Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 154
Chương 2 – Phần 154

Trong công viên người đông tấp nập, phi thường náo nhiệt, Miêu Miêu chạy trước chui tới chui lui, cô bé rất là cao hứng, chỗ nào cũng nhòm ngó chỉ trỏ, theo sau là Đinh Nhị Cẩu cùng Phó Phẩm Ngàn sóng vai đi trong đám người, thỉnh thoảng bị chen lấn đụng vào nhau, có đôi khi Đinh Nhị Cẩu thấy có người chen lấn xông vào, hắn nhẹ nhàng nắm bả vai Phó Phẩm Ngàn tránh đi những người kia.

Đối với cử chỉ ân cần săn sóc của Đinh Nhị Cẩu, làm cho Phó Phẩm Ngàn nhịn không được chợt nhớ đến chồng của mình, nhưng bây giờ người ấy đang ở tận nơi đâu, lên trên trời rồi sao? Phó Phẩm Ngàn chạnh lòng không khỏi thầm than, cô ngước nhìn bầu trời như muốn tìm kiếm lại hình ảnh của người chồng, đúng lúc này lại có một đám người chen tới, Đinh Nhị Cẩu muốn kéo cô tránh qua một bên, nhưng nhìn thấy ánh mắt Phó Phẩm Ngàn như là thất thần suy nghĩ về điều gì đó, nên hắn lúng túng không biết mình giờ phải làm sao….

– Cô giáo Phó, cô làm sao vậy?

Đinh Nhị Cẩu đương nhiên không biết Phó Phẩm Ngàn hiện tại đang suy nghĩ về điều gì.

– Ơ..ơ.. không có việc gì…

– Chú Đinh, mẹ… chúng ta đi ngồi tàu lượn siêu tốc đi, ở bên kia kìa, chơi cho biết nha.

Đúng lúc này Miêu Miêu không biết từ chỗ nào chui ra nắm tay hai người.

– Được rồi chú cùng cháu chơi.

Đinh Nhị Cẩu lúc này đã có dáng dấp như là một người chú thật sự rồi, nhưng trên thực tế hắn so với Miêu Miêu chỉ lớn hơn chừng 6, 7 tuổi mà thôi, tuy rằng trên giấy tờ của hắn chứng nhận là 23 tuổi, còn tuổi thật đến bây giờ cũng vừa mới vừa tầm 20 tuổi mà thôi, nhưng là do kinh nghiệm phức tạp ngoài xã hội hòa lẫn ganh đua trong chốn quan trường khiến cho hắn thoạt nhìn giống như là một người đàn ông lão luyện, do chênh lệch không quá nhiều tuổi với Miêu Miêu, nên trong mắt cô bé, hắn rất thu hút hấp dẫn đối với cô bé mất đi tình thương của người cha.

– Vậy cậu chơi cùng với Miêu Miêu, tôi không có chơi đâu. – Phó Phẩm Ngàn nói với Đinh Nhị Cẩu.

– Mẹ cũng chơi đi, con biết mẹ cũng chưa có từng ngồi tàu lượn siêu tốc, bạn học con nói cảm giác kích thích rất đã, chơi với con đi mẹ…

Miêu Miêu nhất quyết không buông tha Phó Phẩm Ngàn cứ lôi kéo vạt áo của cô đi về phía trò chơi tàu lượn siêu tốc, lúc này thì Đinh Nhị Cẩu đi trước để mua vé rồi.

Nhìn xem Đinh Nhị Cẩu đã đi xa, Phó Phẩm Ngàn kéo tay Miêu Miêu:

– Hừ.. Miêu Miêu, hôm nay sao lại không nghe lời của mẹ, lúc đi ra dạo phố mẹ đâu có mang theo tiền, bộ con không biết hay sao mà còn đòi này muốn nọ.

– Chú Đinh có mang theo tiền trước rồi mà. – Miêu Miêu lém lỉnh nói tiếp.

– Mẹ không biết là thật hay giả vậy? Chú Đinh thích mẹ, nếu bây giờ tốn nhiều tiền hơn nữa thì chú cũng nguyện ý, chứ nếu không phải vậy, chúng ta và chú không quen không biết, vì điều gì mà lặp đi lặp lại nhiều lần giúp đỡ chúng ta? – Miêu Miêu lắc lư cái đầu nhỏ trêu tức Phó Phẩm Ngàn hỏi tới.

– Con bé chết tiệt kia, xem ra mẹ không đánh chết ngươi thì cũng không được.

