Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 4
Phần 4

“Tiểu thư?”

Tống Thanh Thư bất ngờ, Trương Triệu Trọng có nhi nữ sao?

Tiếp theo lại là tiếng “ầm… ầm…” truyền đến, Trương Triệu Trọng xót ruột, liền bên chạy vào bên trong…

Tống Thanh Thư ngồi cũng không xong đi cũng không phải, suy nghĩ thấy cũng nên qua xem một chút.

Đi tới hậu viện, thì thấy một nữ nhân tuổi thanh xuân đang giận dữ đập phá đồ vật, trên tay nàng đang cầm lấy một bình hoa Thanh hoa nâng đến đỉnh đầu định đập xuống đất, đột nhiên nhìn thấy Tống Thanh Thư, lập tức vô cùng sửng sốt.

Tống Thanh Thư cũng cả kinh, đây không phải là Lý Nguyên Chỉ sao, lần trước ở trong hoàng cung nàng biến mất, chính hắn còn tưởng rằng nàng nghe được tin Dư Ngư Đồng đã được cứu ra, nên chạy đi tìm ý trung nhân của mình, làm sao bây giờ lại đang ở trong nhà Trương Triệu Trọng.

Trương Triệu Trọng nhân cơ hội, giật lấy lại từ trong tay nàng bình hoa, cẩn thận giao cho hạ nhân bên cạnh, sau đó mở miệng nói:

– Nguyên Chỉ, ngươi đến tột cùng thì muốn thế nào a.

Lý Nguyên Chỉ đôi mắt hơi chuyển động, tựa như không cùng Tống Thanh Thư quen biết nhau, trả lời:

– Thả ta ra đi… ta phải về nhà.

– Chuyện này không được…

Trương Triệu Trọng mặt tối sầm lại nói rằng.

Thì ra ngày trước Lý Nguyên Chỉ muốn tìm bằng hữu của phụ thân mình trong kinh thành, để tìm xem có biện pháp gì để cứu Dư Ngư Đồng ra, nhưng trên đường đi thì đụng phải Trương Triệu Trọng.

Sư phụ Lý Nguyên Chỉ là Lục Phỉ Thanh cùng Trương Triệu Trọng là sư huynh đệ, cách đây ba năm về trước, Trương Triệu Trọng vừa nhìn thấy tiểu điệt nữ này, thì liền say mê luyến ái, nỗ lực đến gặp phụ thân nàng Lý Khắc Tú cầu hôn…

Lúc đó Lý Nguyên Chỉ, còn là một thiếu nữ, ý trung nhân trong lòng không nói là Bạch mã hoàng tử, chắc chắn cũng không thể là như một lão già Trương Triệu Trọng này, thấy hắn toát ra yêu thương, trong lòng nàng tất nhiên cực kỳ căm ghét.

Còn Lý Khắc Tú, cùng phụ tử của Bảo thân vương từ trước đến giờ không hòa thuận, đương nhiên cũng không muốn đem nữ nhi bảo bối gả cho một tên thuộc hạ của Bảo thân vương, tuy rằng Trương Triệu Trọng là tâm phúc của Hoằng Lịch, nhưng trong mắt Lý Khắc Tú, lão ta chỉ là một con chó săn mà thôi.

Lý Khắc Tú xem ra, nữ nhi của mình nếu như không thể vào cung làm phi, thì ít nhất cũng phải gả cho Vương công Bối Lặc, cho nên Trương Triệu Trọng làm sao lọt nổi vào mắt.

Sau khi Lý Khắc Tú bị triều đình điều đến phía nam, từ đó Trương Triệu Trọng không gặp lại Lý Nguyên Chỉ. Không ngờ lần trước đi đến kinh thành, tình cờ gặp người sáng nhớ chiều mong, lão đã hiểu rõ Lý Khắc tú không thể đem nữ nhi gả cho lão, liền quyết định trước bắt lấy Lý Nguyên Chỉ đoạt đi, sau khi gạo nấu thành cơm thì tính sau. Chỉ là Lý Nguyên Chỉ lanh lợi, lão không chiếm được chút tiện nghi nào mà còn phải tốn công sức cho người trông coi, lại còn bị nàng quậy phá…

Đương nhiên tất cả những thứ này đều là xuất phát từ nội tâm của lão đối với nàng chân tâm yêu thích nên không muốn dùng cách hạ lưu chiếm đoạt thân xác của nàng, ngoại trừ một khi Lý Nguyên Chỉ muốn trốn đi, lúc đó thì lão sẽ không buông tha nàng…

Lý Nguyên Chỉ miệng nhỏ lại cong lên, im lặng đến gần hạ nhân, giật lấy bình Thanh Hoa đoạt tới, “rầm…” ném xuống đất bể tan tành.

