Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 89
Phần 89

– Ha ha, nghe được tỷ tỷ nói như vậy, đệ cũng yên tâm.

Tống Thanh Thư đại hỷ, đi ra ngoài.

Nhưng vừa ra cửa Tống Thanh Thư liền đau đầu, nên hướng về bên phải đi, hay là bên trái, phía trái là gian phòng Chu Chỉ Nhược, về bên phải là gian phòng Hạ Thanh Thanh.

Nghĩ đến Chu Chỉ Nhược, Tống Thanh Thư liền trong long than thở không ngớt, đối với Chu Chỉ Nhược, cảm tình của hắn khá phức tạp, khởi đầu là sự phẫn nộ bị nàng lừa dối, sau đó ý thức được tất cả là hiểu lầm, thì hắn mang trong lòng một chút áy náy.

Chẳng qua Trương Vô Kỵ sừng sững như một ngọn núi, ở trong lòng hắn lưu lại một khối to lớn hắc ám, vì lẽ đó nên Tống Thanh Thư vẫn muốn mình trở nên càng mạnh mẽ, đến một ngày sẽ đem tình địch đặt ở dưới chân.

Sau này võ công Tống Thanh Thư càng lúc càng cao, gần đây lại lĩnh hội cảm giác làm Hoàng Đế duy ngã độc tôn, Tống Thanh Thư mới phát hiện trước đây suy nghĩ của mình vô cùng nhỏ bé.

Nghĩ đến lúc trước mình làm tất cả chỉ là vẻn vẹn để báo thù, Tống Thanh Thư bất đắc dĩ lắc đầu, bây giờ hắn đã coi nhẹ tất cả những chuyện ngày trước, nếu như ngày sau có phải đối phó với Trương Vô Kỵ, cũng bởi vì đối thủ giữa đường, không thể không diệt, chứ không phải vì ân oán riêng tư giữa hai người, ngay cả chuyện như vậy Tống Thanh Thư đã không còn để ý tới, vậy cần gì phải lo lắng khi đối mặt Chu Chỉ Nhược đây?

Suy nghĩ xong Tống Thanh Thư cảm thấy tâm tình mình sáng sủa thông suốt, quyết định trước tiên là thả Chu Chỉ Nhược ra, còn nàng có nguyện ý tha thứ cho mình hay không thì tùy nàng.

Lúc Tống Thanh Thư đẩy cửa ra, thấy Chu Chỉ Nhược lẳng lặng nằm trong tấm chăn, nhớ tới y phục các nàng đều bị Đa Long dặn dò cung nữ cởi sạch, trong lòng liền hơi rung động.

Nhìn thấy hắn đi vào, Chu Chỉ Nhược lạnh lùng liếc nhìn, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh.

Tống Thanh Thư không khỏi thấy kỳ lạ, ở một bên cạnh giường ngồi xuống, tò mò hỏi:

– Ngươi không sợ sao?

– Tại sao ta phải sợ?

Chu Chỉ Nhược bình thản đáp.

Tống Thanh Thư nghẹn lời, trong lòng phiền muộn, Đông Phương Mộ Tuyết không sợ, còn có thể nói nàng đoán ra thân phận mình, Chu Chỉ Nhược này đang tính toán cái gì, chẳng lẽ cũng đoán ra thân phận của mình?

– Bây giờ thân thể ngươi đang trần truồng nằm ở trên giường trẫm, trẫm chỉ cần xốc lên cái chăn, thì có thể hưởng dụng thân thể xinh đẹp của ngươi, ngươi không sợ sao?

Tống Thanh Thư nói xong ngón tay liền cầm lấy một góc chăn, ra vẻ muốn kéo xuống.

Trái tim của Chu Chỉ Nhược hoàn toàn theo động tác của hắn, Chu Chỉ Nhược sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, giọng nói rốt cục có chút gợn sóng:

– Dù ta có như thế nào thì có thể ngăn cản ngươi lại được sao? Nếu không thể, thì có sợ hãi cũng không làm nên chuyện gì…

– Ồ?

Tống Thanh Thư nghe nàng nói vậy thu tay về.

Chu Chỉ Nhược trầm mặc không nói thêm.

– Nghe nói ngươi là thê tử của Tống Thanh Thư, lần này đến đây vì báo thù cho hắn sao?

