Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 181
Phần 181

Phương Di bị lại càng hoảng sợ, liền vội vàng khoát tay nói:

– Ta và hắn không có gì, tiểu quận chúa đừng có nói loạn.

– Thật vậy sao?

Mộc Kiếm Bình tâm tư đơn thuần, nghe Phương Di nói như vậy, cũng tưởng là mình hiểu lầm, rồi lại hồi tưởng lại phong thái Tống Thanh Thư vừa giơ tay nhấc chân liền giết chết Phùng Tích Phạm, như có điều suy nghĩ ngơ ngác.

– Thúc thúc, ngươi và Trường Bình Công Chúa đến tột cùng là có quan hệ như thế nào vậy?

Sau khi tách biệt người của Mộc vương phủ, nhìn không thấy những người khác, Hồ phu nhân rốt cục nhịn không được hỏi.

– Um… chỉ là từng có vài lần chi duyên mà thôi.

Tống Thanh Thư lúng túng nói.

– Thật không?

Hồ phu nhân rõ ràng không tin, thấy Miêu Nhược Lan lúc này đã ghé vào trên người Tống Thanh Thư ngủ, sắc mặt đỏ lên, nhẹ giọng nói tiếp.

– Tại vị đối với suy nghĩ của công chúa kia, gia quyến của tẩu tẩu là phản tặc, sau này sợ rằng sẽ không tha cho ta đây.

Nhìn thấy nàng thẹn thùng nói, Tống Thanh Thư trong lòng rung động, cười trêu nói:

– Chẳng phải trước đây tẩu tẩu từng nói sau này sẽ không bước vào đại môn của Tống gia sao?

Hồ phu nhân tức giận nhéo lấy hắn:

– Hừ… thúc thúc quả nhiên là đã có chủ ý chiếm tiện nghi của ta.

Tống Thanh Thư một bên né tránh, một bên xin tha:

– Tẩu tẩu hiểu lầm, để chỉ nói đùa như vậy thôi.

Hồ phu nhân hừ một tiếng:

– Yên tâm đi, cho dù thúc thúc có muốn phụ trách, thì ta cũng không muốn đâu.

Trong lòng Hồ phu nhân lại nghĩ “Nếu như công khai quan hệ, mặt mũi của Hồ đại ca đặt ở nơi nào? Còn ta sẽ đối mặt với Phỉ nhi ra sao đây?”

Tống Thanh Thư đắc ý cười nói:

– Vậy chẳng phải là đệ chiếm được tiện nghi này quá lớn rồi?

Hồ phu nhân nhìn hắn:

– Thúc thúc, nhất định phải đáp ứng ta, tuyệt không cho ai biết được mối quan hệ của chúng ta, cùng lắm thì những thứ khác ta… ta đều đáp ứng thúc thúc.

– Bất kỳ yêu cầu gì sao?

Tống Thanh Thư đưa mặt tới gần nàng.

Nghĩ đến trước đó mấy đêm liền Tống Thanh Thư đều động tay động chân với nàng, Hồ phu nhân cũng không nhịn được trong lòng rung động, khẽ ừ.

Ngẩng đầu nhìn thấy Tống Thanh Thư đắc ý, Hồ phu nhân vừa thẹn vừa giận, nói:

– Rõ ràng là thúc thúc ăn quỵt tiện nghi của nhân gia…

Tống Thanh Thư thu hồi vẻ mặt vui đùa, trầm giọng nói:

– Tẩu tẩu… đệ cuối cùng cũng không thể để cho tẩu tẩu chịu cả đời ủy khuất. Đợi đến một ngày thế lực của đệ đủ cường đại, lúc đó sẽ không cần phải cố kỵ đến miệng lưỡi thế gian, nhất định tẩu tẩu chính thức trở thành thê tử của đệ…

Hồ phu nhân đầu quả tim run lên, mỉm cười:

– Đến lúc đó rồi hãy nói… Nói không chừng đến lúc đó nữ nhân của thúc thúc nhiều lắm, ta lại không muốn cùng các nàng đó tranh giành tình nhân, chi bằng cứ làm tẩu tẩu của ngươi như thế này thì tốt hơn.

Tống Thanh Thư trầm mặc, hắn cũng hiểu tâm tư của Hồ phu nhân, danh phận đối với nàng cũng không có lực hấp dẫn bao lớn. So với cùng những nữ nhân khác chia sẻ phu quân, thì nàng trái lại thỏa mãn cái loại quan hệ kỳ lạ thúc thúc – tẩu tẩu này hơn.

– Suýt chút nữa đã quên rồi chứ.

Nhìn thấy trên mặt Tống Thanh Thư buồn bã, Hồ phu nhân cố ý lãng qua chuyện khác.

– Thúc thúc và vị công chúa kia đã xảy ra chuyện gì?

– Tẩu tẩu có nhớ lúc tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh bị tẩu hỏa nhập ma, còn có nhớ lời nói của đệ không?

Tống Thanh Thư nói.

Hồ phu nhân hơi suy nghĩ, chợt mở to hai mắt:

– Là… là Hoan Hỉ Thiện… Pháp…

Tống Thanh Thư lúng túng gật đầu:

– Lúc đầu công chúa bị thương rất nặng, đang hấp hối, đệ không có phương pháp nào khác cứu nàng, nên đành phải làm như vậy.

Hồ phu nhân vẻ mặt biểu tình chế giễu hắn:

– Đây chẳng phải là quá tiện nghi cho thúc thúc rồi?

– Nào có.

Tống Thanh Thư gương mặt nóng lên.

– Lúc đó đệ chẳng phải là vì cứu người sao? Đệ còn tổn thất hết một nửa công lực đây.

– Hừ…

Hồ phu nhân nhăn mũi ngọc.