Phó Phẩm Ngàn trong lòng rất lo lắng bị con gái trước mặt mọi người nói huỵch toẹt ra, trong lúc này đây Đinh Nhị Cẩu đã mua xong vé trò chơi đang đi tới.

– Chuyện gì vậy, hai mẹ con đang bàn cãi cái gì vậy?

Đinh Nhị Cẩu vé xong quay về sau thì chứng kiến hai mẹ con Phó Phẩm Ngàn đang giống như là tranh luận lăn tăn cái gì đó nên hỏi.

– Không có gì, mẹ cháu nói cám ơn chú, chú… chúng mình đi thôi.

Miêu Miêu liếc nhìn khiêu khích Phó Phẩm Ngàn, như là một con khỉ nhỏ kiêu ngạo tay kéo Đinh Nhị Cẩu đi về hướng xe khu vực cáp treo.

Dựa theo số ghế, Đinh Nhị Cẩu cùng với Phó Phẩm Ngàn ngồi song song với nhau, còn Miêu Miêu tắc thì ngồi ở đằng sau hai người, Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy đôi chân Phó Phẩm Ngàn hơi run run.

– Cô giáo Phó, chị chưa từng có ngồi qua trò chơi này sao? – Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Chưa… không có, chẳng lẽ cậu đã ngồi qua? – Phó Phẩm Ngàn nói.

– Em cũng chưa có ngồi qua, mà cái trò chơi này cũng đâu có gì phải sợ, đến lúc đó nhắm hai mắt lại, không nhìn là được, nhưng nếu làm như thế thì chắc là cảm giác ngồi trên tàu lượn siêu tốc với tính kích thích của trò chơi sẽ giảm mạnh rồi, em nghe nói trò chơi này, chính tốc độ của nó mới mang đến cảm giác mạnh nhất đấy.

– Há, tại Miêu Miêu cả ngày nó nói muốn đến ngồi chơi tàu lượn siêu tốc, kỳ thật là tôi không thích đi đâu, trò chơi cảm giác mạnh này, tôi có chút sợ hãi, hay là để tôi xuống đi.

Phó Phẩm Ngàn thoạt nhìn không giống như là giả vờ, Đinh Nhị Cẩu thì cũng không biết là hắn xuất phát từ quan tâm hay là cổ vũ, nên hắn đưa tay ra giữ tay Phó Phẩm Ngàn lại, trong lúc này, tàu lượn bắt đầu khởi động, Phó Phẩm Ngàn nghĩ giờ mà muốn xuống thì cũng không được nữa rồi.

Đúng ra tất cả mọi người chỉ cần ngồi lên tàu điện siêu tốc, chẳng khác nào đem tính mạng của mình giao cho trò chơi vận mệnh rồi, bình thường thì không sao, nhưng nếu như số mệnh không tốt thì vẫn gặp chuyện không may, vì sự tình gì cũng có thể phát sinh, nếu không phải vì Miêu Miêu cứ chết sống muốn chơi, Đinh Nhị Cẩu cũng sẽ không lên ngồi, vào cái buổi tối định mệnh gặp gỡ Phó Phẩm Ngàn mà hắn không làm bất kỳ hành động vô lễ nào, cho đến bây giờ hắn đã tổn thất cũng không ít… tiền, trong khi hắn chẳng xơ múi gì được Phó Phẩm Ngàn, nhưng ngay từ lúc ban đầu hắn vô tình đã trở thành hình tượng cứu người đã in sâu vào trong mắt con gái của Phó Phẩm Ngàn, cho nên đơn giản hắn cũng không muốn đem cái hình tượng này hủy diệt cho nên chỉ âm thầm thèm muốn cô giáo Phó Phẩm Ngàn mà không nói nên lời.

Ma xui quỷ khiến, lần lượt cái cảm giác này dần dần biến thành sự thật, đặc biệt là nhờ có cô bé Miêu Miêu nhỏ này làm phản đồ dung túng, Đinh Nhị Cẩu có linh cảm, mục đích của mình sắp đạt đến.

Trong lúc này Phó Phẩm Ngàn nhắm chặc hai mắt, hai tay giữ chặt lấy phía trước bộ ngực của mình, còn Đinh Nhị Cẩu tay phải thì giữ chặt tay vịn, một tay trái thì cầm thật chặt cùi chỏ cánh tay của Phó Phẩm Ngàn….

– Mở to mắt ra nhìn xem.

