Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 32
Phần 32

Trong lúc đang trò chuyện tại gian nhà của phu phụ Điền Quy Nông, nếu Tống Thanh Thư đến sớm hơn thì ắt hẳn hắn đã phải xịt máu mũi, tại trong gian phòng tắm bên cái thùng gỗ to, có một cái nữ nhân đang tại đắm chìm thân thể của mình bên trong! Thân thể nữ nhân cơ hồ đều ngâm hơn nữa người dưới mặt nước, cái cổ tuyết trắng thẳng tắp làm lay động lòng người, mái tóc dài quấn vòng trên đầu, một đôi cánh tay ngọc đang chậm rãi gẩy nước xối lên làn da băng cơ của mình, nhiệt khí nước nóng tí ti làm cho trên mặt nàng tăng thêm mấy phần đỏ ửng, dù chỉ lộ ra nửa người trên, nữ nhân này cũng có thể dùng hai chữ hoàn mỹ để hình dung, bờ vai tinh xảo như được gọt thành, trước ngực kia một đôi bầu vú căng tròn không hề bị trói buộc, hai đầu núm vú nho nhỏ hồng hồng lại có xu hướng vểnh cao lên trên, khi nàng đứng dậy, cái bụng dưới bằng phẳng dụ người, chính giữa hai chân ngang cùng mặt nước, thảm cỏ gò mu mềm mại đen nhánh dập dờn trong sóng nước, có thể làm cho bất cứ nam nhân nào thấy được máu mũi phún dung.

– Tống đại nhân, ta đợi đã lâu, rốt cục thì Tống đại nhân cũng trở về.

Nhìn thấy Tống Thanh Thư, Tang Phi Hồng cười nói.

– Vẫn tốt chứ, so thời gian thì tại hạ chỉ về trễ hơn vài ngày thôi so với Tang cô nương.

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

– May là chỉ có trễ mấy ngày, chứ ta không thể chờ lâu hơn được nữa, bình thường đã quen cả ngày xuất đầu lộ diện trên chốn giang hồ, mấy ngày vừa rồi ở trong gian nhà của một nam nhân, chung quy không tốt lắm.

Tang Phi Hồng sẵng giọng.

– Haha… Tang chưởng môn du hí nhân gian, làm gì mà quan tâm tới nhãn quang của người thế tục.

Tống Thanh Thư trêu nói.

– Tỷ muội của chúng ta từ nhỏ cơ khổ không chỗ nương tựa, tuy rằng lưu lạc khắp nơi, lấy tiếng cười làm kế sinh nhai, nhưng mỗi người đều giữ mình trong sạch, mong rằng Tống đại nhân đừng có trêu đùa.

Tang Phi Hồng sắc mặt trầm xuống, nghiêm nghị nói rằng.

– Là do tại hạ lỡ lời.

Tống Thanh Thư vội vã bồi tội.

– Chuyện lần trước tại hạ đề nghị, Tang chưởng môn đã suy tính như thế nào rồi?

– Tống đại nhân nói chính là gia nhập Niêm Can Xử sao?

Tang Phi Hồng cau mày nói.

– Nhưng trong môn phái của ta, tỷ muội đa số nhược chất yếu đuối, e sợ không giúp gì được cho Tống đại nhân.

– Tại hạ không cần các người xông pha chiến đấu, thì lắng cái gì.

Tống Thanh Thư mỉm cười nói.

– Tại hạ biết được môn đồ Ngũ Hồ môn phân bố rộng khắp, chỉ cần các người trong thu thập tin tức, tại hạ thì lại giúp cho các người được quan trên che chở, bảo đảm các người không bị quan phủ ức hiếp, được không nào?

– Thế thì được…

Tang Phi Hồng thẳng thắn gật đầu, trong môn phái Ngũ Hồ đa số là nữ tử, lang thang chung quanh hát rong mải nghệ mà sống, đụng với tiểu tặc giang hồ bình thường, thì chẳng có gì mà sợ, nhưng những năm gần đây nhức đầu nhất chính là đụng tới người trong quan trường, bọn họ thường mượn sức mạnh của nha môn, để cho Ngũ Hồ môn khá là lao đao mệt mỏi khi phải đối phó.

