Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 173
Phần 173

Ánh mắt Hắc y nhân hiện lên tàn khốc, cước bộ vừa xê dịch, cả người liền giống như viên đạn pháo, hướng về phía Tống Thanh Thư vọt tới.

– Khinh công tốt như vậy?

Tống Thanh Thư ánh mắt chút ngưng trọng, liền đẩy Hồ phu nhân qua một bên, phòng ngừa nàng bị kình phong của hai người gây chấn thương.

Khinh công hắc y nhân không phải phiêu dật nhẹ nhàng, mà thuộc dạng lao thẳng về phía trước, xem ra phải nói là tốc độ cực nhanh.

Tống Thanh Thư mới vừa đẩy ra Hồ phu nhân, thì Hắc y nhân đã đánh chưởng tới trước mặt, vừa rồi cùng Tiêu Phong tỷ thí khiến Tống Thanh Thư đã lĩnh ngộ nguyên lý của Hàng Long Thập Bát Chưởng, vì thế hắn liền giơ chưởng nghênh tiếp, cũng không có xuất ra Mộc kiếm.

Ánh chớp chưởng chạm lóe sáng liên tiếp, hai người đã giao thủ hơn 10 chiêu, Tống Thanh Thư càng đánh càng kinh hãi, đối phương có ý định giấu diếm võ công của mình, tất cả chiêu thức đều là võ công thường thấy trên giang hồ, nhưng cứ như vậy chống lại Hàng Long Thập Bát Chưởng của hắn mà cũng không có rơi xuống thế hạ phong.

Hắc y nhân cũng kinh dị, trước đây thì có thể trong nháy mắt giết chết đối thủ, hôm nay hắn lại có thể có thể cùng mình cân sức ngang tài?

Hai người khinh công đều phi thường trác tuyệt, thân ảnh ở giữa không trung lúc ẩn lúc hiện, một khi tiếp chưởng cùng nhau, giờ thì cũng không kinh thiên động địa, chỉ bình đạm lặng yên không một tiếng động.

Tống Thanh Thư lúc này đã hiểu, chiêu thức đối phương tuy rằng bình thường, nhưng lại dùng một loại chi thuật giảm lực của hắn một cách cực kỳ cao minh, chưởng lực của mình đánh tới phần lớn bị đối phương hóa giải như đánh vào chỗ trống, vì thế rất khó thương tổn được đối phương.

Hắc y nhân cũng âm thầm kinh hãi, chưởng lực trên tay Tống Thanh Thư chợt nuốt chợt nhả, chợt mạnh chợt yếu, hắn dịch chuyển chưởng lực của Tống Thanh Thư cũng rất khó chịu, nếu không luyện được thần công đến mức lô hỏa thuần thanh, nếu sơ ý thì sẽ bị đối phương chuyển biến kình lực đánh cho trọng thương.

Tống Thanh Thư đột nhiên nhớ tới một môn võ công, kinh hô lên:

– Càn Khôn Đại Na Di, là ngươi…

Hắc y nhân thầm than, hiểu rõ Tống Thanh Thư bây giờ võ công đã không thua kém chi mình, muốn lấy tính mệnh của Tống Thanh Thư sợ rằng rất khó thực hiện, hắn cũng không muốn bị hao tổn nội lực ở chỗ này, hừ một tiếng, thân hình lóe lên liền hướng Hồ phu nhân công tới.

Hồ phu nhân đang ngưng thần xem cuộc chiến, thấy Hắc y nhân hướng mình công tới, tâm niệm vừa động, liền hoa lên cây Trường Tiên nhắn ngay huyệt đạo Hắc y nhân đánh tới.

Hắc y nhân nhẹ nhàng phất tay một cái, thoáng cái chiêu thức của Hồ phu nhân đều đánh vào chỗ trống, trong nháy mắt liền bị thương nhẹ, nhưng lúc này Tống Thanh Thư đã bay tới xuất chưởng.