Đinh Nhị Cẩu hô lớn, hắn gặp Phó Phẩm Ngàn vẫn nhắm chặc hai mắt, còn hai chân của cô đã run rẫy chẳng thành dạng gì nữa.

Phó Phẩm Ngàn không dám mở mắt, chỉ lắc đầu, cứ như vậy, mãi cho đến khi chiếc tàu lượn siêu tốc dừng lại, cô cũng chưa có mở hai mắt ra, mãi cho đến khi Miêu Miêu từ phía sau nói ra:

– Mẹ, đã quá, đi thêm một lần nữa nha mẹ?

Đinh Nhị Cẩu cười cười lấy tay chỉ Phó Phẩm Ngàn, Miêu Miêu lúc này mới chú ý tới mẹ của cô bé đã không đứng dậy nổi, vì vậy cô bé vội vàng tháo dây an toàn ra, cùng Đinh Nhị Cẩu mỗi người một bên một cánh tay, đem Phó Phẩm Ngàn dìu ra chỗ ngồi ở bên ngoài.

– Mẹ dở ẹt à, con còn không sợ, mà mẹ đã sợ đến như vậy.

Miêu Miêu biểu hiện đối với mẹ của mình không hài lòng, Đinh Nhị Cẩu lắc đầu ra hiệu cô bé đừng có nói như thế, Phó Phẩm Ngàn bị dọa sợ hãi mềm nhũn đôi chân, dưới sự nâng đở của Đinh Nhị Cẩu cùng Miêu Miêu lúc này mới chậm rãi có thể đứng dậy nỗi, Đinh Nhị Cẩu đem đỡ cô đi đến khu vực nghỉ ngơi ngồi xuống, hắn rút ra tờ 100 tiền giá trị lớn đưa cho Miêu Miêu:

– Đi mua cho mẹ cháu chai nước uống, còn cháu thì mua trà sữa hay cái đó uống đi.

Miêu Miêu xoay người chạy đi mua trà sữa, Đinh Nhị Cẩu cúi đầu nhìn Phó Phẩm Ngàn hỏi:

– Cô giáo Phó, chị không sao chứ?

Phó Phẩm Ngàn lúc này đã phục hồi lại tinh thần, nhìn Đinh Nhị Cẩu nói:

– Ừ… tôi không sao, cám ơn cậu, chỉ là vừa rồi đôi chân có chút không điều khiển được, xấu hổ quá.

– Bây giờ thì đôi chân như thế nào rồi, hiện tại có cảm giác lại chưa?

Đinh Nhị Cẩu lúc này biểu hiện rất là đàn ông tại trước mặt mọi người, hai tay hắn nắm một chân của Phó Phẩm Ngàn, bắt đầu nâng niu xoa bóp, với dáng điệu tính cách vuốt ve như vậy, mà ngay cả nha hoàn cổ đại cũng không bằng hắn nha.

Phó Phẩm Ngàn vừa mới tỉnh hồn lại, thần kinh thoáng qua một cái, theo đôi tay xoa bóp của Đinh Nhị Cẩu tiếp xúc đến bắp đùi của mình căng thẳng trở lại, cô vốn định thò tay ngăn cản hắn lại, nhưng tình huống chính xác là từ đôi tay của hắn đang dùng lực nắn bóp, hai bắp đùi của Phó Phẩm Ngàn dần dần đã có cảm giác, hai bên đùi lại như có dòng máu chảy xuôi gia tốc, thời gian trôi qua đôi chân đã nóng dần lên.

Lúc này đây đôi tay Đinh Nhị Cẩu dần dần thâm lại vào đến khu vực gần bẹn đùi, cô có ý nuốn cảm thấy cần phải ngăn cản hai bàn tay này đang tiếp tục tàn sát bừa bãi trên bắp đùi mình, bởi vì đôi tay hắn vậy mà sắp tiếp xúc đến khu vực trung tâm của cô rồi, chỗ đó là nơi cất dấu cái bí ẩn quý giá nhất của người phụ nữ, cho dù là cách mấy tầng quần, nhưng bị một người đàn ông xa lạ không chút kiêng kỵ vuốt ve như vậy, cô cảm giác có một tia ngưa ngứa tại khu vực giao nhau chính giữa hai chân chậm rãi lan tràn, đã vậy còn khuếch tán với tốc độ cực nhanh.

