Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 122
Phần 122

Tống Thanh Thư sau khi rời khỏi phủ viện Đường phu nhân, liền vận lên khinh công Đạp Sa Vô Ngân, một đường chạy như bay hướng về cảnh nội Sơn Đông chạy đi, trước trong tửu điếm vội vàng cùng Hạ Thanh Thanh biệt ly, lâu như vậy cũng chưa đến hội mặt, sợ nàng đã gấp đến độ như con kiến bò trên chảo nóng.

Dựa theo tình tình của Hạ Thanh Thanh, Tống Thanh Thư lo lắng trong tình thế cấp bách nàng sẽ làm ra chuyện điên rồ, cho nên mới không ngại đường xa bằng mọi cách đêm nay phải chạy đến gặp nàng.

Đuổi suốt không ngừng nghỉ, cuối cùng thì Tống Thanh Thư cũng đến nơi tử điếm đã ước hẹn trước đó với Hạ Thanh Thanh.

Đẩy cửa phòng ra, thấy Hạ Thanh Thanh một bộ y phục màu lục ngồi ở bên cạnh bàn, lấy tay chống cằm, mắt nhắm mắt mở ngủ gà ngủ gật, ánh nến chập chờn chiếu đến trên mặt nàng, đôi lông mày nhíu chặt biểu hiện đầy sự lo lắng.

Tống Thanh Thư nhìn tình huống trong phòng, liền biết nàng cũng không có lên giường ngủ, mà ngồi ở đây để đợi mình cả đêm, trong lòng không khỏi hổ thẹn ở bên kia ôm ấp đề huề, lại để cho nàng một mình ở chỗ này lo lắng sợ hãi, đúng mình vô liêm sỉ cực kỳ.

Đi tới một tay nâng phía sau lưng Hạ Thanh Thanh, một tay đỡ lên bắp chân nàng, định nhẹ nhàng ôm nàng đặt lên giường để cho nàng nghỉ ngơi.

Hạ Thanh Thanh vốn là nữa tỉnh nữa mê, Tống Thanh Thư vừa hơi cử động thì nàng lập tức giật mình tỉnh lại, phản ứng chụp lấy thanh Kim Xà kiếm bên cạnh bàn, thì nghe bên tai truyền tới một giọng nói quen thuộc:

– Hạ phu nhân… là tại hạ…

– Tống công tử!

Hạ Thanh Thanh thấy rõ hình dạng Tống Thanh Thư, vừa mừng vừa ngạc nhiên, ôm lấy cổ của hắn, đem toàn bộ mặt kê sát trên lồng ngực hắn.

– Ta đợi rất lâu rồi, ngươi cũng không quay trở về, cứ tưởng rằng ngươi… Ta rất sợ hãi, chúng ta trải qua thiên tân vạn khổ, thật vất vả mới cùng đi với nhau… I nếu như ngươi có xảy ra chuyện gì, ta cũng không có ý định sống.

Nghe được Hạ Thanh Thanh nỉ non, Tống Thanh Thư trong lòng tê rần, nhẹ nhàng vỗ thân thể nàng, ôn nhu nói:

– Là tại hạ không đúng, trên đường có việc trì hoãn, cho nên mới đến muộn như vậy.

– Đám cao thủ kia có phải là rất khó đối phó?

Nghĩ đến trong tửu điếm toàn là cao thủ, mỗi người võ công không ai dưới Viên Thừa Chí, thậm chí còn vượt qua, Hạ Thanh Thanh lòng vẫn còn sợ hãi hỏi.

– Bọn họ võ công tuy cao, nhưng luận về khinh công lại kém tại hạ xa tít tắp, cho nên tại hạ muốn thoát thân cũng không phải là việc khó.

Tống Thanh Thư do dự một chút, rồi vẫn quyết định nói thật.

– Chỉ có điều sau đó tại hạ bắt cóc một người, mới sinh ra vấn đề.

– Khẳng định đó là cô nương kia.

Hạ Thanh Thanh mỉm cười, trên mặt cũng nhận ra là nộ là hỉ.

– Làm sao Hạ phu nhân biết?

Tống Thanh Thư sững sờ.

– Còn phải đoán sao, lấy tính tình của ngươi, làm sao có khả năng lại bắt cóc một xú nam nhân, huống chi…

Hạ Thanh Thanh ngửi ở trên bàn tay của Tống Thanh Thư.

