Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 18
Phần 18

Tống Thanh Thư lấy từ trong hành trang ra một cái gương đồng đặt lên bàn, ngồi xuống, mở ra những thứ đồ vật đã mua hôm qua ra, bắt đầu dịch dung.

Không lâu lắm, trong tấm gương đồng khuôn mặt Tống Thanh Thư đã biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó chính là một nam nhân trung niên mặt mũi nhăn nheo, dãi dầu sương gió, hắn quay đầu lại nhìn người nam nhân đang bị điểm huyệt, Tống Thanh Thư gật gù, bình thường ở ngoài rất khó dùng mắt thường phân biệt hai người khác nhau.

Đem phu phụ hai người nhét vào gầm giường, Tống Thanh Thư ngồi xếp bằng đến trên giường bắt đầu luyện công.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa truyền đến tiếng gõ dồn dập, Tống Thanh Thư mở mắt ra, khóe miệng đắc ý, “Quả nhiên là đến rồi.”

– Ai vậy?

Tống Thanh Thư làm bộ bước thấp bước cao, đi đến mở cửa ra, trước mắt là một đám quan binh mang đầy vũ khí.

– Các vị quan gia… chuyện gì…

Tống Thanh Thư lắp bắp nói với vẻ lo âu.

Một tên binh lính chạy tiến lên, chỉ vào người cầm đầu nói rằng:

– Lưu lão đầu, đây là đệ nhất cao thủ Tái tổng quản của Bảo thân vương phủ.

– Quên đi, lão chỉ là một thảo dân thì biết cái gì cao thủ hay không cao thủ.

Tên được gọi là Tái tổng quản khoát tay áo một cái.

– Lưu lão đầu, Vương gia mời ngươi đến phủ một chuyến.

– Đại lão gia… thảo dân phạm vào chuyện gì sao?

Tống Thanh Thư trên mặt lộ ra sợ hãi, run giọng nói.

– Đi thì biết, đừng có nhiều lời, nhớ là đem theo đủ đồ nghề mà thường ngày ngươi hay làm.

Tái tổng quản không nhịn được phất tay.

– Được… được… được.

Hai tên lính áp tải Tống Thanh Thư trở lại trong nhà, lấy bên ngăn tủ cầm lấy một cái rương nhỏ, rồi đi ra ngoài.

Dọc theo đường đi Tống Thanh Thư trầm mặc không nói, một bộ nhát gan sợ chết, cuối cùng đúng là tiến vào bên trong Bảo thân vương phủ.

Ở trong vương phủ thất ngơ ngác, Tống Thanh Thư bị mang tới trong một gian phòng một bí mật, Hoằng Lịch ở sẵn trong phòng chờ đợi.

Quan sát Tống Thanh Thư xong, Hoằng Lịch chỉ vào trên bàn:

– Lưu lão đầu, nghe nói trong Thịnh kinh thành, lão là người có tài nghệ làm mô phỏng tạo ra giống hàng thật tốt nhất, vậy xem bên kia cuốn kinh thư, lão có thể tạo ra giống như thật được không?

Tống Thanh Thư nơm nớp đi tới bên cạnh bàn, mặt trên có một hộp gấm tinh xảo, bên trong hộp gấm lẳng lặng nằm một quyển kinh phật bìa màu trắng.

Cẩn thận từng li từng tí một cầm lên, lật qua vài tờ, Tống Thanh Thư ánh mắt ngưng lại, “Quả nhiên đúng là bản Chính Bạch Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh).”

Xoay người lại, hắn cung kính đáp:

– Bẩm Vương gia có thể làm được…

– Vậy thì tốt.

Hoằng Lịch đứng lên, ra hiệu một tên thị vệ bê lên cái mâm vàng đưa đến trước mặt Tống Thanh Thư.

– Lão mau chóng đem này bản kinh phật này làm ra thêm một bản y hệt, đây là hai thỏi vàng cho lão, nếu bản kinh phật làm ra mà để cho bản vương nhận ra khác nhau, khà khà…

Hoằng Lịch chưa nói xong, nhưng trong giọng nói đầy uy hiếp, không cần nói hết cũng biết.

– Bẩm thảo dân chính là làm nghề này, tuyệt đối không thành vấn đề.

Tống Thanh Thư khom người, khiêm tốn đáp.

– Được, Tái tổng quản, nơi này ta giao cho ngươi, không được phép rời lão nửa bước, biết chưa?

Hoằng Lịch trước khi ra ngoài nói.

– Thuộc hạ rõ ràng, cung tiễn Vương gia.

Trong phòng vội vàng hướng Hoằng Lịch hành lễ, Tống Thanh Thư nhân cơ hội này, nhanh như chớp, móc ra một quyển kinh phật chuẩn bị trước, tráo đổi bản thật Bạch Chính Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh).

