Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 16
Phần 16

Nhìn Lý Nguyên Chỉ đã ngủ say, cổ áo một bên trễ qua vai, hở ra một bên bầu vú đội lên trong cái yếm, Lạc Băng thấy đau đầu: “Cô nương này này thực sự là ngốc nghếch, cứ như thế mà tin tưởng tên ác ma kia, cách ngủ thuần khiết như thế này thì bị hắn hủy hoại thân thể lúc nào cũng không biết.”

Có một chuyện mà Lạc Băng vẫn cảm thấy rất kỳ quái, tại sao Tống Thanh Thư ở trước mặt mình hắn lại bày ra dáng điệu tà ác như vậy, còn ở trước mặt Lý Nguyên Chỉ lại bày ra vẻ là một người quang minh chính trực. Cho tới nay, Dư Ngư Đồng vân còn mê luyến chính mình, tuy rằng nàng đối với hắn không coi ra gì, nhưng trong lòng vẫn thấy vui vui, đến khi nàng biết được Lý Nguyên Chỉ thì vẫn khổ luyến say mê Dư Ngư Đồng dù không có kết quả, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng của nàng lúc ẩn lúc hiện vẫn có một cảm giác khó chịu với Lý Nguyên Chỉ.

Kết quả phần cái cảm giác khó chịu này lại vô tình bị Tống Thanh Thư làm cho nát tan, nàng có thể rõ ràng thấy được Tống Thanh Thư đối với Lý Nguyên Chỉ so với mình thì tốt hơn nhiều, đấy là tại sao? Luận về dung nhan, vóc người, tính cách, thì nàng không có thua kém Lý Nguyên Chỉ điều gì, chẳng lẽ là do là mình đã là thiếu phụ khi khi gả cho người sao? Nhưng qua mấy lần thân mật tiếp xúc xác thịt, nàng lại rõ ràng cảm nhận được chính mình mang thân phận thê tử tựa hồ càng có thể làm cho Tống Thanh Thư mang đến kích thích dị dạng…

– Đang suy nghĩ gì mà nhập thần như thế…

Nghe giọng đáng sợ kia vang lên bên tai, phản ứng đầu tiên của Lạc Băng không phải nhìn Tống Thanh Thư, mà là để ý đến Lý Nguyên Chỉ.

Thấy đôi mi Lý Nguyên Chỉ run run, tựa hồ sắp tỉnh lại, Tống Thanh Thư liền vươn ngón tay ở trên người nàng điểm huyệt, Lý Nguyên Chỉ liền tiếp tục ngủ say đi.

– Tại hạ thật sự rất tò mò, đến tột cùng là Văn phu nhân sợ tại hạ, hay là sợ chuyện gian tình của tại hạ và phu nhân bị những người khác biết?

Tống Thanh Thư nhìn Lạc Băng cười nói.

– Gian tình?

Lạc Băng nghe qua tức giận muốn hôn mê, liền nghiêng đầu sang chỗ khác, không trả lời.

– Chẳng lẽ không phải sao?

Tống Thanh Thư vươn bàn tay đem gương mặt của nàng quay lại.

– Tuy rằng vừa bắt đầu là tại hạ ép buộc Văn phu nhân, nhưng sau đó thì không phải là phu nhân rất phối hợp, thỏa mãn thích thú vô cùng sao?

– Ta không muốn nghe nữa… ngươi chính là một tên ác ma.

Lạc Băng che kín lỗ tai lại kêu lên.

– Đa tạ lời khen ngợi của phu nhân.

Tống Thanh Thư vươn tay tới, ôm vòng eo mềm mại của nàng, rồi nói.

– Tại hạ rất hoài nghi, mỗi khi Văn phu nhân cùng với Văn tứ gia ân ái, trong đầu có hiện ra lúc vui sướng thỏa mãn khi giao hoan cùng với tại hạ?

– Ngươi tại sao lại đối xử với ta như vậy?

Lạc Băng trong mắt ngậm lấy nước mắt, giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở.

– Tại sao ư?

Tống Thanh Thư cười lạnh.

– Phu nhân có biết là bởi vì lúc trước phu nhân tự cho mình thông minh, chỉ vì mấy câu nói, đã làm hại toàn bộ kế hoạch của tại hạ suýt chút nữa tan vỡ, hiện tại tuy rằng tại hạ đã gặp lại Viên phu nhân, nhưng nàng đã thành thê thiếp của Bảo thân vương, vậy phu nhân nói đi, tại hạ nên cảm tạ Văn phu nhân như thế nào đây?

– Ta biết ta có lỗi với ngươi, nhưng dù sao ngươi cũng đã trả thù qua rồi, vì sao cứ tiếp tục dằn vặt ta?

Lạc Băng ngẩng đầu nhìn ánh mắt Tống Thanh Thư.

