Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 144
Phần 144

Phu thê của Thạch Thanh thấy Đoàn Duyên Khánh áp chế Miêu Nhân Phụng, kinh hãi đến biến sắc:

– Miêu đại hiệp tuyệt không nên tin lão, Tứ Đại Ác Nhân trước giờ nào có danh dự để mà làm tin.

– Phụ thân con không muốn a!

Miêu Nhược Lan cũng lo lắng la lên.

Miêu Nhân Phụng âm tình biến hóa, trong lòng do dự, thì Đoàn Duyên Khánh nói tiếp:

– Miêu đại hiệp, ta biết các hạ không tin lão phu, có điều nếu các hạ tự đoạn tay phải, thì còn có hy vọng giữ được mạng sống thiên kim, nếu không, tứ đệ của lão phu sẽ không ngại để lệnh thiên kim trước khi chết lại được hưởng thụ một lần tư vị làm nữ nhân đấy.

– Vô liêm sỉ!

Miêu Nhân Phụng giận dữ, đang muốn xông lại, Đoàn Duyên Khánh liền đưa cây trượng hướng về trước, Miêu Nhược Lan gào lên đau đớn một tiếng, Miêu Nhân Phụng đành dừng bước lại, mắt hổ muốn tóe lửa.

– Hừ… nếu Miêu đại hiệp không muốn, thì thế này đi, lão phu lại cho các hạ thêm một lựa chọn.

– Lựa chọn gì?

Miêu Nhân Phụng biết rõ điều kiện đối phương đưa ra rất khó hoàn thành, nhưng so với mình tự đoạn tay phải, thì chẳng khác nào sinh tử của phụ tử đã nằm trong sự định đoạt của người.

– Hai tên kia.

Đoàn Duyên Khánh chỉ tay hướng về phía Hà Gian Song Sát.

– Bọn chúng làm hại giang hồ nhiều năm, nếu Miêu đại hiệp có thể lấy đầu hai người bọn họ trao đổi, lão phu sẽ đưa lệnh thiên kim châu về hợp phố.

Hà Gian Song Sát nghe vậy tức giận:

– Đoàn Duyên Khánh lão tặc, nói đến làm hại giang hồ, ai so bằng được với Tứ Đại Ác Nhân! Rõ ràng là lúc trước do chúng ta không muốn gia nhập vào Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, nên các ngươi ghi hận trong lòng.

Đoàn Duyên Khánh không nói, như là ngầm thừa nhận.

Nguyên lai Hà Gian Song Sát là cao thủ nổi danh ở Tây Hạ, Nhất Phẩm Đường đã mấy lần thu phục, hai người đều khước từ, thời gian gần đây Nhất Phẩm Đường nhận được tin tức, Hà Gian Song Sát không lọt mắt thế lực Tây Hạ, là vì có ý nương nhờ vào Mông Cổ hùng mạnh, nghe nói có người dẫn tiến, bái vào Nhữ Dương Vương Phủ làm môn hạ.

Tất cả những chuyện này là bí mật tiến hành, Nhữ Dương Vương Phủ không muốn bọn họ thân phận bại lộ, nên sắp xếp nằm vùng cảnh nội Tây Hạ, chờ thời cơ sẽ có một ngày tạo được tác dụng lớn bất ngờ. Nhất Phẩm Đường cũng làm như là không biết, cũng chờ cơ hội diệt trừ hai người…

– Được, nghe nói Đoạn tiên sinh có Nhất Dương chỉ của Đại Lý, hôm nay huynh đệ chúng ta thử xem Nhất Dương chỉ Đoàn gia lợi hại, hay là Nhất chỉ thiền lợi hại.

Bặc Thái tức giận mắng nói, liền cùng Hách Mật cùng lúc nhào tới, bọn họ không giống Miêu Nhân Phụng bị kiêng dè, từ xa xa liền bắn ra chỉ phong tấn công Đoàn Duyên Khánh, cũng không quan tâm đến tính mạng Miêu Nhược Lan.

Đoàn Duyên Khánh nắm lấy Miêu Nhược Lan tránh né, thấy hai người lăng không đang bay đánh tới, Đoàn Duyên Khánh lạnh liền giơ lên thiết trượng quét ngang, một luồng kình phong ác liệt mạnh mẽ ép hai người bật văng trở lại.

Thấy hai người muốn tiếp tục xông lên, Đoàn Duyên Khánh biết rõ nếu là bị hai người dốc sức liều mạng, mình một tay áp chế Miêu Nhược Lan, có thể không phải là đối thủ của bọn họ, liền nhanh chóng nói:

– Miêu đại hiệp, nếu các hạ để hai người bọn họ tiến công lão phu, lão phu không hứa chắc mỗi lần đón chiêu thì có thể bảo vệ được sự an nguy của lệnh thiên kim.

Miêu Nhân Phụng thấy Hà Gian Song Sát vừa rồi ra chiêu ác độc bất kể sự sống còn của nữ nhi mình, đã tức sôi ruột, nghe vậy mặt âm trầm liền vung kiếm ngăn Hà Gian Song Sát lại.

– Đoạn tiên sinh, Hà Gian Song Sát võ công cao cường, Miêu mỗ cũng không thể lấy được tính mạng của hai người bọn họ.

Nghe được Miêu Nhân Phụng thổi phồng, Hà Gian Song Sát hừ một tiếng:

– Coi như ngươi còn tự mình biết mình.

Đoàn Duyên Khánh nói:

– Cũng được, chỉ cần Miêu đại hiệp có thể lấy bất luận tính mạng một ai trong đó, lão phu liền trả lại lệnh thiên kim cho các hạ.

