Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 85
Chương 2 – Phần 85

Hoắc Lữ Mậu lại tiếp tục rót rượu cho Đinh Nhị Cẩu uống, đến lúc này thì Đinh Nhị Cẩu đã uống hết nửa lít rượu trắng, tuy rằng tửu lượng hắn cũng không đến nỗi nào, nhưng hắn cũng cân nhắc lát nữa còn phải lái xe đi về, cho nên từ chối không uống nữa.

– Anh hôm nay sao vậy, bộ định cho Nhị Cẩu uống đến chết à mà cứ rót rượu cho hắn hoài vậy, lát nữa hắn còn phải lái xe về nữa mà, hay là như vậy, Nhị Cẩu… đêm nay em khỏi về, ở lại đây ngủ đi.

Điền Ngạc Như nhìn ra Hoắc Lữ Mậu đêm nay hình như là muốn chuốc rượu Đinh Nhị Cẩu vậy, vì vậy giận dỗi nói ra.

Hoắc Lữ Mậu có tật giật mình sững sờ, cười cười bỏ chai rượu xuống.

– Ừ.. vậy thì thôi không uống nữa, hôm khác lại uống, nếu chạy xe không nỗi, đêm nay chớ đi, ở lại đây vậy?

Hỏi như vậy một câu, ai nghe qua mà không hiểu là muốn tiễn khách, Đinh Nhị Cẩu mỉm cười nói:

– Thôi được rồi, em bây giờ thư ký của chủ tịch, cũng chẳng biết lúc nào sẽ gọi tìm, nên em không dám ở bên ngoài ngủ lại, cứ để em về.

Ba người lại tiếp tục hàn huyên một thời gian ngắn, thì Đinh Nhị Cẩu liền cáo từ, lần này Điền Ngạc Như cũng không có giữ hắn lại, chồng của mình không có mở miệng nhiệt tình muốn giữ lại, cô là một người đàn bà trong nhà làm sao dám nói gì, vì vậy đành nhìn theo bóng dáng Đinh Nhị Cẩu loạng choạng bước ra khỏi nhà.

– Đi đường cẩn thận một chút, đến nhà nhớ gọi điện thoại cho chị biết. – Điền Ngạc Như cẩn thận dặn dò.

Đinh Nhị Cẩu mở cửa xe ngồi xuống, cũng không có ngay lập tức chạy xe đi, mà là nhắm mắt ngồi nghỉ, rượu cồn trong dạ dày đốt nóng lợi hại, đêm nay quả thực uống không ít, uống nhiều một chút cũng không thành vấn đề, nhưng chỉ sợ uống rượu xong say, rồi lại lộn xộn nổi máu dê lên đè Điền Ngạc Như ra làm thì toi mất…

Lúc này ngồi trong xe một hồi, bụng hắn lại cồn cào không nhịn được muốn nôn, vì vậy hắn lại đẩy cửa xe ra, chạy về phía đất trống nôn thốc nôn tháo.

Sau khi nôn xong, cảm giác thoải mái hơn, nhưng vẫn còn rất khó chịu, vì vậy lại khi trở lại trên xe Đinh Nhị Cẩu ngồi đờ người ra một lúc lâu, sau đó mới khởi động nổ máy xe rời khỏi cư xá khu nhà ở của Hoắc Lữ Mậu.

Hơn 22 giờ đêm, trên đường cái người qua lại đã rất ít, xe cộ lúc này cũng rất thưa thớt, một chiếc xe hơi cách khoảng không xa chạy theo xe của Đinh Nhị Cẩu, bởi vì vừa uống rượu, với lại cũng không có cảnh giác, Đinh Nhị Cẩu hoàn toàn không có có ý thức được nguy hiểm đang đến gần.

Phía trước chính là một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đúng lúc này đèn đỏ bật sáng, Đinh Nhị Cẩu cho dừng lại xe, hắn không có chú ý tới sau lưng chiếc xe hơi đã biến mất, ở tại ngã tư đường trên con đường khác cắt ngang, một chiếc xe tải khoan thai chậm rãi chạy tới.

Đinh Nhị Cẩu đôi tay cầm vô lăng, nhìn xem đèn chuẩn bị bật xanh, hắn để tay xuống sát cần số, nhẹ giẫm chân ga, chuẩn bị vượt qua ngã tư đường, nhưng chiếc xe tải lớn trên con đường cắt ngang lại đột nhiên gia tốc, xem ra như là muốn vượt đèn đỏ, khi Đinh Nhị Cẩu chú ý tới chiếc xe tải này thì hình như nó đã mất khống chế, thẳng hướng về phía xe của hắn đâm tới, phản ứng đầu tiên của Đinh Nhị Cẩu là nhấn chân ga hết mức nhằm vượt qua tránh cái xe tải…

Đúng ra Đinh Nhị Cẩu có thể thoát qua kiếp nạn này rồi, bởi vì chiếc Hummer tăng tốt cũng không tồi, nhưng chiếc xe tải cố tình quay đầu đâm thẳng mạnh trúng vào đuôi xe của Đinh Nhị Cẩu, vì vậy hắn lần đầu tiên nếm được thế nào là cảm giác đằng vân giá vũ, chiếc xe Hummer bị đâm lăn lộn mấy vòng quăng qua tới bên kia ngã tư đường mới ngừng lại.

