Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 137
Phần 137

– Có phải là tẩu tẩu ăn giấm chua?

Tống Thanh Thư cười cổ quái nói.

– Giấm chua cái gì chứ?

Hồ phu nhân bị hắn xen ngang vào, trong lúc này đã quên tiếp tục trách cứ hắn.

– Tẩu tẩu cho rằng hai nữ nhân kia cùng đệ có quan hệ gì đó phải không?

Tống Thanh Thư cười đến càng vui vẻ hơn.

Hồ phu nhân đỏ mặt, giận dỗi nói:

– Các nàng cùng đệ có quan hệ, ta cao hứng còn không kịp, chứ giấm chua cái gì?

– Tẩu tẩu cả nghĩ quá rồi, đệ cùng với các nàng ấy thanh bạch, không phải giống như là tẩu tẩu nghĩ đâu.

Tống Thanh Thư kêu oan.

– Lại nói, tẩu tẩu cần gì phải quá khiêm nhường, luận về hình dáng, luận về khí chất, tẩu tẩu so với các nàng đó có chênh lệch gì đâu.

– Này… chuyện này không phải là trọng điểm để chúng ta nói…

Hồ phu nhân cuống lên.

– Ta nói không muốn luyện…

Tống Thanh Thư ngắt lời nàng, nói tiếp:

– Tẩu tẩu… đệ hiểu ý của tẩu tẩu. Có điều tình là một điều huyền diệu nhất, chỉ cần chúng ta cứ để cho tình tự phát triển, không tự vượt quá lễ, thì cần gì phải cưỡng cầu?

Hồ phu nhân nghẹn lời, hừ một tiếng:

– Đúng rồi… đúng rồi, giảng đạo lý thì ta có thể giảng với thúc thúc, có điều ta vẫn hy vọng thúc thúc có thể rõ ràng một điều, chuyện của thúc thúc và ta là không thể…

– Tại sao?

Tống Thanh Thư trầm giọng hỏi.

– Không thể chính là không thể, đừng có hỏi tại sao.

Hồ phu nhân khuôn mặt nghiêng qua một bên.

– Có phải là tẩu tẩu lo lắng lễ pháp của thế tục? Sợ ánh mắt người đời soi mói?

Tống Thanh Thư hỏi tới.

– Chúng ta là thúc thúc, tẩu tẩu tương xứng, vậy còn chưa đủ sao?

Hồ phu nhân sương lạnh.

– Thúc thúc cứ còn nghĩ đến vấn đề này, ta sẽ tức giận.

– Được rồi, đệ không hỏi nữa.

Tống Thanh Thư cười khổ.

– Vậy chúng ta tìm một chỗ khóm bụi luyện công đi.

Hồ phu nhân không tỏ rõ ý kiến “um…” một tiếng.

May là nơi ở của Bình Nhất Chỉ vốn có phong cảnh tú lệ, bên trong thung lũng u tĩnh cực kỳ, hai người rất rất nhanh liền tìm tới một khóm hoa tùng xum xuê, vầng tán dài hơn một trượng (1 trượng= 3, 3 m) chi chít bông hoa, hương thơm nức mũi.

– Tẩu tẩu hay là chúng ta ở chỗ này luyện công đi, khóm hoa này xum xuê, cho dù hai ta thoát hết y phục, ai cũng nhìn không thấy ai.

Nhìn trước mắt khóm hoa nhìn chẳng thấy kẻ hở này, Tống Thanh Thư trong lòng than thở không ngớt.

Hồ phu nhân nhảy lên khóm cây, nhìn quanh bốn phía, thấy đông nam tây bắc đều là một mảnh thanh u, chỉ nghe vang vọng tiếng chim, không có dấu người, thật là vị trí tốt nhất để luyện công.

Thấy nàng dáng người uyển chuyển, nhẹ nhàng nhảy một cái liền đứng trên đỉnh khóm hoa, cành cây lại không có một chút nào rung động, Tống Thanh Thư khâm phục khinh công phái Cổ Mộ, một bên cảm thán Hồ phu nhân quả thực đúng là mềm mại không xương.