Dựa theo ý tưởng của Đoàn Duyên Khánh, song phương một phen sinh tử tranh đấu, Miêu Nhân Phụng cũng khó thoát khỏi cái chết, Hà Gian Song Sát một chết một bị thương, chính là lúc mình sẽ ra tay, người kia còn lại tuyệt không phải là đối thủ.

Miêu Nhân Phụng tuy rằng đại thể cũng đoán được tâm tư Đoàn Duyên Khánh, nhưng lúc này tên đã lắp vào cung không thể không phát, huống hồ từ trước đến giờ đối với kiếm pháp cực kỳ tự tin, Hà Gian Song Sát võ công tuy cao, nhưng nếu cẩn thận ứng đối, không hẳn là không thắng được.

– Hai vị, đắc tội rồi.

Miêu Nhân Phụng thừa lúc Hà Gian Song Sát còn chưa phục hồi tinh thần, một ánh kiếm sắc bén đã đâm tới.

Thấy Miêu Nhân Phụng lựa chọn là giết mình, Hà Gian Song Sát giận dữ cười:

– Miêu Nhân Phụng ngươi không khỏi cũng quá tự tin đấy.

Một vung lên phán quan bút, một múa đánh Đả Huyệt Quyết, hợp lực lượng hai người, Hà Gian Song Sát tính toán, trước đem Miêu Nhân Phụng giết dưới Nhất Chỉ Thiền, sau lại quay đầu tìm Đoàn Duyên Khánh tính sổ.

Một phương kiếm pháp tinh diệu, một phương dùng công phu điểm huyệt siêu tuyệt, ba người trên dưới xê dịch, đánh nhau một trận đặc sắc.

Trên khuôn mặt dữ tợn Đoàn Duyên Khánh lộ ra nụ cười quái dị, chuôi thiết trượng khẽ run, dự định thừa lúc ba người giao đầu, chờ có sơ hở dùng một lưới bắt hết bọn họ.

– Thúc thúc nhanh đi cứu Miêu Nhược Lan đi, Miêu đại hiệp anh hùng một đời, cũng không thể chết tại đây như vậy.

Nghe tình hình bên ngoài, Hồ phu nhân lo lắng.

– Năm xưa tuy rằng có người từ bên trong hạ thủ, nhưng Hồ đại ca chết dưới binh khí của Miêu Nhân Phụng thì cũng phải có phần liên quan trách nhiệm, để hắn ăn chút vị đắng cũng tốt.

Tống Thanh Thư nói.

Hồ phu nhân lắc đầu:

– Năm đó Hồ đại ca phi thường khâm phục Miêu Nhân Phụng, tuy rằng đúng là vì chuyện đó, mà lâu nay ta vẫn không muốn gặp hắn. Có điều bây giờ hắn rơi vào nguy cơ, nếu Hồ đại ca ở trên trời có linh, cũng sẽ chấp thuận ta cứu hắn.

Thấy Hồ phu nhân muốn đứng dậy, Tống Thanh Thư liền vội vàng ôm chặt nàng đè lại:

– Ai dà… tẩu tẩu đi ra ngoài chỉ càng thêm loạn a, tẩu tẩu có thể cứu ra Miêu Nhược Lan từ trong tay Đoàn Duyên Khánh sao?

Hồ phu nhân trên mặt hiện ra một nụ cười quyến rũ:

– Ta đúng là không thể, nhưng thúc thúc sẽ không để ta rơi vào hiểm cảnh, lúc đó sẽ xuất thủ a.

Thấy vòng tay của mình ép lên trên hai bầu vú nàng, bất thường khi thấy nàng cũng không phản ứng, Tống Thanh Thư thở dài:

– Tẩu tẩu đúng là tình toán thật hay…

– Thúc thúc, cầu ngươi.

Hồ phu nhân đột nhiên đôi mắt như làn sóng thu ba nhìn hắn, làm nũng nói.

Tống Thanh Thư trong lòng rung động, suýt chút nữa bị giọng nói ngọt ngào kêu lên thúc thúc này làm cho cầm giữ không được phải vuốt ve nàng rồi, thì làm gì còn tâm tư từ chối, vội vàng nói:

– Được… được… để đệ ra tay…

May là căn nhà của Bình Nhất Chỉ thường thường tiếp đón giang hồ nhân sĩ đến, do đó phòng ngoài tương đối rộng rãi, hai nhóm người đánh tới đánh lui, cũng không cảm thấy chật chội chen chúc.

Đoàn Duyên Khánh đang tính toán nên đánh lén Bặc Thái hay là đánh lén Hách Mật trước, đột nhiên nghe được từ gian nhà trong truyền đến một tiếng ho nhẹ, liền kinh hãi biến sắc ngẩng đầu nhìn lại, lấy công lực của lão, từ nãy giờ vẫn không có phát hiện bên trong có người.

Tống Thanh Thư đã dùng chân khí lưu chuyển bố trí một tầng chân khí bao quanh, hai người âm thầm trao đổi khiến cho người bên ngoài không nghe được.

– Này… này… các ngươi mấy tên khốn kiếp ở chỗ này đánh nhau loạn xạ, có nghĩ tới cảm thụ của chủ nhân căn nhà này hay không vậy? Phá giấc ngủ của ta còn không nói, đã vậy còn đập phá hết đồ đạc không tốn tiền mua sao?

Tống Thanh Thư thuận tay chụp vào đầu cái mũ, che khuất hơn nửa khuôn mặt, hùng hùng hổ hổ từ phòng trong đi ra.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198