Vốn dự định dứt khoát đến thả Chu Chỉ Nhược ra, Tống Thanh Thư lại đột nhiên trong lòng hơi động, không nhịn được lợi dụng thân phận Khang Hi, thăm dò Chu Chỉ Nhược có cái nhìn với mình như thế nào.

– Thát Tử Hoàng Đế, thì ai cũng muốn trừ diệt. Ta thân là người Hán, trong chốn võ lâm lại là chưởng môn danh môn chính phái, đến thích khác ngươi thì đó là chuyện bình thường…

Nghe hắn nhắc đến Tống Thanh Thư, trong ánh mắt Chu Chỉ Nhược mang theo ý vị khó hiểu… Là yêu sao? Nàng chắc chắn sẽ không nhận? Là hận sao? Tựa hồ cũng không giống như vậy…

– Ngươi không thừa nhận là vì Tống Thanh Thư à.

Nghe được Chu Chỉ Nhược không hề nhắc đến mình, Tống Thanh Thư cảm thấy buồn bực.

– Vì sao trước đây ngươi không đến ám sát trẫm, sau khi trẫm vừa giết chết Tống Thanh Thư, ngươi liền đến?

– Ta cũng không biết…

Bị hắn luân phiên truy hỏi, trong mắt Chu Chỉ Nhược lóe ra mờ mịt, nàng cũng bắt đầu một lần nữa nghĩ lại, lần này mình đến đây tột cùng là vì ai?

– Nếu như ngươi vì Tống Thanh Thư mà đến báo thù, thì trẫm cũng không thể thả ngươi ra.

Tống Thanh Thư lạnh lùng.

– Vì là phải nhổ cỏ tận gốc, phòng ngừa bất trắc về sau…

Tống Thanh Thư vừa nói vừa quan sát phản ứng Chu Chỉ Nhược, thấy nàng như hàn băng nhìn mình chằm chằm, thì tiếp tục nói:

– Có điều trẫm đã sớm biết các ngươi thật ra bề ngoài là phu thê, chứ bên trong là đối phó với nhau, chỉ cần nếu ngươi không phải vì Tống Thanh Thư mà đến, trẫm nể tình ngươi can đảm gan dạ, có thể ngoại lệ thả ngươi.

– Làm sao ngươi biết chuyện của ta cùng hắn?

Chu Chỉ Nhược nhướng mày, nàng cùng Tống Thanh Thư kết hôn, đến giờ vẫn chưa cùng phòng dựa theo phu thê bình thường, đương nhiên chuyện bị Tống Thanh Thư ép buộc giao hoan hai lần đó không tính, chuyện này ngay cả đệ tử Nga Mi cũng không biết, thế mà Khang Hy lại từ đâu mà biết được?

Tống Thanh Thư giật mình, biết mình nói lỡ miệng, vội giải thích:

– Đúng ra thì trước đây trẫm vẫn rất yêu thích Tống Thanh Thư, đã từng có ý định ban cho hắn một hôn sự, nhưng bất đắc dĩ hắn không chút do dự liền từ chối.

– Tại sao? Có thể là hắn cảm thấy ngươi tứ hôn cho một nữ nhân quá xấu…

Chu Chỉ Nhược cười lạnh nói, nghĩ thầm dựa vào bản tính háo sắc vô liêm sỉ của Tống Thanh Thư, cũng có khả năng nguyên nhân này.

– Ặc…

Tống Thanh Thư bị nàng nói xỏ xiên, suýt chút nữa nghẹn lời, đành ảo não nói.

– Đương nhiên không phải, hắn nói hắn đã có thê tử…

Chu Chỉ Nhược lông mi khẽ run, vẫn không biến sắc địa tiếp tục nghe hắn nói.

– Lúc đó trẫm mới biết Chu chưởng môn là thê tử của hắn.

Tống Thanh Thư thở dài.

– Trẫm hỏi hắn đã có thê tử, vì sao không mang đến Yến Kinh ở cùng nhau, trẫm còn có thể ban cho nàng làm một mệnh phụ phu nhân. Hắn trầm mặc không nói, trẫm truy hỏi, mới biết mối quan hệ phu thê các ngươi rất là phức tạp.

Tống Thanh Thư lộ làm ra dáng vẻ tiếc nuối.

– Trẫm đã nói, nếu quan hệ như vậy, thì một lần nữa cưới thêm thê tử thì có làm sao, nhưng hắn vẫn tiếp tục không do dự từ chối, hắn nói đời này thê tử sẽ chỉ là Chu Chỉ Nhược phái Nga Mi. Trẫm cũng có suy nghĩ, nếu như lúc trước Tống Thanh Thư đáp ứng trẫm tứ hôn, thì có lẽ hắn sẽ không phản bội trẫm, đâu đến nỗi bị lột da tróc thịt như vậy.