– Vậy lấy nơi này đi.

Hồ phu nhân khẽ gật đầu.

Tống Thanh Thư nói:

– Vậy tẩu tẩu đem tâm pháp Ngọc Nữ Tâm Kinh nói cho đệ biết đi.

Hồ phu nhân trầm mặc, rồi chậm rãi nói:

– Bây giờ còn chưa được, để buổi tối hãy tính.

Tống Thanh Thư sững sờ, rất nhanh hiểu tâm tư của nàng, tuy rằng có khóm hoa tùng cách trở, vào ban ngày để cho nàng ở trước mặt mình thoát sạch y phục thì vẫn là quá mức bị khó dễ…

Hai người trở lại nhà gỗ của Bình Nhất Chỉ, kể lại với nhau câu chuyện của mình sau khi hai người tách rời nhau, bất tri bất giác quan hệ hai người lại thêm thân cận mấy phần.

– Ta làm cơm có phải là không ngon?

Nhìn vẻ mặt Tống Thanh Thư hơi nhăn, Hồ phu nhân dò hỏi.

Thì ra hai người thấy sắc trời đã tối, dự định ăn xong cơm tối, sẽ đi tới khóm hoa tùng luyện công. Hồ phu nhân thân là nữ nhân, đương nhiên sẽ không để Tống Thanh Thư động đến việc cơm nước, nàng đến trong nhà bếp thu xếp nấu nướng một mâm cơm…

– Có thể ăn được do tẩu tẩu tự mình làm cơm, thiên hạ không mấy nam nhân có phần phúc khí này, làm sao mà không ngon được.

Tống Thanh Thư ra vẻ bình thản, nhưng trong lòng kêu khổ, tay nghề của Hồ phu quả thật không dám khen tặng.

Hồ phu nhân thì biết chuyện nhà mình, hơi đỏ mặt:

– Thúc thúc không cần gạt ta, ta biết là không ngon, bao năm qua bôn ba trong chốn giang hồ, có rất ít cơ hội xuống bếp, thêm vào Phỉ nhi cũng không thích ta nấu nướng, bởi vậy bình thường đều đến đến tửu quán dùng cơm, hoặc là ăn lương khô, chỉ biết nói dối để ta hài lòng.

Nhìn Tống Thanh Thư dáng vẻ ăn như hùm sói, Hồ phu nhân cười khúc khích.

– Chậm chậm một chút, ai…

Đêm đó canh hai qua đi, hai người đi tới nơi khóm hoa tùng để luyện công, đêm tĩnh lặng, mùi hoa càng nồng nặc. Hồ phu nhân đem khẩu quyết pháp môn Ngọc Nữ Tâm Kinh nói qua một lần, Tống Thanh Thư trong lòng suy nghĩ, môn nội công này quả nhiên hung hiểm cực kỳ, chỗ nào không hiểu thì hỏi lại cho rõ…

Tống Thanh Thư rất lạc quan, rất nhanh cỡi ra y phục, Hồ phu nhân do dự một chút, quả nhiên không thấy rõ người đối diện với mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

– Thúc thúc có thể đáp ứng ta, lúc luyện công thì đôi mắt nhắm lại?

Hồ phu nhân làm khó dễ nói.

– Khóm hoa này dày như thế, tẩu tẩu vẫn chưa yên tâm a?

Tống Thanh Thư cười khổ, nhưng nghe giọng nói cầu xin của nàng, trong lòng mềm nhũn, liền vội vàng gật đầu.

– Được… được… đệ nhắm lại.

