Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 41
Chương 2 – Phần 41

Đinh Nhị Cẩu dừng xe ở cổng trung đoàn cận vệ Trung Nam Hải cách đó không xa, thỉnh thoảng có xe ra ra vào vào, Đinh Nhị Cẩu không tới gần, cứ như vậy đứng xa xa nhìn, hắn đến đây chỉ có một việc: đợi Chu Hồng Kỳ đi ra.

Một lát sau, chứng kiến Chu Hồng Kỳ chậm rãi đi ra, chỉnh tề với bộ quân phục thẳng tắp, dung mạo xinh đẹp, thân hình cao ráo, tản ra khí chất người phụ nữ đặc biệt thành thục, người nữ quân nhân trên thân mặc chính là cái áo quân phục tay ngắn, trước ngực đôi bầu vú no đủ, cái quần màu xanh quân phục vừa vặn lại bị cái mông đầy đặn kéo căng làn vải ra thật chặt, đến nỗi cái khe đít mê người đều hiển lộ ra, cái quần hơi bó sát người hợp lại nơi chính giữa hai chân thon dài vừa đúng phác thảo vẽ ra hình dáng một cái mu mập mạp nhô ra, phồng cao ra, tuy không thể nhìn thấy thực chất cái âm hộ đó, nhưng có thể như bây giờ làm cho người mơ màng tưởng tượng ra.

– Trời ơi, đôi chân với cái mu đẹp quá !

Đinh Nhị Cẩu không thể không âm thầm tán thưởng, quả thật cặp chân của Chu Hồng Kỳ chẳng có chỗ nào để mà chê trách, rất tròn và rắn chắc, tư thế bước đi đều đều về phía trên thật sự làm người xem ngây dại, Đinh Nhị Cẩu nuốt nước bọt rồi chợt nhớ đến chính sự, hôm nay tới là làm việc, chứ không phải đến tán gái, hơn nữa, với lại bản lĩnh của Chu Hồng Kỳ như vậy, hắn dù có muốn nhưng cũng không dám tán tỉnh…

Trời lạnh nhưng Chu Hồng Kỳ ăn mặc cũng phong phanh, nên hai gò má hồng hồng, đôi mắt thật to cũng nhộn nhạo lăn tăn như làn sóng ánh sáng.

– Chị Hồng Kỳ, tại đây nè.

Đinh Nhị Cẩu xuống xe, đứng ở cửa xe bên cạnh phất tay hô lớn .

Không có giống như ngày còn làm huấn luyện trong trường cảnh sát với kiểu cách cấp trên, giờ nhìn thấy Chu Hồng Kỳ có một chút thủy mỵ dịu dàng, hai mảnh môi độ dày vừa phải đỏ mọng, màu sắc trêu người, trước ngực hai bầu vú hai hình dáng ngọn núi tuyệt đối hoàn mỹ, rất tròn căng cứng cao vút chống lên cái áo quân phục trên lồng ngực đạt đến trạng thái như muốn trán muốn nứt ra, hai quả bán cầu như tùy lúc đều có thể lột chiếc nịt ngực mà xông ra bên ngoài.

– Thật là không ngờ, cậu còn biết được tìm đến chị, nói đi… có chuyện gì?

Chu Hồng Kỳ nhìn nhìn Đinh Nhị Cẩu, ở trước mặt hắn tầm một mét thì đứng lại, nói ra .

– Chị Hồng Kỳ, lên xe đi, em mời chị ăn cơm, thuận tiện có chút chuyện nhỏ nhờ chị giúp đỡ chút.

Khi Chu Hồng Kỳ khom người chui vào xe, Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy cái quần quân phục bó chặt lấy hai bên bờ mông mập mạp uốn qua uốn lại, phi thường no đủ màu mỡ, chắc chắn tuyệt đối là béo mà không ngấy….

– Tốt đó Trường Sinh, xem ra hiện tại cuộc sống của cậu khấm khá, đã mua được xe hơi rồi, xem ra ngày đó cậu đó cự tuyệt chị là chính xác. – Chu Hồng Kỳ vô ý nói đến những lời hình như có điều gì không đúng .

– Chị Hồng Kỳ à, em có… cự tuyệt chị lúc nào vậy? – Đinh Nhị Cẩu nói như là bị vu oan .

Đúng lúc này Chu Hồng Kỳ cũng nhớ tới được trong lời của mình có chút mập mờ với hai tiếng ‘ cự tuyệt chị ..’, nên khuôn mặt cô phát lạnh lại trả lời:

– Hừ ngã ngớn, muốn ăn đòn đúng hay không?

– Không … không, em thật là có chuyện nên mới tìm nhờ chị hỗ trợ, việc này ngoại trừ chị ra, người khác cũng khó mà xử lý được

– Đinh Trường Sinh, chị phát hiện ra, cậu bây giờ so với lúc tại học viện cảnh sát tay chân lanh lẹ hơn nhiều, công phu nịnh hót cũng có tiến bộ đấy.