– Cho dù là ngươi đem cả gian phòng này hủy đi, ta cũng sẽ không tha cho ngươi đi!

Trương Triệu Trọng mí mắt giật lên, giận dữ nói xong liền xoay người rời đi.

Tống Thanh Thư quay đầu lại nhìn một chút, chỉ thấy Lý Nguyên Chỉ dùng khẩu hình không tiếng động tựa như nói: ‘Cứu ta’ hai chữ, theo bản năng hắn gật đầu, sau đó cùng Trương Triệu Trọng đi ra ngoài.

– Khiến cho Tống tiểu đệ cười chê rồi.

Trở lại trong bữa tiệc, Trương Triệu Trọng lúng túng nói.

– Cô nương này tính khí thật là lớn, có phải là lệnh thiên kim?

Tống Thanh Thư dò xét hỏi.

Trương Triệu Trọng hơi đỏ mặt, ngượng ngùng nói rằng:

– Không phải, nàng là đệ tử của nhị sư huynh, tên gọi Lý Nguyên Chỉ, nhị sư huynh nhờ đại ca chăm sóc cho nàng một quãng thời gian…

Tống Thanh Thư tuy biết Lý Nguyên Chỉ quá nửa là bị giam cầm, nhưng hắn cũng không rõ ràng ngọn nguồn, với lại bây giờ nguy cơ tứ phía, trong lúc nhất thời cũng không tốt manh động, nên quyết định để buổi tối lặng lẽ để gặp Lý Nguyên Chỉ tìm hiểu một chút tình huống rồi tính sau.

“Tường đồng vách sắt Bảo thân vương phủ ta không xông vào được thì không nói, nhưng chỉ là một Trương Phủ nho nhỏ thì ta tới lui tự nhiên.”

Sau khi cáo biệt Trương Triệu Trọng, quay đầu lại nhìn Trương phủ, Tống Thanh Thư cười gằn.

“Phải cứu Hạ Thanh Thanh, lại muốn lấy được Tứ Thập Nhị Chương Kinh, còn phải cứu Điền Quy Nông, bây giờ lại bốc lên một Lý Nguyên Chỉ, úi trời… phải làm sao đây…”

Trên đường trở về Dịch Phương quán, Tống Thanh Thư thấy đầu mình sắp nổ tung vì phải suy nghĩ.

Đột nhiên lỗ tai hơi động, chỗ rẽ phía trước mặt sau trên đường, truyền đến tiếng đao kiếm, Tống Thanh Thư trong lòng hiếu kỳ, lặng lẽ ẩn thân, tìm tòi hư thực.

Hai bên đường các nhà đã sớm thấy việc chém giết, cửa nhà dồn dập đóng chặt, một nữ nhân đang hốt hoảng chạy, mặt sau theo một đoàn quan binh, dẫn đầu có hai người huyệt thái dương nhô cao t, hiển nhiên là nội lực tinh thâm.

“Thái dương huyệt nhô cao, biểu lộ ra nội lực thâm hậu, thế nhưng cao thủ chân chính thì không ai có thái dương huyệt nhô lên như vậy…”

Cục diện bây giờ rất là khó khăn, cội nguồn khởi xướng lại chính là oan gia trước mặt, Uyên ương đao Lạc Băng – Văn phu nhân.

Lạc Băng thân hình lảo đảo, theo tình hình thì đã bị thương, không chạy bao lâu, thì nàng tự biết chạy trốn vô vọng, liền dừng lại, tay cầm song đao, đứng nhìn nhìn phía sau quan binh đang chạy tới…

Hai tên cao thủ dẫn đâu, vừa xướng vừa họa khiêu khích Lạc Băng:

– Khà khà, nghe tiếng đã lâu “Uyên Ương Đao” Lạc Băng của Hồng Hoa Hội, là một nữ nhân xinh đẹp phong tao đ, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.

– Chỉ là ta nói phu nhân, trượng phu người đã bị chúng ta bắt được, bây giờ chỉ còn dư lại nửa cái mạng, nếu là ngươi đồng ý bồi huynh đệ chúng ta một đêm, chúng ta sẽ bớt tra tấn lại trượng phu của ngươi, khà khà…

– Hừ… ta xem Bôn Lôi Thủ Văn Thái Lai cũng là tầm thường, bị trúng hai chưởng của ta đánh cho thổ huyết, cái thanh danh vang dội kia đúng là hữu danh vô thực…

Lạc Băng sắc mặt tái xanh, tức giận cả người run nhưng không thể làm gì.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198