Hồ phu nhân biết hắn thủ tín nhắm hai mắt lại, lúc này mới sột soạt đem y phục cỡi ra, đáng tiếc là Tống Thanh Thư không nhìn thấy gì, nàng có làn da tuyết trắng oánh nhuận, hai đầu núm vú non hồng đỏ ửng cao nhọn đẹp không sao tả xiết, người tập võ, thân thể săn chắc co giãn vô cùng, thân thể yêu kiều đường cong linh lung thướt tha, nói không nên lời gợi cảm, cái mông đẹp về phía sau nhô lên, hiển lộ ra một đường vòng cung hoàn mỹ, tạo thành dáng người có lồi có lõm. Cặp đùi đẹp cân xứng trơn bóng thon dài, làm động lòng người thèm thuồng, bên dưới bụng là thảm lông nhung đen cuộn lại, giúp nhau quấn quanh, hai mép trong linh lung màu hồng phấn trạch, hai mép lớn hơi nhô cao trên cái gò mu mềm mại, chính giữa kẹp lấy khe hở thật nhỏ như hộ vệ lấy cái cửa động âm ướt…

Sau khi cởi sạch y phục ra, thoáng qua nhìn ngắm thân thể của mình, Hồ phu nhân ngồi xuống chậm rãi đem cánh tay trái xuyên thấu qua khóm hoa tùng, cùng bàn tay phải Tống Thanh Thư chạm vào…

Bàn tay nàng truyền đến xúc cảm mềm mại khiến cho Tống Thanh Thư tâm trí rung động, rõ ràng môn công pháp này cực kỳ hung hiểm, nên ngưng thần tĩnh khí, hai người cách khóm hoa ai cũng cố gắng, toàn thân nhiệt khí bốc hơi…

Tống Thanh Thư bây giờ võ công đã rất lợi hại, Ngọc Nữ Tâm Kinh tuy rằng huyền diệu, nhưng cũng không thể coi là nội công cao minh đỉnh cấp, trải qua mấy chu thiên, Tống Thanh Thư đã đem chín đoạn Ngọc Nữ Tâm Kinh tu luyện thành công.

Được Tống Thanh Thư chân khí dẫn dắt, Hồ phu nhân tốc độ tu luyện cũng vượt nhanh so với bình thường, sau mấy canh giờ hạ xuống, nàng cũng đã tu luyện tới đoạn thứ bảy, mắt thấy chỉ cần thêm hai canh giờ, thì có thể công đức viên mãn.

Nhưng Tống Thanh Thư lại đột nhiên phát hiện chân khí trong kinh mạch nàng bỗng dưng hỗn loạn.

“Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?”

Tống Thanh Thư đầu óc mơ hồ, hắn vẫn đang dẫn dắt chân khí của Hồ phu nhân, lẽ ra thì không thể nào gặp sự cố a.

Nguyên lai trước đây Mộ Dung Cảnh Nhạc thấy Triệu Mẫn kiều diễm vô cùng, tâm tư trong lúc nhất thời không nhịn được, bởi vì ban ngày có nhiều người, hắn không tiện ra tay, liền lặng lẽ ở trong lu nước bỏ xuống Thúc Tình Chi Dược.

Dựa theo kế hoạch của hắn, sẽ tìm lý do như là cần phải loại trừ độc dược, để lưu Triệu Mẫn ở lại trong gian nhà chờ đêm xuống, bởi vì nguyên bản Bình Nhất Chỉ là lão già nát rượu, lại có thân phận thần y, rất khó để cho người khác hoài nghi, vì lẽ đó lưu lại Triệu Mẫn thì không ai thấy lạ.

Lo lắng Triệu Mẫn đến thời điểm thì phản ứng quá mức cương liệt, do đó Mộ Dung Cảnh Nhạc liền rơi xuống mị dược trong nước dùng uống, đến lúc đó giả vờ pha trà, nấu nước, quả thực Triệu Mẫn sẽ khó lòng phòng bị.

Hồ phu nhân thì lại không biết tất cả những chuyện này, lúc nấu cơm thì dùng nước trong lu có mị dược, bởi vậy trong thân vô tình trúng loại độc dược hạ lưu, lúc này dược tính phát tác, chân khí của nàng lập tức bị mất khống chế…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198