Thế nhưng Hắc y nhân công Hồ phu nhân là giả, mà là nhân cơ hội thoát ly khỏi cuộc chiến mới là thật, hắn mượn lực phản chấn lúc cùng Tống Thanh Thư đối chưởng, bay ngược lại, lúc ngang qua Miêu Nhân Phượng liền dùng một chưởng đánh trúng trên ngực, làm cho Miêu Nhân Phượng máu tươi phún trào đầy miệng.

Tống Thanh Thư giận dữ, thấy Hắc y nhân thuận thế muốn bắt đi Miêu Nhược Lan, liền xuất Mộc Kiếm phóng đi.

Cảm nhận được phía sau kiếm khí bén nhọn, Hắc y nhân biết nếu như tiếp tục bắt giữ Miêu Nhược Lan, thì sợ mình cũng sẽ bị trọng thương tại chỗ, liền xoay người lại chống đỡ, một chưởng đánh chặn Mộc kiếm của Tống Thanh Thư.

– Hả…

Nhìn ngón tay rỉ máu chảy xuống, Hắc y nhân thất thần, thân hình khẽ động, rất nhanh liền biến mất ở phía xa trong rừng cây.

Tống Thanh Thư thần sắc nghiêm trọng không có đuổi theo, mới vừa giao đấu khiến hắn cũng biết được võ công của đối phương, thấy mình cũng không có nắm chặt thắng được đối phương, hôm nay hai người xuất chiêu là do bất ngờ chạm mặt, chứ không phải là một trận quyết đấu sinh tử.

Huống chi lúc này Miêu Nhân Phượng đang hấp hối, hắn cũng không thể bỏ qua tình trạng phụ tử của họ.

– Phụ thân!

Thoát được khống chế, Miêu Nhược Lan liền chạy tới nơi Miêu Nhân Phượng ngã nằm trong vũng máu.

– Lan nhi…

Nhìn nữ nhi không việc gì, Miêu Nhân Phượng trong mắt lóe lên vui mừng.

Tống Thanh Thư đi tới bên cạnh Miêu Nhân Phượng, từ trong lòng móc ra một hoàn Tuyết Tham Ngọc Thiềm để hắn nuốt vào, thấy khuôn mặt Miêu Nhân Phượng dần dần có huyết sắc lại, trong lòng Tống Thanh Thư thở dài:

“Tuyết Tham Ngọc Thiềm chỉ có thể khiến Miêu Nhân Phượng hồi quang phản chiếu, vừa rồi bị Trương Vô Kỵ đánh một chưởng đã đánh tan nát tim mạch của hắn, giờ nếu có Đại La Kim Tiên trên đời cũng không cứu được.”

Miêu Nhân Phượng hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, nên cũng biết thương thế của mình, cười khổ nói:

– Không nghĩ tới Miêu Mỗ lại phải cần các hạ tương trợ.

Tống Thanh Thư từ tốn nói:

– Nếu không phải là tẩu tẩu nhờ, thì tại hạ cũng sẽ không cứu đâu.

Hồ phu nhân lườm hắn, quan tâm nhìn Miêu Nhân Phượng hỏi:

– Miêu đại ca, đừng nghe hắn nói xằng, con người hắn chính là như vậy, trong nóng ngoài lạnh.

Miêu Nhân Phượng đại nạn buông xuống, cũng không muốn cãi cọ, buồn bã mỉm cười:

– Hồ Phu Nhân, xin nhớ đến giao tình ngày trước, có thể đáp ứng Miêu Mỗ một việc không?

Nhìn một đời anh hào kết thúc, Hồ phu nhân yếu ớt thở dài:

– Miêu đại ca cứ nói…

Miêu Nhân Phượng nắm tay nữ nhi, đem nàng kéo đến trước mặt Hồ phu nhân:

– Miêu mỗ muốn nhờ đem Miêu Nhược Lan mang đến cho mẫu thân nàng.