Đinh Nhị Cẩu lúc này đã bị ngất xỉu, còn chiếc xe tải gây chuyện đã bỏ trốn mất dạng, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Khi Đinh Nhị Cẩu tỉnh lại thì đã đến ngày thứ ba rồi, khi hắn mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy lại là Dương Phụng Tê.

– Ủa tại sao chị lại ở chỗ này?

Đinh Nhị Cẩu vất vả lắm mới nhận thức được đây là bệnh viện nên hỏi.

– Hừ.. tới tiễn biệt em một lần cuối cùng.

Dương Phụng Tê đã nghe qua bác sĩ thông báo tình hình Đinh Nhị Cẩu không có nguy hiểm tánh mạng, chỉ có trên đầu là bị thương nhẹ, có thể sẽ có chấn động nho nhỏ trên não, nhưng qua ít ngày thì sẽ tốt lại, cho nên cô cũng không còn chút nào lo lắng nữa.

Nhìn thấy Dương Phụng Tê tỉnh bơ, Đinh Nhị Cẩu biết mình chắn chắn không có chuyện gì nguy hiểm, nếu không thì Dương Phụng Tê sẽ chẳng bao giờ nói giỡn như thế.

– Hì.. trên người của em có sứt mẻ gì không vậy chị ? – Đinh Nhị Cẩu gắng gượng cười hỏi.

– Sứt mẻ không ít, nhưng cái đồ vật mấu chốt nhất cũng không có vấn đề gì.

Dương Phụng Tê vừa cười vừa thấp giọng trả lời Đinh Nhị Cẩu.

– À… sao mà trùng hợp như vậy, em vừa bị thương, thì chị đã tới rồi, có việc gì không hả chị?

– Ừ cũng còn may là đúng dịp, đêm hôm đó lúc chị gọi điện thoại cho em, thì em vừa mới bị đưa vào bệnh viện cấp cứu, chị gọi điện thoại hoài mà không có ai nghe máy làm chị tưởng rằng em bận là vì đang cùng khoái hoạt với người phụ nữ nào đó cho nên phát ghét cứ gọi hoài, không ngờ tới là hồi sau thì có một người cảnh sát nghe điện thoại, cho biết là em vừa mới xảy ra tai nạn xe cộ, hiện tại đang cấp cứu, làm dọa chị muốn chết, nên vội vàng lật đật suốt đêm ngồi xe lửa tới đây.

– Giờ thì đã tốt rồi, à.. còn chiếc xe của em có hỏng nặng không?

– Hừ.. còn nhắc đến cái xe, nó bị tổn hại nghiêm trọng, thôi bỏ chiếc xe đi, chị thấy em cũng không cần phải lái xe, quá nguy hiểm ! Hừm.. đã vậy còn uống rượu lái xe nữa chứ, bộ em không biết hiện tại cảnh sát đang kiểm tra nồng độ rượu của tài xế rất gắt gao sao ? Đừng có cho là mình là thư ký của chủ tịch huyện thì có thể muốn làm gì thì làm. – Dương Phụng Tê nét mặt lạnh lẽo ca cẩm.

– Không có việc gì đâu, về sau em sẽ nhớ kỹ, uống rượu thì không lái xe, lái xe thì không uống rượu, như vậy được chưa…

– Nói thật cũng là may cho em, nếu là những chiếc xe hơi khác thì chưa biết việc gì xảy ra, còn chiếc xe của em cũng nhờ giàn khung được gia cố lại nên rất chắc chắn có tác dụng hạn chế tác động ngoại lực va vào, bằng không cái mạng nhỏ của em đã khai báo dưới Diêm Vương rồi.

– Hic.. xong đời, sửa xe lần này chắc phải tốn không ít tiền..

– Đừng ồn ào than vãn, chị giúp em mua một chiếc xe khác là xong, kỳ này mua hẳn một chiếc xe chống đạn bền chắc cho em chạy nhé…

– Đúng rồi, nói đến chống đạn em mới nhớ, cảnh sát giao thông nói như thế nào, em chỉ nhớ được là tại ngã tư, đèn vừa xanh thì em bắt đầu chạy, ngay lập tức đã bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ đâm vào, cảnh sát có tìm được chiếc xe cố ý gây chuyện đó không vậy ? Con mẹ nó ai làm?

Đinh Nhị Cẩu tức giận bất bình, nhưng khi vừa dùng sức rướn cái đầu lên thì thấy đầu óc như là choáng váng.

– Nằm im đó đi đừng cử động mạnh, theo lời cảnh sát thì chiếc xe không có biển số, xe còn không có tìm được, chớ đừng nói chi là tìm người, bất quá lãnh đạo của em đã đến đây hai lần rồi, nhằm lúc em chưa có tỉnh lại, ông ấy có nói rằng là đã quy định ngày phá án cho công an, phải tìm cho bằng được người gây tai nạn.

– Nghe qua là thấy không có hy vọng bắt được rồi.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200