– Trên tay của ngươi còn có mùi vị của nữ nhân.

Tống Thanh Thư xạm mặt lại, không nghĩ tới mũi nàng nào cũng nhạy cảm như vậy, đây là ngón tay của hắn khi đưa vào bên trong âm đạo của Đường phu nhân vì vội vàng cũng chưa kịp tẩy rửa.

– Ừ… cô nương đó chính là quận chúa Mông Cổ của Nhữ Dương Vương Phủ.

Tống Thanh Thư đem Hạ Thanh Thanh mang tới trên giường, đang muốn đắp chăn cho nàng, thì Hạ Thanh Thanh nắm lấy hắn tay, khẽ lắc đầu:

– Cứ như vậy ôm ta…

Tống Thanh Thư ngẩn người, hắn cũng không có đần độn từ chối, liền ôm nàng vào trong ngực, tựa ở đầu giường, kể lại sự tình cho nàng nghe.

Nghe được lúc Triệu Mẫn bị chưởng lực Huyền Trừng gây thương tích, Hạ Thanh Thanh giật mình kinh hãi:

– A… đại hòa thượng võ công rất là lợi hại, Triệu cô nương không có sao chứ?

– Tính mạng nàng bây giờ ngàn cân treo sợi tóc, tại hạ chỉ có thể tạm thời dùng chân khí bảo vệ tính mạng của nàng, cho nên mới mang nàng tìm đến Sát Nhân Danh Y Bình Nhất Chỉ.

Tống Thanh Thư lắc đầu nói.

– Triệu cô nương bây giờ thương thế ổn định chưa?

Hạ Thanh Thanh hỏi.

– Vẫn chưa, tại hạ dự định sáng ngày mai quay lại dẫn nàng đi bái phỏng Bình Nhất Chỉ.

Tống Thanh Thư liền kể tiếp với Hạ Thanh Thanh…

– Thì ra Tống công tử lát nữa vẫn còn muốn đi…

Hạ Thanh Thanh ánh mắt buồn bã.

– Xin thứ lỗi…

Tống Thanh Thư thấy bây giờ có giải thích như thế nào cũng khó mà suông được.

– Mạng người quan trọng, ta làm sao cản Tống công tử lại được…

Hạ Thanh Thanh ngón tay xoa lên khuôn mặt phong sương của Tống Thanh Thư, đau lòng nói rằng.

– Nơi này cách Hà Nam hơn trăm dặm đường, Tống công tử còn phải quay về. Vậy thì ta sẽ vẫn ở chỗ này chờ ngươi, sẽ không đi đâu cả.

– Tại hạ chỉ lo lắng Hạ phu nhân suy nghĩ lung tung, làm ra việc gì ngốc nghếch…

Nghĩ đến lúc Viên Thừa Chí chết rồi, Hạ Thanh Thanh liều lĩnh bất chấp dùng mọi thủ đoạn báo thù cho hắn, Tống Thanh Thư trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Nghe được Tống Thanh Thư trả lời, Hạ Thanh Thanh lập tức e thẹn nói:

– Trong mắt của Tống công tử, ta lỗ mãng ngốc nghếch đến thế sao?

– Chỉ sợ Hạ phu nhân dẫm vào vết xe đổ khi trước, nên tại hạ phải phòng bị a.

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

Biết hắn nói về hành vi điên cuồng của mình trước kia, Hạ Thanh Thanh mặt đỏ lên, vùi đầu ở trong lồng ngực của hắn, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nện trên lồng ngực hắn:

– Tống công tử chỉ biết biết chế nhạo ta.

– Aí…

Bị tay nàng đụng tới vết thương, Tống Thanh Thư hít vào một ngụm khí lạnh.

– Tống công tử làm sao vậy?

Nhìn thấy Tống Thanh Thư khác thường, Hạ Thanh Thanh vội vã đẩy ra y phục của hắn, nhìn thấy vết thương được băng lại, nước mắt lập tức liền trào ra.

– Bị thương có nặng không? Đến tột cùng ai ra tay độc ác như vậy?

Tống Thanh Thư mỉm cười:

– Địch nhân của tại hạ vẫn là rất nhiều.

Liền đem cùng việc Dương Diệu Chân giao thủ nói cho nàng nghe.