– Thế nhưng mâu thân của Miêu Nhược Lan đã…

Hồ phu nhân muốn nói lại thôi, lo lắng chạm vào niềm đau của Miêu Nhân Phượng, nên không nói hết.

Nam Lan năm xưa tuyệt tình vứt phu khí nữ, dứt khoát quyết đi theo Điền Quy Nông, hơn nữa Điền Quy Nông cũng có nữ nhi, Miêu Nhược Lan đến chỗ của Nam Lan chưa chắc là một sự lựa chọn tốt.

Miêu Nhân Phượng biết nàng muốn nói cái gì, trên mặt hiện lên thống khổ cô đơn:

– Dù sao Lan nhi cũng là ruột thịt của nàng, nàng sẽ chiếu cố tốt cho Lan nhi.

Thấy Miêu Nhân Phượng ý đã quyết, Hồ phu nhân cũng không có nói thêm được gì, còn Tống Thanh Thư đứng bên cạnh thì sắc mặt cổ quái, hắn nghĩ thầm sau này phải cẩn thận không để cho Hồ phu nhân biết được sự thật, nếu nàng biết được mình đem thân thể Nam Lan rong ruổi dày xéo lâu nay, sợ rằng sẽ thật sự trở mặt a.

Về phần đối với Miêu Nhân Phượng, thì hắn không có gì mà áy náy, dù sao Nam Lan đã không còn là của thê tử của Miêu Nhân Phượng, nếu hắn có làm như vậy, cũng có thể xem như thay hắn báo thù mối hận bị người đoạt vợ đây…

– Miêu đại ca, tại sao Hắc y nhân muốn giết Miêu đại ca vậy?

Hồ phu nhân cũng không giải thích được nên hỏi.

– Bởi vì…

Miêu Nhân Phượng muốn mở miệng, đột nhiên dè chừng và cảnh giác liếc mắt nhìn Tống Thanh Thư, rồi ngậm miệng lại không nói.

Nhìn thấy như vậy, Tống Thanh Thư cười nhạt:

– Không phải là vì bảo đồ Sấm Vương sao? Chuyện đó đối với tại hạ cũng đâu có xa lạ gì.

Hắn biết với thân phận địa vị của Trương Vô Kỵ, chuyện phải làm đến mức như thế này thì ý nghĩa rất quan trọng, trên người Miêu Nhân Phượng có thể có vấn đề gì đó, võ công hoặc kiếm pháp thì Trương Vô Kỵ không cần tới rồi, như vậy chỉ còn lại có một là bảo tàng Sấm Vương.

– Hồ Phu Nhân, tại sao hắn lại biết? Hồ phu nhân không sợ làm thất vọng Hồ Nhất Đao sao?

Miêu Nhân Phượng tức giận Hồ phu nhân, lại phun ra mấy ngụm máu tươi.

Hồ phu nhân lo lắng xua tay, ủy khuất nói:

– Ta không có nói cho hắn biết…

Thấy Hồ phu nhân nhiều lần chịu oan khuất, Tống Thanh Thư cả giận nói:

– Trong thiên hạ người biết đến bảo tàng Sấm Vương không chỉ một mình tẩu tẩu, Miêu đại hiệp không nghĩ tới là nàng kia nói cho tại hạ biết sao?

Hắn cố ý nhắc tới Nam Lan, Miêu Nhân Phượng quả nhiên thần sắc biến đổi:

– Nàng làm sao lại nói cho các hạ biết?

– Chính Miêu đại hiệp tự đoán đi…

Tống Thanh Thư cười nhạt, hắn cũng không ý định chọc giận Miêu Nhân Phượng, chỉ là hắn không quen nhìn Miêu Nhân Phượng lúc nào cũng ra vẻ giáo huấn khi dễ Hồ phu nhân mà thôi…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198