Nghe Khang Hi chậm rãi kể rõ, Chu Chỉ Nhược nằm ở trên giường, không biết lúc nào hai thanh lệ không ngừng rơi xuống:

– Hắn nói thật sự như vậy sao?

Xuất phát từ một loại trêu đùa tà ác nào đó ác, dựng chuyện kể ra, dù là hắn da mặt đã dày, cũng không nhịn được mà đỏ mặt, may là có cái mặt nạ che đi, nên không đến nỗi bị nhìn ra sơ hở, liền vội vàng gật đầu nói:

– Trẫm đương nhiên sẽ không vì chuyện nhỏ này, lừa dối một nữ nhân như ngươi…

Chu Chỉ Nhược nhớ lại các chuyện về trước, tâm tình hết sức rung động, nàng nghĩ tới những lúc Tống Thanh Thư đối với mình bảo vệ mọi cách, nghĩ đến hắn đã từng nói qua câu “Tống Thanh Thư có thể sẽ phản bội hết người trong thiên hạ, cũng sẽ không bao giờ phản bội Chu Chỉ Nhược,” lại nghĩ đến Tống Thanh Thư nhân cơ hội hắn gian dâm thân thể mình, còn nghĩ tới lần trước trong hoàng cung chính mình ỡm ờ cùng hắn ở trên giường…

Tống Thanh Thư thấy Chu Chỉ Nhược mặt lúc mỉm lóe lên niềm vui, lúc mặt lạnh như sương, thở dài một hơi.

Hắn xuyên qua từ hiện đại mà đến, chiếm cứ thân xác của Tống Thanh Thư, tuy rằng không phải là xuất phát từ bản ý, nhưng đối với linh hồn Tống Thanh Thư đã mất kia thật sự vẫn tràn ngập áy náy, nếu nguyên bản Tống Thanh Thư một đời chỉ yêu Chu Chỉ Nhược, chính mình nhân cơ hội này, để cho Chu Chỉ Nhược vĩnh viễn nhớ hắn ở trong lòng, cùng Chu Chỉ Nhược kết thúc mọi chuyện cũng là điều tốt.

– Ngươi tại sao lại nói cùng với ta nhiều như vậy?

Chu Chỉ Nhược đột nhiên tò mò nhìn Tống Thanh Thư.

– Trẫm cũng không biết.

Tống Thanh Thư cười khổ.

– Có thể là do trẫm có chút hoài niệm về hắn, ngươi suy nghĩ kỹ lại đi, đến tột cùng là tại sao tới ám sát trẫm?

Tống Thanh Thư nhìn chằm chằm ánh mắt Chu Chỉ Nhược, chợt phát hiện chính mình lại đột nhiên có vẻ khẩn trương.

– Ta… ta vì báo thù cho hắn mà tới…

Chu Chỉ Nhược mới đầu còn có chút do dự, nói đến phần sau thì kiên định.

– Ngươi xác định chứ?

Tống Thanh Thư ẩn giấu trong lòng vui sướng.

– Ngươi biết, trẫm vốn là muốn thả ngươi ra.

Chu Chỉ Nhược lạnh như băng:

– Ta tuy rằng hận không thể giết chết hắn, nhưng khắp thiên hạ cũng chỉ có ta mới có quyền giết hắn, còn nếu những người khác giết hắn, ta đương nhiên sẽ báo thù cho hắn.

– Ngươi cần gì phải vì một kẻ đã chết mà làm liên lụy đến tính mạng.

Tống Thanh Thư cau mày nói.

– Bây giờ ngươi thay đổi thái độ thì vẫn còn kịp.

– Trước đây ta vốn là dự định giết hắn rồi sẽ tự sát, nhưng giờ hắn đã chết rồi, bao nhiêu oán hận cũng tan thành mây khói, tâm nguyện của ta đã xong, có chết cũng còn cầu.

Chu Chỉ Nhược đột nhiên vẻ mặt biến đổi, nhìn Tống Thanh Thư lạnh nói tiếp.