– Dằn vặt phu nhân? Vậy cứ coi như là ta thích thú làm kẻ tà ác đi, như vậy mới gọi là trả thù…

Tống Thanh Thư ánh mắt ngưng lại.

– Văn Thái Lai lần trước ân đền oán trả, một chưởng đánh lén làm cho tại hạ bị trọng thương, nếu không nhờ phúc lớn mạng lớn, đêm đó sớm chết vào tay của kẻ thù. Hắn đánh ta một, ta vốn là nên phụng trả lại hắn gấp mười lần, chỉ là Văn Thái Lai ở trong lao ngục chịu nhiều nghiêm hình tra tấn như đều một mực không rên đau một tiếng, tại hạ cũng biết hắn là kẻ kiên cường, nếu như tại hạ trực tiếp trả thù hắn, thì chắc rằng hắn cũng không hề sợ, do vậy ta sẽ trả thù ở trên người của thê tử hắn…

Lạc Băng nghe qua lời của Tống Thanh Thư, kinh hãi biến sắc:

– Ngươi muốn đem ta ra để trả thù Văn Tứ Ca?

– Đúng là có ý định này.

Nhìn thấy sắc mặt Lạc Băng thay đổi, Tống Thanh Thư cười nói.

– Có điều tại hạ vẫn chưa có thỏa mãn đủ với phu nhân, trong thời gian ngắn sẽ không nói gì với hắn, để xem phu nhân biểu hiện như thế nào.

– Biểu hiện gì?

Lạc Băng thất thần hỏi.

– Nếu như phu nhân hầu hạ làm cho tại hạ thoải mái vui sướng, đương nhiên là tại hạ không nỡ tiết lộ sự thật cho hắn biết.

Tống Thanh Thư bàn tay dọc theo gò mu âm hộ của Lạc Băng chậm rãi trượt lên.

– Ngươi dự định cả đời áp chế ta?

Lạc Băng cuối cùng đã rõ ràng ý của hắn, trong lòng tràn ngập u ám.

– Có vấn đề gì không? Chính phu phụ của phu nhân dùng thủ đoạn hại tại hạ mấy lần? Mà tại hạ đã cứu hai người bao nhiêu lần? Do đó tại hạ thấy mình trả thù phu nhân như vậy cũng không có gì quá đáng, với lại chỉ cần phu nhân biểu hiện tốt, tại hạ sẽ đáp ứng không đem quan hệ của chúng ta tiết lộ cho phu quân của phu nhân biết, đến lúc đó trong mắt mọi người thì phu nhân vẫn là Lạc nữ hiệp, đối với phu nhân mình vẫn là thê tử ôn nhu hiền thục, vậy có còn cái gì mà phu nhân không hài lòng?

Tống Thanh Thư trong giọng nói tràn ngập tà ác.

– Đừng… nói nữa…

Trái tim của Lạc Băng đã hoàn toàn tan vỡ, đối với đạo lý hắn nói, nàng cảm giác đã bị đối phương nhìn thấu động tâm, ý thức được điều này, nàng càng thêm thống khổ.

– Nếu đã hiểu ra, vậy thì hãy biểu hiện cho tại hạ nhìn xem một chút đi.

Tống Thanh Thư bàn tay nhẹ nhàng đặt tại trên đầu nàng, hơi dùng sức đẩy xuống hạ thể của mình.

Lạc Băng rất nhanh phản ứng lại khi biết hắn muốn nàng làm cái gì, theo bản năng muốn cự tuyệt, thế nhưng từ đỉnh đầu truyền đến khí lực cho thấy hắn không cho phép nàng được từ chối, đành ai thán một tiếng, từ từ đưa đầu mình xuống dưới háng của hắn.

Dương vật của hắn được cái miệng nhỏ của Lạc Băng hé mở to ra ngậm chặt lại, bị cái lưỡi mềm mại của nàng dính cuốn lại, dương vật của hắn nhanh chóng sung cứng cương phồng lên trong miệng cương nàng, cái eo của Lạc Băng xoay lại, cặp môi đỏ mọng vẫn ngậm lấy dương vật Tống Thanh Thư, biến thành tư thế quỳ gối giữa hai chân hắn, nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn của Lạc Băng phun ra nuốt vào quy đầu, ở đầu lỗ tiểu quy đầu liền chảy ra vài giọt chất lỏng màu trắng, nàng dùng đầu lưỡi mút sạch, Tống Thanh Thư thoải mái hừ ra, mông hắn bắt đầu hướng lên trên đưa lên, tựa hồ muốn cây dương vật nhập sâu vào trong miệng của Lạc Băng mới cam tâm.