– Trời ơi, chị Hồng Kỳ có biết, sau khi em trở về thì bị dính líu vào một bản án kỳ oan, hết cách rồi, nên đành ôm hận rời khỏi đội cảnh sát, bây giờ đang ở trong một nơi khỉ ho cò gáy dẫn dắt mang theo một đám dân chúng đi sửa đường suốt ngày, chị thấy em sống có dễ dàng không?

Đinh Nhị Cẩu trước tiên là dùng chiêu… than thở trước…

– Vậy cậu tìm chị là có chuyện gì, bộ muốn điều chuyển công tác đến tỉnh thành hả?

– Không phải vậy, là chuyện như thế này, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm rồi nói, em đang đói chết đây, à, chị xem qua một chút bản thảo văn chương, xét duyệt xem có tuân đúng theo quy định không vậy ?

Đinh Nhị Cẩu đưa tờ bản thảo mà Trương Cường viết đưa cho Chu Hồng Kỳ .

Sau khi lái xe chạy về phía nội thành, Đinh Nhị Cẩu tìm một nhà nhà hàng Tây hạng sang, vào trong một phòng V.I.P riêng biệt kín đáo…

Chu Hồng Kỳ mở trong tay bản thảo ra, tất cả phụ nữ dù gì đi nữa cũng đều ưa thích câu nói ngọt, ý của Đinh Nhị Cẩu muốn thông qua Chu Hồng Kỳ tìm đến một tòa soạn báo nào đó quen biết của cô, giúp đỡ Trương Cường đem bản thảo văn chương chỉnh sửa hoàn chỉnh hình thành mục tiêu phấn đấu của Trường Cường như một lời tự giới thiệu về bản thân phát ra, trước kia hắn nhớ rõ Chu Hồng Kỳ đã từng nói qua, cô có quen biết người trong tòa soạn của báo Trung Nam pháp luật, nếu không thể in ra trên báo công an được thì tại báo pháp luật cũng có thể …

– Bản thảo này là của cậu viết?

– Không phải do em viết, mà là một người bằng hữu của em viết, nói trước nhe, em có dặn qua hắn đừng có copy ở đâu, hắn kiên quyết lắc đầu không có, người ta là xuất thân chính quy từ học viện cảnh sát, điểm ấy trình độ văn chương vẫn phải có.

– Ừ… chị nhìn sơ qua thấy cũng khá tốt, nhưng cậu đưa cho chị xem là có ý gì?

Chu Hồng Kỳ tùy tiện ném bản thảo lên trên bàn nói ra.

– À… hắn hiện tại đang có một cơ hội được lên chức, có thể được đề bạt làm trưởng đồn cảnh sát ở thị trấn Lâm Sơn, nhưng e ngại là những đối thủ cạnh tranh với chức vụ này có thế khá mạnh, trưởng công an huyện có lòng muốn đề bạt hắn, nhưng chính bản thân của hắn cũng phải tạo được cho mình một thế đứng cho vững chắc, cho nên em nghĩ đến chị ở trên tỉnh thành có nhiều người quen biết, xem thử có thể nhờ bên báo chí cho phát ra những đề mục này để mọi người chú ý quan tâm đến khả năng của hắn.

– Cậu tìm đến chị chính là vì việc này? – Chu Hồng Kỳ bày biện trước mặt các dĩa thức ăn hỏi.

– Việc này chỉ là một chuyện, còn có một chuyện trọng yếu hơn, đó là từ khi khóa huấn luyện chấm dứt, em không còn có dịp gặp lại chị, nên sẵn dịp này ghé thăm chị một chút.

– Thăm chị? Chị cũng đáng để cậu đến thăm sao? – Chu Hồng Kỳ nét mặt lạnh băng, chế nhạo nói .

– Có câu nói một ngày làm thầy, cả đời là thầy, dù nói thế nào, em cũng là học trò của chị, đến thăm không phải đạo lý sao ?

Đinh Nhị Cẩu hôm nay thật là da mặt dày đến cỡ nào cũng không cần, những câu trơ tráo cỡ nào cũng nói được chỉ cần việc này thành công, năm ngàn đồng tiền của Trường Cường hắn xài sẽ không bận tâm…

– Hừ… chị chỉ là đàn bà, không thích được gọi là thầy…

– Chị à… ai nói chị là đàn bà đâu này? Chị là …

Đinh Nhị Cẩu lời còn chưa nói hết, đã bị Chu Hồng Kỳ trừng mắt, cho nên lnhững câu kế tiếp giọng nói của hắn nhỏ đi rất nhiều .

– Chị nhiều lắm cũng nhỉnh hơn thiếu nữ một chút, chị xem trong nhà hàng này, tất cả các cô gái có ai sắc đẹp qua được chị, nếu so sánh với chị, các cô gái đó nhất định chính là …

– Thôi đủ rồi, không nhìn ra cậu đấy Đinh Trường Sinh, chưa đầy hai năm, đầu lưỡi của cậu cũng lưu loát hơn trước rất nhiều, nhưng cậu cứ như vậy, thật tình chị không thích.