– Nếu như ngươi giết chết ta một cách nhẹ nhàng, ta sẽ rất cảm kích ngươi. Nhưng nếu như ngươi muốn gian dâm với ta… đối với ta làm ra chuyện vô liêm sỉ, dù là ta hóa thành ác quỷ cũng sẽ không bỏ qua ngươi.

– Chuyện vô liêm sỉ?

Tống Thanh Thư sờ sờ mũi, chính mình xem ra thật giống loại người như vậy sao? Việc cởi y phục các nàng đều do Đa Long làm ra chuyện như vậy, do đó làm gì mà nàng không hiểu lầm.

– Ngươi lo xa rồi, thôi mặc kệ ngươi đến đây vì nguyên nhân gì, trẫm nể ân tình ngày trước cùng với Tống Thanh Thư, cũng không làm khó dễ ngươi nữa, ngươi hãy đi đi.

– Ngươi thả ta ra?

Chu Chỉ Nhược kinh ngạc, vạn lần không nghĩ tới kết cục này.

Tống Thanh Thư đứng lên, chắp tay nhìn ngoài cửa sổ, tịch mịch nói:

– Ngươi đi đi, đi rồi đừng bao giờ quay trở lại đây nữa.

Trong lòng đồng thời tự nhủ, thôi thì cứ triệt để như vậy, cùng Chu Chỉ Nhược một đao cắt đứt những vướng víu trong lòng đi.

Phía sau lưng hắn trầm mặc một lúc, đột nhiên truyền tới một giọng nói nhẹ:

– Ta bây giờ bộ dáng như thế này thì đi như thế nào được.

Tống Thanh Thư bỗng nhiên nhớ ra, vội lên tiếng hô cung nữ tới, dặn dò đem đến một bộ cung trang đặt ở đầu giường, đồng thời lấy ra một tấm kim bài thả xuống.

– Ngươi mặc y phục vào, nhanh cầm này tấm kim bài có thể thuận lợi xuất cung… Trẫm đi trước đây.

Nói xong hắn muốn rời đi, thì lại nghe được Chu Chỉ Nhược lo lắng.

– Ta vẫn còn bị ngươi điểm huyệt đạo…

– Suýt chút nữa đã quên.

Tống Thanh Thư vỗ đầu một cái, đột nhiên lại chần chờ.

– Huyệt Đạo của ngươi một khi được giải khai, lúc đó lại muốn giết trẫm thì sao?

– Thật vất vả mới tránh thoát một kiếp nạn, ta không ngu ngốc như vậy.

Chu Chỉ Nhược cười lạnh nói.

– Vậy thì tốt…

Tống Thanh Thư đến gần đang muốn giải huyệt đạo cho nàng, bất ngờ lại xảy ra chuyện, bên dưới chăn Chu Chỉ Nhược đột nhiên ngồi bật dậy duỗi ra ngón tay ngọc nhỏ dài nhanh chóng điểm huyệt vào bên hông hắn.

– Ngươi đã tự giải khai huyệt đạo?

Tống Thanh Thư sững sờ, rất nhanh biết được, Chu Chỉ Nhược tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, trong đó có phương pháp tự giải huyệt, chính hắn vì chìm đắm trong tâm tình cùng Chu Chỉ Nhược ly biệt một lần cuối, nên nhất thời quên đi điều này.

Chu Chỉ Nhược cũng không đáp lời, lại nhanh chóng điểm trước ngực hắn mấy đại huyệt rồi mới mới yên lòng, chợt nhớ đến lúc ngồi dậy điểm huyệt hắn đã tốc cái chăn lên lộ thể, lúc này nàng mới nhanh chóng trùm kín tấm chăn lại, với tay cầm lấy y phục do cung nữ mang đến.

– Ngươi thật là liều, lộ ra thân thể như vậy cũng không xấu hổ…

Lúc Chu Chỉ Nhược tốc chăn ngồi dậy giơ tay điểm huyệt hắn, trong nháy mắt lộ ra thân người da thịt lõa lồ trắng như tuyết, hai bầu vú săn tròn sáng ngời lay động rung rung, bên dưới thảm lông đen che khuất ẩn giấu cái âm hộ huyền ảo, dựa theo công lực Tống Thanh Thư, đương nhiên nhìn thấy rất rõ ràng.

– Dù có cho ngươi nhìn xem thêm vài lần cũng chẳng sao, vì ngươi sẽ lập tức chết ngay rồi.

Chu Chỉ Nhược mặt ửng đỏ, theo bản năng lại kéo chặt tấm chăn quanh thân mình.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198