– Đây là lệnh bài Niêm Can Xử, có lệnh bài này, sau này người trong quan trường Tang cô nương đều có thể sử dụng không cần nghĩ ngợi, đương nhiên nếu chưa phải là thời khắc sống còn, thì Tang cô nương cố gắng tận lực chứ đừng dùng tối, để hạn chế tránh khỏi bại lộ thân phận mình.

Tống Thanh Thư đem một tấm lệnh bài Niêm Can Xử đưa cho Tang Phi Hồng.

Nhìn tấm huyền thiết lệnh bài tỏa ra hàn khí, Tang Phi Hồng tặc lưỡi, lệnh bài này này nếu người bình thường muốn giả tạo cũng khó mà làm được.

– Đây là một vạn lượng ngân phiếu, để Tang cô nương hoạt động lúc ban đầu.

Tống Thanh Thư đem ngân phiếu nhét vào trong tay Tang Phi Hồng.

– Chờ sau khi Tang cô nương đem Ngũ Hồ môn tổ chức lại, tại hạ sẽ đưa thêm, mọi người cũng không cần phải vất vả như trước nữa.

Số ngân phiếu kia vốn là có thể lấy từ trong kho chi trả, có điều Tống Thanh Thư không muốn cho Khang Hi biết, vì thế nên hắn vận dụng tiền của mình, may là khoảng thời gian này quan lại các nơi biếu xén cũng không ít, mà một vạn lượng này so với các quan chức đưa cho hắn, thì cũng không coi là nhiều, đương nhiên đối với dân chúng bình thường, đấy là một con số trên trời, khi thấy vẻ mặt Tang Phi Hồng kích động thì cũng có thể hiểu được.

– Đa tạ Tống đại nhân.

Tang Phi Hồng hít sâu một hơi, trong môn phái Ngũ Hồ môn, thì tỷ muội không phải nữ tử thanh lâu, vẻn vẹn dựa vào mại xướng mà sống, vì lẽ đó thu nhập kém rất xa những nữ tử thanh lâu kia gái, một vạn lượng bạc có thể cải thiện rất nhiều sinh hoạt cho các tỷ muội.

– Ngân lượng này cũng không phải cho không các người.

Tống Thanh Thư khoát tay, ngăn lại Tang Phi Hồng tạ ơn.

– Ngũ Hồ môn hoạt động như thế nào cũng phải để tại hạ thấy được tiềm lực, thì tại hạ mới tiếp tục âm thầm trong bóng tối cung cấp ngân lượng giúp đỡ cho các người.

“Thiên hạ quả nhiên không có bữa ăn nào miễn phí.”

Tang Phi Hồng trong lòng cảm giác nặng nề, liền vội vàng hỏi:

– Vậy Tống đại nhân muốn chúng ta làm cái gì?

– Các người giúp tại hạ tìm kiếm một người.

Tống Thanh Thư trong đầu hiện ra Địch Vân nam nhân chất phát kia, tiếp tục nói.

– Nàng tên gọi Thích Phương, trước là ở trong Kinh Châu thành khá có danh tiếng, là thiếu phu nhân của Vạn gia, bây giờ Vạn gia đã biến mất khỏi Kinh Châu thành rồi, không biết bọn họ đi nơi nào, hy vọng Tang chưởng môn có thể giúp tại hạ tra ra được.

“Chẳng lẽ nữ nhân này là người yêu cũ của hắn?”

Ấn xuống nghi vấn trong lòng, Tang Phi Hồng gật đầu nói:

– Không thành vấn đề, ta sẽ đem mệnh lệnh truyền xuống, chỉ là do các chi nhánh của Ngũ Hồ môn từ trước đến giờ phân tán, ta cần chút ít thời gian đem Ngũ Hồ môn chỉnh đốn lại một lần.

– Được, nếu như Tang chưởng môn cần bất kỳ hỗ trợ, đều có thể nói với tại hạ.