Tái tổng quản đi tới bên cạnh hắn, giám thị hắn từng bước một…

Lần trước cùng Tô Thuyên cò kè mặc cả, Tống Thanh Thư đương nhiên che giấu mục đích thật sự của mình, hắn không tin năng lực Thần Long giáo, có thể lấy được bản Bạch Chính Kỳ (Tứ Thập Nhị Chương Kinh) từ tay Hoằng Lịch.

Tống Thanh Thư trước đó trong đầu đã tự đặt mình vào ở vị trí của Hoằng Lịch, đụng tới người Thần Long giáo dùng tôn tử đem đổi lấy quyển kinh phật (Tứ Thập Nhị Chương Kinh) này, sự quý giá giống nhau, sẽ xử lý như thế nào…

Nghĩ tới nghĩ lui, Tống Thanh Thư cảm thấy Hoằng Lịch có khả năng nhất là lựa chọn thay mận đổi đào, dùng một quyển kinh thư giả thay cho kinh thư chân chính, chỉ cần làm được bản giống y như thật, trong lúc đó Thần Long giáo vội vàng, sẽ không có thời gian phân biệt kịp, đợi được lúc nhận được tôn tử trở lại, Hoằng Lịch có thể tung người truy sát người Thần Long giáo.

Do đó Tống Thanh Thư quyết đoán đánh vào canh bạc với khả năng này, tính toán chi li, sau khi giả vờ cùng người Thần Long giáo thương lượng, trên thực tế hắn đã cho người lặng lẽ hỏi thăm trong Thịnh Kinh thành có Lưu Lão Hán là người chế tác thư sách nổi danh nhất, bỏ ra hơn nửa ngày quan sát hành vi động tác, cùng cách làm quen thuộc của Lưu lão Hán, chờ đến lúc nhận được tin tức người Thần Long giáo cướp được cặp hài tử song sinh, liền lập tức thế thân Lưu Lão Hán rồi dịch dung y hệt lão, chờ đợi người của Vương phủ triệu hoán.

Đây là những quyển kinh phật (Tứ Thập Nhị Chương Kinh) bình thường, quan trọng là ẩn giấu bên trong bí mật của nó, e rằng ngoại trừ hoàng đế Thuận Trị cùng Vi Tiểu Bảo, còn có Song nhi biết, những người khác như Khang Hy, Hoằng Lịch cho dù có biết bên trong cất giấu một đại bảo tàng, nhưng cũng không rõ ràng địa đồ cất giấu bên trong kinh thư từ ở chỗ nào.

Người Thần Long giáo không phân rõ kinh thư thật giả đã đành, vì ngay cả Hoằng Lịch có thể nhận biết sao? Nhưng để an toàn nhất, Tống Thanh Thư không chỉ làm giả bên trong kinh thư, ngay cả tấm bìa da dê cũng phải làm cũ đi, vừa rồi ngay ở trước mặt Hoằng Lịch lật xem kinh thư, Tống Thanh Thư đã phát hiện ở bên trong sách lão âm thầm làm ký hiệu, một trang có nếp gấp, cái bìa cũng có vài chữ với vết trầy móng tay.

Mấy canh giờ qua đi, Hoằng Lịch quay trở lại gian phòng, nhìn hai bản kinh thư giống như đúc, hài lòng gật gù, đột nhiên nhướng mày:

– Bản kinh phật nào là bản thật?

Tái tổng quản cùng Tống Thanh Thư cùng lúc chỉ vào quyển kinh phật bên phải, Hoằng Lịch bình thản lật xem, tìm tới ký hiệu đã đánh dấu trước đó, thở phào nhẹ nhõm, tươi cười:

– Được rồi… dẫn lão đi đi…

– Bẩm vâng…

Tái tổng quản dẫn Tống Thanh Thư đi ra ngoài, trong lòng hắn chợt suy nghĩ: “Hoằng Lịch sẽ giết người diệt khẩu chứ? Đây cũng là điều hắn lo lắng duy nhất, nếu như đối phương thật muốn động thủ, thì làm thế nào để tẩu thoát mà không kinh động đến Hoằng Lịch đây…”

Cũng may là đối phương tựa hồ không có ý định này, Tái tổng quản đem Tống Thanh Thư đưa đến một gian phòng khác, nói:

– Khoảng thời gian này ngươi vẫn chưa thể ra ngoài phủ, tạm thời ở nơi này.

– Xin hỏi quan lão gia, thảo dân phải ở chỗ này bao lâu vậy?

Tống Thanh Thư biểu hiện sợ hãi, còn lặng lẽ đem một thỏi vàng mà Hoằng Lịch ban thưởng nhét vào trong tay Tái tổng quản.