Phó Phẩm Ngàn đã không thể ức chế thân thể trung thực nổi lên phản ứng, đôi bầu vú bắt đầu chậm rãi bành trướng, trên đỉnh núi hai đầu núm vú hồng đỏ cũng săn cứng như hai hạt đậu, thô sáp cạ cạ trong cái áo lót ngực, gương mặt phía trước của Phó Phẩm Ngàn ửng hồng, Đinh Nhị Cẩu có thể thấy rõ Phó Phẩm Ngàn dung nhan mị thái liêu nhân như hoa như nước, Phó Phẩm Ngàn cả người nhẹ rung, thái độ lúc này như là tỏ vẻ không có từ ý tứ chối đôi bàn tay hắn…

Không thể nghi ngờ là sắc thái của Phó Phẩm Ngàn như vậy chẳng khác gì cổ vũ động tác Đinh Nhị Cẩu, cô như vô ý nhô lên cái mông lớn, do đó khiến cho cái quần mình như khóa chặt lại phía dưới cái âm hộ, tại trước mặt Đinh Nhị Cẩu càng thêm phồng lên cao, chiếm cứ toàn bộ tầm mắt Đinh Nhị Cẩu, cảnh đẹp như vậy, Đinh Nhị Cẩu bị kích thích thật sâu, thậm chí lổ mũi thính như cho của hắn có thể cảm giác được đến bên trong thông đạo u cốc Phó Phẩm Ngàn đang lan tỏa ra cái loại mùi ngây ngấy dịch nhờn đặc hữu riêng của người phụ nữ, thoang thoãng mang theo một mùi khai khai của cái âm hộ bị hầm hơi từ cái quần lót bó chặt suốt từ sáng đến bây giờ, cũng đã tán phát ra rồi.

Phó Phẩm Ngàn hoàn toàn không có nghĩ đến bộ dạng của mình như vậy ở trước mắt Đinh Nhị Cẩu vốn là một gã đã có kinh nghiệm đối phó với những người đàn bà lớn tuổi hơn hắn, không thể nghi ngờ là nếu cô cứ để hắn tiếp tục trêu đùa như thế này, nếu cô giữ mình không tốt, thì trước sau gì cũng phải thất thân dưới người Đinh Nhị Cẩu, nhưng hiện tại Phó Phẩm Ngàn không có ý thức được điểm này, có lẽ nhất định đây là số mệnh của cô.

Đôi tay của Đinh Nhị Cẩu dần dần bó vào bên gần háng của Phó Phẩm Ngàn, trong vòng lửa nóng đôi bàn tay chạm nhau cùng với da thịt bên trong bắp đùi non mềm, Phó Phẩm Ngàn không kiên nhẫn nỗi nữa.

– Tốt rồi, tôi không sao rồi, cám ơn cậu.

Phó Phẩm Ngàn dùng tay kịp thời ngăn lại Đinh Nhị Cẩu thâm nhập tiến thêm một bước.

– Vậy sao, chị đứng lên nhìn xem có thể đi được chưa, vừa rồi chị làm em sợ hãi, bình thường có phải là chị bị thiếu máu phải không?

– Chuyện này… a đúng vậy, làm sao cậu biết?

– Hì … ông nội của em là một trung y, cho nên em cũng hiểu sơ qua một ít, không có việc gì là tốt rồi.

Phó Phẩm Ngàn vốn là một mực tồn tại cảm giác ân tình của Đinh Nhị Cẩu, do là chạy tiền để chữa bệnh cho chồng nên mới bất đắc dĩ đi đến quán kia, rồi Đinh Nhị Cẩu xuất hiện, là vì hắn tầm hoan nên mới tìm đến mình, như vậy dựa theo logic, Đinh Nhị Cẩu khẳng định không phải là người tốt, nhưng dù hắn là người như thế nào đi nữa, cũng là ân nhân của mình, mình không thể qua sông đoạn cầu, không thể phụ lại ân huệ, quay đầu trách mắng người ta.

Suy nghĩ là như vậy, bên trong nội tâm Phó Phẩm Ngàn luôn có tồn tại một loại cảnh giác với hắn, nhưng khi về sau tiếp xúc Đinh Nhị Cẩu mấy lần, đối với Đinh Nhị Cẩu sự cảnh giác của cô dần dần giảm đi, cho tới hôm nay trải qua một trận kinh hồn trên trò chơi tàu lượn siêu tốc rồi được đôi bàn tay Đinh Nhị Cẩu vuốt ve xoa bóp ân cần, cô mới nhận biết được, thân thể ở bên trong của mình, kỳ thật rất cần đến một người đàn ông an ủi.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200