãnh đạo vừa nghĩ tới, hắn đã làm rồi, lãnh đạo chưa có kịp nghĩ tới, thì hắn cũng đã hiểu đến rồi.

Tuy rằng bỏ phiếu bầu cử tín nhiệm bình thường sẽ không có gì sai lầm vì mọi việc lãnh đạo ở trên đã sắp xếp xong, nhưng trong chốn quan trường không thể mang theo tâm lý may mắn cứ ngồi im chờ đợi, nếu người nào ở trong quan trường cứ ngồi im mà ôm lấy may mắn, nếu như có ai đó trong chốn quan trường lật kèo thì nhất định sẽ không kịp ứng phó, Trọng Hải không thể đem tất cả mọi chuyện ký thác vào bí thư Trịnh Minh Đường, ông ta phải có lực lượng riêng của mình, bất luận là liên kết hay là lợi dụng lẫn nhau, ngay từ bây giờ phải bắt đầu ra tay hành động…

– Ui trời ơi… chủ tịch Trọng, cuối năm rất nhiều việc bận rộn, mà còn bớt chút thời gian đến gặp tôi, thật sự làm tôi ngại quá.

Đại chủ nhiệm Lâm Đức Vinh ở trong ủy ban huyện lâu nay là tự hình thành một hệ riêng, cũng không hợp với bí thư Trịnh Minh Đường một đám, cũng không cùng chủ tịch Sở Hạc Hiên một bầy, đây cũng chính là nguyên nhân mà chủ tịch Sở Hạc Hiên đấu không lại với bí thư Trịnh Minh Đường, tuy cả hai người đều có ý lôi kéo đại chủ nhiệm Lâm Đức Vinh về phía phe mình, nhưng Đinh Đức Vinh vẫn giả câm vờ điếc, như vậy chứng tỏ thế lực của ông ta vô cùng trọng yếu.

– Chủ nhiệm Lâm, tôi so với tuổi của chú nhỏ hơn nên đến thăm chú cũng là phải đạo, mong chú không trách tôi đến huyện Hải Dương một thời gian rồi mà giờ mới đến gặp chú nhé.

Trọng Hải lời nói phi thường khiêm nhường, hết cách rồi, vì khi nào thích hợp cúi đầu mà có lợi cho mình thì cũng phải làm, làm người lúc cương lúc nhu thì mới thức thời…

– Chủ tịch Trọng, ông nói như thế, tôi không dám nhận đâu, xin mời vào bên trong. – Lâm Đức Vinh đưa tay làm tư thế mời.

Đinh Nhị Cẩu bước theo ở phía sau, cùng thư ký Tạ Hồng Cử của Lâm Đức Vinh tay cầm bốn chai rượu, Đinh Đức Vinh thoáng liếc mắt nhìn, liền thấy loại rượu hảo hạng Bạch Sơn mà mình ưa thích, không tránh khỏi liếc qua Trọng Hải, thì ra vị chủ tịch này tốn công sức cũng không ít lấy lòng mình, Lâm Đức Vinh có chút đắc ý, xem ra Sở Hạc Hiên thì đã đi rồi, bây giờ Trọng Hải lại tới nữa, xem ra đại chủ nhiệm này đối với những người khác mà nói vẫn là rất trọng yếu đấy.

– Theo cơ cấu quyền lực, bất cứ chức vụ nào cũng đều là rất trọng yếu, vì thế cho nên đại chủ nhiệm Lâm tại huyện Hải Dương này mà chịu đứng ra làm quản lý xây dựng kinh tế thì ai mà qua mặt được một người cán bộ lão luyện như chú, nếu mà chú không chịu đứng ra nhận làm đó là một tổn thất lớn của huyện rồi.

Trọng Hải nhẹ giọng rót mật vào tai của đại chủ nhiệm Lâm, Đinh Nhị Cẩu đứng ở sau lưng nghe hai người kẻ thổi người nâng, hắn thở dài, xem ra sau này mình muốn trở thành quan cũng không thể ngoại lệ được à…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200