Tái tổng quản sắc mặt quả nhiên tốt hơn rất nhiều:

– Ngươi cũng rất biết điều, yên tâm đi… vài bữa nữa sẽ đưa ngươi ra khỏi phủ, thời gian cụ thể bản quan cũng chưa rõ lắm, có gì ta sẽ báo cho biết.

– Đa tạ Tái tổng quản… đa tạ Tái tổng quản.

Tống Thanh Thư tiễn đưa Tái tổng quản ra ngoài.

Cũng không lâu lắm, Tống Thanh Thư mở cửa muốn đi ra ngoài, ngay lập tức một tên binh lính ngăn lại:

– Muốn đi đâu?

– Thảo dân muốn đi nhà xí.

Tống Thanh Thư cười nịnh nói.

– Đi đến hướng kia…

Tên lính liếc mắt nhìn hắn, rồi dẫn hắn đi ra ngoài chỉ…

Tống Thanh Thư tuy rằng cúi đầu đi, nhưng dư quang khóe mắt thì quan sát chung quanh.

Đột nhiên giật mình chú ý, Tống Thanh Thư phát hiện sau một hòn giả sơn bên cạnh có đứng mấy tên lính gác, mặt sau tựa hồ còn có một cửa động đen kịt, trong lòng hơi động, liền hướng về bên đó đi đến.

– Đi đây…

Phát hiện Tống Thanh Thư đi tới, mấy tên lính rút bội đao ra, cảnh giác nhìn hắn.

– Thảo dân… đi tìm nhà xí…

Tống Thanh Thư sợ hãi rụt rè nói.

– Mắt ngươi mù à… không thấy đây là khu vực nào sao? Có muốn vào trong đó ở không?

Mấy tên lính chửi ầm lên đến.

– Mấy vị huynh đệ… lão này là do Tái tổng quản bảo ta trông giữ, vừa rồi lão xin đi nhà xí…

Tên lính canh giữ vội vàng chạy tới, hướng về mấy tên thủ vệ nhận lỗi.

– Lần này chúng ta nể mặt Tái tổng quản không truy cứu, lần sau cẩn thận một chút, đem lão cút mau!

Thủ vệ quát mắng, phất tay ra hiệu hai người đi mau.

– Con bà nó, chỉ là mấy tên giữ ngục, lại lớn lối như vậy.

Hai người vừa khỏi phạm vi tầm mắt của đàm thủ vệ, tên lính kia liền chửi ầm lên.

Sau khi trở về phòng, Tống Thanh Thư lấy trong bọc ra mấy loại đồ vật, suy nghĩ chốc lát, lại đứng dậy đi ra ngoài.

– Cái gì nữa đây? Lại muốn đi nhà xí?

Nhìn thấy hắn lại đi ra, tên lính canh giữ ở ngoài liền nổi giận.

– Quan gia bớt giận, chỉ là thảo dân vừa rồi giúp cho Vương gia làm quyển kinh phật, từ bên trong quyển kinh phật phát hiện một điều kỳ lạ, lúc đó thảo dân không dám nói, bây giờ hồi tưởng lại, cảm thấy cần phải báo lên cho Tái tổng quản biết.

Tống Thanh Thư vội vã giải thích.

Tên lính do dự một chút:

– Ngươi ở lại đây, ta đi tìm Tái tổng quản.

Tống Thanh Thư gật đầu, nhìn theo tên linh biến mất ở cuối hành lang…

Cũng không lâu lắm, trên hành lang liền vang lên tiếng bước chân, nương theo còn có giọng của Tái tổng quản răn dạy thuộc hạ:

– Ngươi làm sao bất cẩn như vậy, để hắn một mình ở tại trong phòng, nếu Lưu Lão Hán nhân cơ hội chạy trốn thì làm sao?

Khi Tái tổng quản nhìn thấy Tống Thanh Thư, thì mới vung tay lên, bảo tên thủ hạ đi ra ngoài trước, nhìn Tống Thanh Thư, hỏi:

– Nghe nói ngươi phát hiện bên trong kinh thư có bí mật?

Tái tổng quản thân là tâm phúc Hoằng Lịch, nên rõ ràng Hoằng Lịch rất coi trọng bản kinh thư này, nếu là mình biết được bí mật kinh thư, đó là cỡ nào đại công a.

– Bẩm vâng… Vừa rồi lúc sao chép kinh thư, có phát hiện…

Tống Thanh Thư cúi đầu, giọng nói càng thấp xuống.

– Phát hiện cái gì…

Tái tổng quản nhướng mày, tiến lên phía trước, đem lỗ tai để sát trước mặt Tống Thanh Thư.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198