Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 195
Phần 195

– Um… làm sao các nữ nhân đều thích hỏi vấn đề này a…

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

– Công chúa so với thì niên kỷ lớn hơn, sau này công chúa gọi nàng là muội muội, nàng hô công chúa là tỷ tỷ không được sao?

Chu Cửu nhìn hắn một cái:

– Ngươi biết rất rõ ràng ta hỏi không phải là ý tứ này.

Tống Thanh Thư đương nhiên biết nàng hỏi có ý gì, hắn minh bạch thế giới này nữ nhân đối với vấn đề danh phận cực kỳ coi trọng, là thê hay là thiếp, quan hệ thực sự quá lớn.

Bất quá cái loại vấn đề này làm sao hắn có thể trả lời được? Chịu không nổi ánh mắt của Chu Cửu, Tống Thanh Thư đành nói:

– Tại quê hương ta, không có chi phân thê thiếp, sau này tất cả mọi người sẽ là thê tử của ta, ta sẽ đối đối đãi mỗi người đều giống nhau.

Chu Cửu bị hắn không màng đến thế tục kinh hãi thì chấn kinh rồi, liền thất thanh nói:

– Điều này làm sao có thể…

Cũng không màng đến nàng không tin, từ Tây Chu tới nay, lễ giáo phong tục đời đời tương truyền, quan niệm thê thiếp thâm nhập tận cốt tủy tất cả mọi người.

Thấy Chu Cửu vẻ mặt không tin, Tống Thanh Thư nghiêm mặt nói:

– Đây chính là ý tưởng chân thật trong lòng ta.

Chu Cửu ngẩn người ra, thấy hắn ngữ khí đúng là không giống đùa giỡn, nghĩ thầm lẽ nào hắn nói là thật?

Thuở nhỏ xuất thân hoàng gia, Chu Cửu sẽ không tin hắn lại có loại ý tưởng kỳ quái này có thể thực hiện, lập tức thản nhiên cười:

– Tống lang, ta có thể làm thiếp cho ngươi, thậm chí không có danh phận cũng không sao cả, bất quá ngươi phải đáp ứng ta một cái điều kiện.

Tống Thanh Thư sửng sốt:

– Điều kiện gì?

– Nếu như ngươi có thể nhất thống thiên hạ, sau này hài tử sinh ra, ngươi sẽ đem quốc thổ của Đại Minh ngày trước phong tước cho hài tử, để cho hắn truyền thừa giang sơn của Đại Minh.

Cùng Tống Thanh Thư tiếp xúc thời gian cũng không ngắn, đặc biệt khi biết hắn dám đem Khang Hi thay mận đổi đào, Chu Cửu mừng rỡ cũng âm thầm kinh sợ, biết chí hướng của hắn, sợ rằng với chuyện Phản Thanh Phục Minh cũng chưa đủ với hắn…

Thân là nữ nhân, vốn là xuất giá tòng phu, đôi khi nàng đã nghĩ, chỉ cần Tống Thanh Thư có thể phản Thanh, còn chuyện phục Minh thì dù không có cũng không sao, bất quá Chu Cửu thân là con cháu triều đình Đại Minh, cũng khó bỏ xuống được phần trách nhiệm nặng nề trên người của nàng.

– Công chúa thực sự gánh chịu quá nhiều trách nhiệm mà lẽ ra không nên phải chịu.

Tống Thanh Thư thương tiếc đưa tay ra vuốt gò má của nàng, lập tức trịnh trọng nói.

– Được… ta đáp ứng…

– Thực sự sao?

Chu Cửu còn đang cảm động, thì nghe Tống Thanh Thư cười ha ha nói:

– Dù sao ngày nhất thống thiên hạ đối với ta còn xa vời không hẹn trước được, dùng một lời hứa, lừa một công chúa thân phận cao quý lấy thân báo đáp, đây là việc buôn bán có lời a.