Nói xong, Chu Hồng Kỳ đem cây dao nhỏ cắt thịt bò bỏ mạnh vào cái dĩa phát ra tiếng vang lanh lảnh, làm Đinh Nhị Cẩu giật mình.

Phụ nữ mà trở mặt thì liền trở mặt ngay, quả thực còn nhanh hơn lật sách nữa, Đinh Nhị Cẩu cúi đầu, không nói một tiếng nào, đến khi nghe thấy Chu Hồng Kỳ cầm dao nĩa ăn tiếp, hắn mới hơi chút nhẹ nhỏm thở một hơi.

– Chị Hồng Kỳ không phải là em cố ý, có thể tại vì chị đang ở trong môi trường quân đội nên không biết là lăn lộn ở trong xã hội này có bao nhiêu khó khăn, giống như là chuyện nhờ chị giúp về bản thảo lần này, thật ra em hoàn toàn có thể không đến đây, nhưng ở bên ngoài em cần phải kết giao với một số vây cánh bạn bè, ở trong quan trường, mạng lưới giao tiếp đó là bậc thang, nếu mình không làm như vậy, thì sẽ có người khác làm, chứ không như chị đơn giản ở trong trong quân ngũ, cho nên chuyện ngày hôm nay, coi như em không có nói qua, hoặc là coi như em chưa có tới vậy. – Đinh Nhị Cẩu thở dài, rụt rè nói ra .

– Coi như cậu chưa từng tới? Vậy thanh toán tiền buổi ăn tối nay ai sẽ tính? – Chu Hồng Kỳ nói ra .

Đinh Nhị Cẩu không trả lời, chỉ là lẳng lặng móc ra tiền chuẩn bị thanh toán, Chu Hồng Kỳ nhìn thấy bộ dạng Đinh Nhị Cẩu như thế, cô tức giận thiếu điều đạp cho hắn một phát, thằng này có lúc thông minh nhanh nhẹn như khỉ, có lúc thì lại ngốc nghếch còn hơn heo nữa.

– Phục vụ viên.

Chu Hồng Kỳ bấm chuông, gọi người phục vụ vào.

– Dạ, có gì dặn dò?

– Mang đến đây thêm một phần, tầm 30 phút đem ra là vừa.

Chu Hồng Kỳ gọi thêm một phần ăn… .

Lúc này Đinh Nhị Cẩu ngẩng đầu nhìn thoáng qua Chu Hồng Kỳ, người phụ nữ này khi huấn luyện thì dáng dấp mạnh như rồng, như cọp, khi thì người phụ nữ này cao quý tựa như là một tiểu thư khuê các, có giáo dục, hàm súc tài trí hơn người, vừa rồi cô giáo huấn hắn thì không có một khí thế gì là giận dữ cả…

Đinh Nhị Cẩu thò tay cầm chén súp cua vừa ăn vừa nhìn Chu Hồng Kỳ mím môi nhấp một hớp rượu vang đỏ, đôi mắt của hắn lại nhìn khuôn mặt Chu Hồng Kỳ tựa thăm dò điều gì đó…

Chu Hồng Kỳ cũng thấy ánh mắt quái vật Đinh Nhị Cẩu đang nhìn mình chằm chằm, bực bội nói:

– Trường Sinh, cậu đúng là còn có tên Nhị Cẩu phải không ? Đôi mắt sắc ma làm gì mà nhìn tôi như vậy, thậm chí cũng không tránh né một chút, hừ… cố ý bạo lộ sự xấu xa, có biến thái không vậy?

Lập tức cái mặt mo Đinh Nhị Cẩu xấu hổ đỏ thẫm, trong miệng vẫn đang còn ngậm lấy một ít súp cua “phù…” sặc ra một ngụm súp cua vừa vặn phun ra dính tại ngực của Chu Hồng Kỳ ngực.

– Ai da… cậu…. !

Chu Hồng Kỳ vội vàng đứng dậy, dùng tay phủi liên tục nước súp nhơn nhớt dính trên bộ ngực cao ngất no đủ ngực.

– Ưm… um… có lỗi … có lỗi với chị, em không phải cố ý, tại vì lời nói của chị cũng quá sắc bén làm em … ngượng ngùng xấu hổ mới bị sặc đấy… !

Đinh Nhị Cẩu buông chén nước súp đứng lên, thò tay muốn thay Chu Hồng Kỳ phủi lấy nước súp dính trên ngực, thật ra trên bộ ngực của Chu Hồng Kỳ dính cũng không nhiều nước súp, nhưng Chu Hồng Kỳ khó có thể tin được cử động xấu xí của thằng này lại như thế, làm cô giật mình, lúc này cô lẳng lặng nhìn xem hắn, để xem hắn lộ ra bản chất như thế nào?

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200