– Hồng Áo Quân Tư Nương Tử?

Hạ Thanh Thanh hiểu ra.

– Nữ nhân này thật sự lợi hại theo như lời đồn đãi trong giang hồ vậy sao?

– Thương pháp của Hồng Áo Quân Tư Nương Tử đúng là có một không hai.

Nhớ lại hoa thương xuất chiêu với ánh hòa quang sáng lạn, Tống Thanh Thư mặt nghiêm nghị.

– Hừ… không phải là Tống công tử thấy nàng xinh đẹp, không đành lòng nặng tay, nên thắng nhưng tự để cho mình bị thương để trở thành thua…

Hạ Thanh Thanh nghi ngờ liếc mắt nhìn hắn.

– Hạ phu nhân ghen sao?

Tống Thanh Thư cân nhắc nhìn nàng.

– Nào có.

Hạ Thanh Thanh đỏ mặt.

– Ta chỉ là muốn nhắc nhở Tống công tử phải bảo trọng chính mình, phải biết là còn có nhiều người quan tâm đến ngươi, tỷ như Chu chưởng môn phái Nga Mi thê tử của Tống công tử, còn có bên trong hoàng cung vị hồng nhan tri kỷ Đông Phương tỷ tỷ gì đó…

– Vậy còn hạ phu nhân?

Tống Thanh Thư cười nói.

– Ta… ta đương nhiên cũng có quan tâm đến ngươi…

Hạ Thanh Thanh dịu dàng nói.

– Hạ phu nhân nói tại hạ một thê tử, một hồng nhan tri kỷ, vậy tại hạ trong lòng hạ phu nhân thì xem là gì?

Tống Thanh Thư nhẹ nhàng xoa xoa sau lưng nàng, tò mò hỏi.

– Ta sao?

Hạ Thanh Thanh đôi mắt hơi chuyển động, gượng cười nói.

– Ta xem Tống công tử là tình nhân bí mật thì được rồi.

– Tại sao?

Tình nhân cái từ này, mặc dù cỡ nào êm tai, nhưng lại có một loại giấu giếm không thấy được ánh sáng vậy, Tống Thanh Thư lo lắng nàng có điều gì khúc mắc, nên hỏi.

– Tống công tử cũng biết ta là thê tử của người khác, tuy rằng Viên đại ca đã qua đời, nhưng chung quy ta vẫn là thê tử của hắn.

Hạ Thanh Thanh thở dài, vốn kế hoạch trước đây của nàng, sau khi thay Viên Thừa Chí báo thù, thì sẽ gặp Tống Thanh Thư báo đáp bằng ân tình, sau đó tự sát xuống hoàng tuyền truy tìm vong phu, nhưng sau đó phát sinh chuyện Tống Thanh Thư bị Khang Hy lột da tróc thịt, làm cho nàng nhận rõ được trong lòng của mình, rõ ràng mình đã yêu sâu đậm Tống Thanh Thư, khi gặp hắn đã mở ra khúc mắc, nên nàng quyết định đến với Tống Thanh Thư, thế nhưng nàng cũng không muốn vì chuyện của mình chính mình để người trong giang hồ chế nhạo Viên Thừa Chí.

Tống Thanh Thư trầm mặc chốc lát, cảm khái nói:

– Tại hạ còn biết có một nguyên nhân trọng yếu hơn mà hạ phu nhân chứ có nói, nếu tại hạ muốn thu phục Kim xà doanh, nhất định phải thông qua Hạ phu nhân mượn lấy dư uy Viên Thừa Chí ngày trước, nếu như bị bọn họ biết đến quan hệ của tại hạ và Hạ phu nhân, bọn họ tuyệt đối sẽ không hàng phục tại hạ, đúng không?

Hạ Thanh Thanh ngón tay khẽ vuốt lên vết thương trên người hắn, nhẹ nhàng nói:

– Tống công tử cần gì phải lưu ý đến những điều này, ta không để đến cái gì danh phận, có thể cùng ở với ngươi là ta đã hài lòng.

– Nhưng là như vậy thì quá oan ức cho Hạ phu nhân.

Tống Thanh Thư trầm giọng nói.

– Đây là tự ta cam tâm tình nguyện a.

Hạ Thanh Thanh giống như con mèo nhỏ dịu ngoan, cuộn mình nằm ở trong lồng ngực của hắn nói.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198