Tống Thanh Thư nói.

Có kinh phí đối phương làm làm hậu thuẫn, hơn nữa bất cứ lúc nào có thể điều động Niêm Can Xử trợ giúp, Tang Phi Hồng tự tin dựa vào năng lực của chính mình, hoàn toàn có thể một lần nữa thống nhất lại Ngũ Hồ môn.

Tang Phi Hồng không muốn tiếp tục ở lại Tống phủ, rất nhanh liền vội vã rời đi.

Tống Thanh Thư nằm ở trên giường nghỉ ngơi một lúc, thì cảm thấy lăn lộn khó ngủ, khoảng thời gian này mỗi ngày luôn có mùi hương nồng nàn nhuyễn ngọc bên cạnh, bây giờ một mình trông phòng, thật có chút khó chịu, đột nhiên hắn nghĩ đến Điền phu nhân ở gian nhà bên kia, trong lòng lại nóng hừng hực lên, liền lén lút hành tung, phóng ra bên ngoài.

Điền phu nhân sau khi hầu hạ tắm rửa cho Điền Quy Nông, nhìn thấy dương vật của hắn đã không còn sức sống, trong lòng chua xót cho phu quân của mình, lúc hắn đã ngủ, nàng lau mồ hôi trên mặt mình, rồi trở lại căn phòng sát vách, tuy rằng nàng rất muốn ở chung cùng phòng với phu quân, nhưng Điền Quy Nông không biết có phải là xuất phát từ nguyên nhân bệnh tật của mình, nên dứt khoát không muốn nàng và mình cùng ở một phòng.

“Tên oan gia cũng đã đi rồi, sau này mình phải nên làm gì đây?”

Điền phu nhân nằm ở trên giường, khẽ thở dài một hơi.

– Tẩu tử đang nhớ tiểu đệ phải không?

Đột nhiên bên tai Điền phu nhân truyền tới một thanh âm quen thuộc, rất nhanh một nam nhân leo lên giường nằm cùng.

Nhận ra Tống Thanh Thư, Điền phu nhân cố nén rít gào, nhanh chóng nói:

– Ngươi tại sao lại đến đây?

– Nhiều ngày không gặp tẩu tử, tiểu đệ nhớ đến a.

Tống Thanh Thư cười đáp.

– Phu quân của ta còn ở sát vách!

Điền phu nhân cắn chặt môi, nhỏ giọng nói.

– Yên tâm, lấy khinh công của tiểu đệ, hắn không nghe thấy đâu.

Thấy Điền phu nhân như còn muốn nói điều gì, Tống Thanh Thư lại cười nói.

– Với đây là Tống phủ của tiểu đệ, tiểu đệ muốn ngủ gian phòng nào thì ngủ chứ…

– Ngươi làm sao vô lại như thế!

Điền phu nhân co tay đập nhẹ trên lồng ngực Tống Thanh Thư mấy cái, giọng căm hận nói.

– Ngày mai ta sẽ nói Quy Nông thay đổi nơi ở…

– Tẩu tử nếu như tiểu đệ đoán không đoán sai, Điền phủ ở Thịnh kinh thì đã không còn trở về được, hai người trốn đi vội vàng như thế chẳng mang theo được bao nhiêu tài vật, trong khi tại Yến Kinh thành hàng hóa đắt đỏ, vậy thì tẩu tử muốn đổi đi nơi nào đây?

Tống Thanh Thư động đậy thân thể, đã cởi y phục của mình, đem Điền phu nhân ôm vào trong ngực.

Điền phu nhân giãy giụa mấy lần, không có cách nào tránh thoát hắn ôm ấp, đành ai thán nói:

– Giấy không gói được lửa, cùng ở chung dưới mái hiên, ngươi cứ cả gan làm loạn, có ngày Quy Nông sẽ biết chân tướng…

– Ân cứu mạng hắn, tiểu đệ đã không cần báo đáp, thì tự hỏi mình đâu có làm gì có lỗi với hắn.

Tống Thanh Thư giọng nói đột nhiên chuyển lạnh.