Tống Thanh Thư vô cùng thoải mái, khi nàng nhả cây dương vật hắn ra để hít thở, hắn lại vội vàng dùng hai tay đè đầu nàng xuống, cây dương vật cứng rắn trên cặp môi nàng không ngừng ma sát, Lạc Băng trong mắt tràn đầy u oán, nàng lại dùng cặp môi đỏ mọng bao lấy cây dương vật, cái đầu lại bắt đầu không ngừng lay động, trong khoang miệng tiếng bú mút “chậc… chậc…” tiếp tục vang lên.

Đối mặt với phu nhân yêu dâm như vậy, dục hỏa Tống Thanh Thư đã tràn lên não, hắn rút ra dương vật khỏi miệng nàng, hai tay ôm lấy bờ eo Lạc Băng, đem nàng xoay Lạc Băng hai đầu gối quỳ xuống, hai tay vịn tại bên cạnh trên thành giường, rồi mới nhô lên dương vật, ra sức thọc vào âm đạo Lạc Băng.

Một lát sau cặp mông lớn của Lạc Băng vểnh cao lên đón hùa động tác dương vật Tống Thanh Thư ra vào, vách thành thịt non âm đạo của nàng mềm nhuyễn cực kỳ, theo cây dương vật tiến vào, khoang thịt tầng tầng lớp lớp bao lấy cây dương vật to, cùng lúc bài tiết ra đại lượng dịch nhờn.

Tống Thanh Thư hít vào một hơi, dương vật tiến quân thần tốc, trùng trùng điệp điệp quy đầu dương vật liên tiếp đính trụ trên hoa tâm nàng, cổ mềm lộ ra một tầng đỏ ửng Lạc, bên tai cũng đỏ lên, nữ nhân này thật sự là trời sinh mị cốt, thân thể của nàng cực kỳ mẫn cảm, nàng nhô lên bờ mông tuyết trắng trơn trượt uốn éo, chủ động nghênh hợp với dương vật, lỗ hậu môn nàng thỉnh thoảng nhíu lại, mỗi lần co rút, từ sâu trong âm đạo truyền đến một hấp lực khiến cho người phải muốn xuất tinh.

Tống Thanh Thư dục niệm bừng bừng phấn chấn, hai tay bắt lấy hai bên mông thịt Lạc Băng, vạch ra cái mông đẹp mập tròn, bờ mông của nàng càng thêm vặn vẹo, lại làm cho Tống Thanh Thư cơ hồ không cách nào đình chỉ động tác đây vào dương vật, tốc độ càng lúc càng nhanh, hắn chìm thấm tại trong khoái cảm không cách nào tự kiềm chế, bỗng nhiên tinh quan chấn động, quy đầu mạnh mẽ ngóc lên, Tống Thanh Thư kêu to không ổn, thân thể Lạc Băng quá mức mê người, chính mình vậy mà tựa như mới lần đầu giao cấu với nàng vậy, không chút nào biết rõ để mà khắc chế, ngắn ngủn thời gian đã muốn xuất tinh ra, cái này giống như là bị chơi khăm rồi, hắn liền trấn định vận công, trực tiếp sử dụng Hoan Hỉ Thiện Pháp để kéo thêm thời gian…

Lúc sau thì bỗng nhiên cổ miệng tử cung Lạc Băng siết chặt, như một vòng thịt non bao lấy quy đầu hắn, bờ mông nhô lên dính sát tại trên hạ thể Tống Thanh Thư, hoa tâm có nhịp co rúm lật ngược đè ép, cái mông lớn của nàng như buộc chặt, run rẩy theo từ ở trong chỗ sâu âm đạo, trào ra một cỗ đậm đặc trắng sữa âm tinh, hoa tâm kiệt lực khuấy động quy đầu dương vật, má ngọc ửng hồng, từ cửa miệng âm đạo dịch nhờn chảy ra.

Trong thoáng chốc, Lạc Băng trong cơn cao trào hòa cùng dung nhan diễm phụ một thể, gương mặt thành thục, thân thể óng ánh trở vũ mị, đồng dạng tươi đẹp triển lộ ra một dâm phụ, Tống Thanh Thư gầm nhẹ một tiếng, tinh dịch phá quan phún ra, thông qua Hoan Hỉ Thiện Pháp đè ép hữu hiệu khắc chế xuất tinh, sau một lúc đè ép, khiến cho khoái cảm xuất tinh càng thêm mãnh liệt, cơ bụng của hắn kéo căng, hai tay nắm chặt vòng eo Lạc Băng, quy đầu nhanh đỉnh lấy cổ miệng tử cung của nàng, ra sức phun ra tinh dịch súc tích tưới sâu vào trong, hoa tâm Lạc Băng đột nhiên bị tinh dịch nóng bỏng phun vào một hồi run rẩy không ngừng co rúm tiếp tục rỉ ra âm tinh, nàng cùng Tống Thanh Thư tiếp nối đạt tới cực khoái cao trào.

– Um… rất tốt!

Một trận giao cấu nồng nhiệt qua đi, Tống Thanh Thư hài lòng kêu lên…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198