Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 81
Phần 81

Một nơi góc khuất âm u bên trong vương phủ, Tống Thanh Thư nhìn trong bóng tối mỉm cười nói:

– Tiền bối quả nhiên đã tới.

Quỳ Hoa lão tổ cười, âm thanh tựa như gió rít trong đêm:

– Xem ra dường như ngươi không muốn lão phu xuất hiện ở nơi đây.

Tống Thanh Thư quan sát Quỳ Hoa lão tổ, cố tìm kiếm trên người của lão kẽ hở, một hồi lâu qua đi, đột nhiên nói lên:

– Tiền bối thấy vãn bối bây giờ có đủ khả năng để giao đấu với tiền bối được chưa?

– Ngươi cứ thử xem…

Quỳ Hoa lão tổ rút hai bàn tay vào trong tay áo, thản nhiên nói.

Tống Thanh Thư trong mắt lóe ra tâm ý muốn thử, nhưng do dự một chút, cuối cùng lắc đầu:

– Quên đi, vãn bối luôn luôn kình trên nhường dưới…

Quỳ Hoa lão tổ ha ha cười nói:

– Lão phu nếu như không nhìn lầm, tiểu tử ngươi trên người có Cửu Âm Chân Kinh, xen lẫn là Hàng Long Thập Bát Chưởng, tình cờ lại toát ra kiếm ý có bóng dáng của Độc Cô Cầu Bại, gần đây tựa như vừa học được mật tông Hoan Hỉ Thiện Pháp, chẳng trách vừa rôi ngươi lại có ý nghĩ muốn ra tay với lão phu.

– Biết nhiều nhưng không tinh thông, hiểu rộng mà không thuần thục, ở trước mắt cao thủ như tiền bối thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

Tống Thanh Thư cười khổ nói.

– Tiểu tử ngươi không cần tự ti, lần trước ở Tử Cấm Thành thấy võ công của ngươi, đúng là quả thật như vậy…

Quỳ Hoa lão tổ nhướng mày, nghi hoặc.

– Vừa rồi ngươi đi tới Thần Long Đảo, tựa hồ có một loại biến hóa thoát thai hoán cốt, rất là kỳ quái, chỗ Thần Long Đảo có cao nhân nào chỉ điểm mà có thể giúp ngươi tăng lên một tầng cảnh giới như vậy chứ.

Tống Thanh Thư rõ ràng là nhờ vào câu nói của Âu Dương Phong, để cho tâm trí của mình sáng tỏ mở lòng ra, bỏ qua tính toán quá nhiều của khi trước, hành xử nhìn trước trông sau, nên đối với võ học bản chất càng khắc sâu cảm nhận, cảnh giới dĩ nhiên là so với lúc trước không giống nhau.

– Nếu vãn bối nhớ không lầm, tiền bối từng nói, ở bên cạnh Khang Hy chỉ là vì dựa vào cái gọi là Chân Long chi khí để tu luyện phải không? ‘

Tống Thanh Thư lẳng lặng nhìn đối phương, chờ lão trả lời.

– Điều này cũng không có cái gì không tiện mà chẳng thừa nhận, lão phu lớn tuổi, lại không muốn chết, nên đành dựa vào hắn để kéo dài tuổi thọ.

Quỳ Hoa lão tổ gật đầu.

– Công lực của tiền bối đã đạt đến tạo hóa Thiên Nhân chi cảnh, lại được Chân Long chi khí hỗ trợ, nói không chắc về sau còn có thể đạt được Phá Toái hư không…

Tống Thanh Thư thăm dò hỏi.

– Phá Toái hư không a…

Trên mặt Quỳ Hoa lão tổ hiện lên vẻ say mê, nhưng rất nhanh buồn bã.

– Đó chỉ là truyền thuyết hư vô mờ mịt, huống chi Chân Long chi khí của Khang Hi tuy rằng trầm mạnh, nhưng dù sao cũng có hạn, lão phu có thể kéo dài được tuổi thọ là tốt lắm rồi.

– Nếu như có một chỗ, so với Chân Long chi khí của Khang Hi thì dày đặc không ngừng, hùng hậu gấp mười lần thì sao?

Tống Thanh Thư trở nên rất kỳ quái nói.

– Cái gì?

Quỳ Hoa lão tổ hai mắt bùng phát ra ánh sáng kinh người.

– Là nơi nào?

Tống Thanh Thư mỉm cười, chỉ lẳng lặng nhìn lão.

Quỳ Hoa lão tổ đầu tiên là sững sờ, rồi rất nhanh phản ứng lại:

– Hừ… suýt nữa lão phu đã quên nhân quy củ của thế gian rồi, nói đi… tiểu tử ngươi cần lão phu làm chuyện gì? ‘

– Vãn bối không cần tiền bối làm gì cả, chỉ là hy vọng tiền bối sau khi nghe xong địa điểm nơi đó, lập tức lên đường đi ngay.

Tống Thanh Thư khá là cung kính.

Quỳ Hoa lão tổ ngạc nhiên, đột nhiên thâm trần nhìn vào một nơi:

– Ngươi cuối cùng đã không nhịn được, muốn động thủ với hắn? ‘

Tống Thanh Thư nhìn theo phương hướng đó lạnh nhạt nói.

– Tiền bối có thể thấy trước được?