– Nếu như hắn thật sự không thức thời, tiểu đệ sẽ đưa tiễn hắn đi Tây phương cực lạc là xong…

– Không được!

Điền phu nhân kinh hô, hai tay tóm chặt lấy cánh tay Tống Thanh Thư.

– Xem tẩu tử bị dọa sợ đến như vậy.

Tống Thanh Thư nâng lên bàn tay nàng, nhẹ nhàng xoa tay, khi mới bắt đầu thân thể Điền phu nhân run lên một cái, nhưng rất nhanh mềm yếu hạ xuống.

– Tẩu tử yên tâm đi, phẩm tính của Điền Quy Nông thì tiểu đệ so với tẩu tử rõ ràng hơn, thật sự nếu như Điền Quy Nông nếu biết sự tình của hai chúng ta, chỉ cần Điền Quy Nông chưa có đủ thực lực để quyết định, hắn sẽ vẫn nhịn xuống, hơn nữa nếu như hắn còn có hy vọng về việc luyện võ công mà tiểu đệ nói, thậm chí sẽ còn cổ vũ tẩy tử đến câu dẫn tiểu đệ.

– Ta không tin!

Tống Thanh Thư chưa nói hết, Điền phu nhân liền đánh gãy câu nói của hắn.

– Đó là do tẩu tử không biết trong chốn giang hồ này có bao nhiêu tàn khốc, thôi quên đi, không nói nói đến chuyện sát phong nữa.

Tống Thanh Thư lắc lắc đầu, cũng không muốn cùng nàng giải thích thêm.

– Điền Quy Nông đã không còn làm được việc của một người trượng phu nào cũng phải có, mà tẩu tử lại không muốn rời bỏ hắn, sau này tiểu đệ sẽ thay Điền Quy Nông nhận lấy cái trách nhiệm đó để giúp cho tẩu tử được thỏa mãn…

Điền phu nhân đỏ mặt đẩy ra bàn tay của Tống Thanh Thư chuẩn bị muốn duỗi xuống âm hộ của mình, ánh mắt kỳ quái nhìn hắn:

– Ngươi có phải là vì muốn thân thể của ta, nên mới nhận lời giúp đỡ Quy Nông?

– Nếu không phải vậy, tiểu đệ cùng Điền Quy Nông không quen không biết thì làm gì tiểu đệ bỗng nhiên lại giúp hắn?

Tống Thanh Thư ép tới, lần này Điền phu nhân cũng không cách nào chống cự nữa.

Đúng ra thì Tống Thanh Thư cũng không có nói thật, hắn có thèm khát sắc đẹp và thân thể của Điền phu nhân, thế nhưng cũng không háo sắc đến mức làm lu mờ đi tâm trí khi lưu lại một kẻ gian trá xảo quyệt như Điền Quy Nông ở bên cạnh mình, kỳ thực là hắn biết Điền Quy Nông có năng lực, võ công của Điền Quy Nông tuy rằng không phải là cao thủ đệ nhất lưu, thế nhưng hắn tạo nên bố cục âm mưu thì tuyệt đối là một tay hảo thủ.

Tống Thanh Thư bây giờ đang cần những thành viên nòng cốt, nhưng lấy danh tiếng của hắn ở trong chốn võ lâm hiện giờ, e rằng mạng lưới của hắn sẽ không thu được nhân sĩ chính phái nào, vì lẽ đó đành phải ở trong đám gian xảo này đãi cát tìm vàng, trong đám người này vấn đề lớn nhất là phẩm cách không ra gì, chứ so ra thì năng lực không hề thua kém những nhân vật chính phái.

Nhưng những điều này Tống Thanh Thư không nói cho Điền phu nhân biết rõ, hắn cứ để cho Điền phu nhân tưởng rằng là nàng hy sinh bản thân để đánh đổi tương lai về sau cho phu quân của mình, kỳ thật cũng tốt, nữ nhân hồng hạnh xuất tường thì cần kiếm một cái cớ thuyết phục cho bản thân mình, mà bản thân Điền phu nhân đã cho nàng cái cớ như vậy…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198