– So với danh tiết của nữ nhân, chút tổn thất về công lực của đệ thì tính cái gì.

Tống Thanh Thư lúng túng cười cười, nghĩ nàng nói rất có đạo lý, hắn không lời chống đỡ.

– Về sau tung tích của nàng ra sao?

Hồ phu nhân hỏi tới.

– Giữa chúng ta cũng không có cảm tình, chỉ là công chúa đồng ý để đệ… xuất thủ cứu giúp, chẳng qua là bởi vì nàng còn chưa hoàn thành đại nghiệp Phản Thanh Phục Minh. Sau đó… sau đó nàng liền bồng bềnh đi xa, cụ thể hiện nay hạ lạc nơi nào, đệ cũng không rõ ràng lắm.

Tống Thanh Thư suy tư chốc lát, chung quy vẫn lắc đầu một cái.

– Thúc thúc đúng là không có lương tâm, chiếm lớn tiện nghi nhân gia như vậy, cứ như vậy để nàng ly khai?

Hồ phu nhân kinh hô.

– Ưm…

Tống Thanh Thư trầm ngâm.

– Đệ cũng không phải là cặn bã như vậy, bất quá công chúa muốn cùng đệ nhất đao lưỡng đoạn, thì đệ làm sao dám cứ dây dưa với nàng.

Hồ phu nhân tức giận nói:

– Nếu là như vậy, thúc thúc còn dùng của tên tuổi của Cửu công chúa lấy ra hù người Mộc Vương Phủ?

– Nàng ẩn hiện bất thường, mượn một chút tên tuổi của nàng, cũng sẽ không biết đâu, với lại dù sao đệ cũng là đang vì Phản Thanh Phục Minh mà xuất ra một phần lực, công chúa nếu hiểu ra, cũng sẽ không trách tội đệ đâu…

Tống Thanh Thư ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng âm thầm suy nghĩ: “Lần trước gặp Chu Cửu, thân phận của nàng là Thánh Nữ Minh Giáo, hắn cũng đang nghĩ biện pháp tìm cách đem nàng từ trong trận doanh Trương Vô Kỵ đào qua bên đây, cớ sao mà không làm…”

– Phản thanh là thật, chứ Phục Minh thì chưa chắc ah.

Hồ phu nhân hé miệng nói.

– Hư, chuyện này tẩu tẩu đừng nói lung tung, nếu có người nghe qua, có thể nguy hiểm.

Tống Thanh Thư cảnh giác nhìn chung quanh, nói.

– Cứ cho là như vậy, còn vị Chu chưởng môn phái Nga Mi thì đệ tính làm sao bây giờ đây?

Hồ phu nhân đột nhiên hỏi.

– Chu Chỉ Nhược?

Tống Thanh Thư ngẩn ra, rất nhanh nhức đầu.

– Xe đến trước núi ắt có đường, sau này hãy nói ah.

– Hừ… lúc này đệ mới cảm thấy được, nữ nhân nhiều qua thì phiền não rồi sao.

Hồ phu nhân cười ôn nhu.

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Nếu như tất cả nữ nhân ai cũng đều như tẩu tẩu vậy thì tốt rồi.

Hồ phu nhân nhịn không được mặt đỏ lên, đưa ngón tay ra nhẹ nhàng dí đầu hắn:

– Vậy thì khác nào tạo điều kiện cho thúc thúc càn quấy à.

– Được rồi, có chuyện đệ muốn nói với tẩu tẩu.

Tống Thanh Thư nghiêm trang lại nói.

– Chuyện gì mà trịnh trọng như vậy?

Hồ phu nhân thấy Tống Thanh Thư biểu tình biến hóa, nghi ngờ nói.

– Tẩu tẩu mới vừa nói đệ phản Thanh kỳ thực cũng không chính xác, đệ làm tất cả mọi chuyện là cũng vì bản thân…

Nhìn trên nét mặt Hồ phu nhân nghi ngờ, Tống Thanh Thư đem chuyện tại Thịnh Kinh ám sát Khang Hy, sau đó cho người dịch dung thế thân Khang Hy, cùng với một loạt kế hoạch toàn bộ nói cho nàng biết.

Theo lời Tống Thanh Thư giải thích, Hồ phu nhân cái miệng càng há lớn:

– Thật là không hiểu nỗi thúc thúc…

Nàng nghe qua như những chuyện đầm rồng hang hổ này, biết là Tống Thanh Thư sẽ không lừa dối mình, nàng tuyệt sẽ không tin đường đường Hoàng Đế Mãn Thanh sớm đã đổi thành một người khác.

Thật vất vả mới cảm nhận được hết thảy, Hồ phu nhân ánh mắt phức tạp:

– Thúc thúc, chuyện này quan hệ trọng đại, hà tất thúc thúc phải nói cho ta biết.

Tống Thanh Thư nhìn nàng dịu dàng nói:

– Tẩu tẩu… lúc ban đầu vào thời khắc đệ tuyệt vọng nhất, sự xuất hiện của tẩu tẩu tựa như ánh nắng chiếu vào trong lòng đệ hắc ám đang bao quanh, một đường tẩu tẩu bảo hộ đệ, theo đệ đi tìm phương pháp chữa thương… nếu bây giờ ngay cả tẩu tẩu mà đệ cũng không tin, thì đệ còn có thể tin tưởng ai nữa chứ?

Nghe hắn nói đối với tình cảm của mình, Hồ phu nhân vô cùng cảm động liền tựa ở trong ngực hắn:

– Khi ta lần đầu tiên thấy ánh mắt của thúc thúc, thì đã biết đời này sẽ cùng tiểu oan gia này sẽ dây dưa không rõ rồi.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198