– Ngươi…

Chu Cửu còn chưa kịp tức giận, thì đã bị Tống Thanh Thư ôm vào trong ngực, bên tai vang lên.

– Hãy tin tưởng ta, Cửu công chúa…

Chu Cửu ngẩn ngơ, lập tức ừ một tiếng, đem hai má tựa ở trong ngực hắn, nghe tiếng tim đập của hắn thật trầm ổn.

Một lúc lâu qua đi, thấy hắn chưa thả mình ra, Chu Cửu có chút ngượng ngùng, lo lắng bị người đi ngang nhìn thấy, liền vội vàng đem hắn đẩy ra, giả vờ u oán nói:

– Dù sao nếu về sau ngươi có đổi ý, ta cũng không có biện pháp, ai khiến cho nhân gia hồ hồ, ngay từ đầu đã bị ngươi lừa chiếm đoạt thân thể đây.

Thấy nàng lại nhắc tới chuyện lần đó ở Thịnh Kinh, Tống Thanh Thư có chút chột dạ phản bác:

– Đó không phải lừa gạt a, ta thật là vì cứu công chúa…

– Thật không?

Chu Cửu như là chế giễu hắn.

– Ngươi thật không có những phương pháp khác để cứu ta sao?

– Đương nhiên là không có.

Tống Thanh Thư vội vã nghiêm mặt nói.

– Không biết trước đó là ai ôm vị quân chúa Mông Cổ kia bị trọng thương, từ Sơn Đông chạy tới Khai Phong để tìm Sát Nhân Danh Y chữa trị đây?

Chu Cửu cũng đã tìm hiểu nên biết được chuyện của Tống Thanh Thư mang Triệu Mẫn đi cầu y.

Tống Thanh Thư một đầu mồ hôi lạnh, ngượng ngùng giải thích:

– Chuyện đó không giống với…

– A, có cái gì mà không giống với… Tại sao ngươi lại không cứu Triệu Mẫn theo phương pháp giống như là của ta?

Chu Cửu giảo hoạt nhìn hắn.

Tống Thanh Thư nghĩ thầm về sau sẽ không dùng biện pháp vô sỉ này cứu người nữa, mới chỉ một Chu Cửu đã bị tức chết rồi, đột nhiên trong đầu lóe lên, cái khó ló cái khôn liền nói:

– Triệu Mẫn lúc đó bị thương không có nghiêm trọng như công chúa, cho nên không cần vận dụng cái loại phương pháp cuối cùng này.

Nghe được hắn nói, Chu Cửu nhịn không được mắng:

– Chỉ sợ là người ta không cho ngươi dùng cái loại phương pháp này ah? Nghe tiếng đã lâu quận chúa Mông Cổ Triệu Mẫn cơ trí như hồ, so với nàng thì ta đơn giản là ngu ngốc tự đến tận nhà, ai mà có thể tin chuyện ma quỷ của ngươi chứ.

Tống Thanh Thư vội la lên:

– Lúc đó thật sự tính mệnh của công chúa như mành chỉ treo chuông, không thể trì hoãn được a.

Thấy hắn dáng vẻ khẩn trương, Chu Cửu lại cười khúc khích:

– Tống lang ngốc, nhân gia chỉ trêu đùa ngươi. Dù sao dù sao bây giờ nghĩ lại, lúc đầu ta tin ngươi cũng không phải là chuyện xấu gì, cảm giác cũng… sung sướng…

– Hảo… lại còn có thể trêu đùa ta.

Tống Thanh Thư liền lại muốn ôm nàng.

Chu Cửu một bên né tránh, một bên duyên dáng nói to:

– Ai nha, đến doanh trại của bọn họ rồi, đừng làm rộn…

Tống Thanh Thư hướng bên cạnh thoáng nhìn, quả nhiên đã đến sơn trại của đầu lĩnh Thủy Giám, lập tức đình chỉ động tác, tại đây trước mặt cựu thần Đại Minh, dù sao cũng phải lưu mặt mũi cho Chu Cửu.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198