– Từ lúc lão phu vừa nhìn thấy ngươi, ta liền biết rồi sớm muộn sẽ có một ngày như thế, vốn vẫn còn cho rằng ngươi vẫn còn kéo dài thời gian nên chưa động thủ đây.

Quỳ Hoa lão tổ cười nói.

– Có phải là bởi vì phu nhân kia vào sáng hôm nay?

Tống Thanh Thư lắc đầu.

– Tình hình bây giờ rõ ràng thời gian kéo dài càng lâu, phần thắng của vãn bối sẽ càng thấp. Huống chi bây giờ hắn đã rời khỏi Tử Cấm Thành mà đang ở Thịnh Kinh thành, đó là cơ hội ngàn năm một thuở, còn phu nhân kia, tuy rằng vãn bối cũng rất quan tâm đến, thế nhưng dù có nàng hay không có nàng, hành động lần này là điều bắt buộc phải làm.

– Ngươi đem tất cả kế hoạch đều nói cho lão phu biết, không sợ lão phu sẽ xoay người mật báo cho hắn biết? ‘

Quỳ Hoa lão tổ cười hắc hắc nói.

– Chính như trước đây tiền bối từng nói, trước giờ tiền bối chưa từng có trung thành với một Hoàng Đế nào cả, mà chỉ là quan tâm đến Chân Long chi khí mà thôi. Hoàng Đế họ Chu cũng được, Ái Tân Giác La cũng được, tất cả cùng tiền bối quan hệ cũng không lớn, do đó vãn bối tin rằng tiền bối sẽ không từ chối đề nghị của vãn bối.

Tống Thanh Thư đã định liệu trước nói.

– Há, nói cho lão phu nghe qua một chút, để xem tiểu tử ngươi có điều kiện gì mà có thể thỏa mãn được khẩu vị của lão phu đây.

Ánh mắt Quỳ Hoa lão tổ sáng quắc nhìn hắn.

– Tiền bối có từng biết đến Tứ Thập Nhị Chương Kinh? ‘

Tống Thanh Thư hỏi.

Quỳ Hoa lão tổ liền thay đổi sắc mặt:

– Theo truyền thuyết Mãn Thanh sau khi nhập quan thì cướp đoạt tài bảo của Trung Nguyên đem chôn ở long mạch của khu vực tộc Nữ Chân, còn tàng bảo đồ thì giấu ở bên trong tám bộ Tứ Thập Nhị Chương Kinh…

– Tiền bối quả nhiên ở lâu Tử Cấm Thành, bí ẩn bực này cũng không qua mắt được tiền bối.

Tống Thanh Thư thở dài nói.

– Hừ, do có một quãng thời gian lão phu bận bế quan tu luyện, đến khi biết được tin tức này đã chậm, chỉ kịp tìm tới Ngự Thư Phòng lấy được một bản, còn lại bảy bản Tứ Thập Nhị Chương Kinh kia thì đại thể tung tích không nắm rõ, vì truy tra tăm tích mấy quyển kinh còn lại, ta đã đem trả lại Ngự Thư Phòng quyển kinh thư kia. Khà khà… cũng không lâu lắm, thì quyển kinh thư đó cũng đã không còn thấy.

Quỳ Hoa lão tổ nhắc tới chuyện này, trong lòng có chút bực tức.

Tống Thanh Thư ngẩn ra, không ngờ còn có tầng bí ẩn này:

– Vậy tiền bối đã biết và thay đổi tấm da dê ở bên trong quyển kinh thư đó?

– Hừ, tấm da dê giấu ở trong tấm bìa kinh thư, cũng đâu có gì bí ẩn, lão phu trà trộn giang hồ xưa nay, cách gì mà chưa từng thấy qua.

Quỳ Hoa lão tổ tự đắc, nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư.

– Thế nào… vậy ý tiểu tử ngươi muốn nói, bảy tấm da dê của kinh thư còn lại đều ở trong tay ngươi?

Tống Thanh Thư cười khổ:

– Vốn là tưởng rằng đã có trọn bộ tám bản ở trong tay, không ngờ tới tiền bối đã cao tay giữ một, cũng may nếu như vãn bối cứ cho là đã đủ bộ Tàng Bảo Đồ này, có tìm suốt đời cũng không tìm được cái gì bảo tàng, cái gì Long mạch…

Quỳ Hoa lão tổ đại hỷ:

– Ngươi thật sự có bảy bản còn lại?

Tống Thanh Thư gật đầu:

– Không sai, nếu lão tổ đang nắm giữ một bản, cứ lấy ra đối chiếu thì sẽ thấy rõ ràng vãn bối không có đánh lừa…

Quỳ Hoa lão tổ khá là kích động:

– Ngươi muốn làm chuyện đại sự, đương nhiên sẽ không gạt ta, ha ha ha… không nghĩ ngờ lão phu sinh thời vẫn còn có cơ hội đụng chạm đến thiên đạo, ngươi đem bảy bản da dê còn lại đưa cho lão phu, lão phu lập tức lên đường đi tìm Long mạch của Mãn Thanh, tuyệt nhiên không nhúng tay vào chuyện của ngươi.

Dựa theo lịch sử, Mãn Thanh có số mệnh kéo dài 268 năm, Long mạch chất chứa đầy Chân Long chi khí, đương nhiên vượt xa Chân Long chi khí của một Hoàng Đế, chả trách Quỳ Hoa lão tổ sẽ không chút do dự vứt bỏ Khang Hy không màng tới nữa…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198