Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 135
Phần 135

Hồ phu nhân bị nụ cười của hắn làm cho mặt đỏ tới mang tai, tức giận nói:

– Thúc thúc, ngươi làm gì mà cười cổ quái như vậy?

– Không có gì…

Tống Thanh Thư lắc đầu, cười không nói.

Hồ phu nhân lườm hắn, làn da dưới ánh mặt trời chiếu xuống óng ánh:

– Thúc thúc, có lẽ ta cũng cáo từ.

Tống Thanh Thư cả kinh:

– Tẩu tẩu… vì sao?

Hồ phu nhân lông mi buông xuống, khẽ run:

– Ta vẫn còn phải truy tra Mộ Dung Cảnh Nhạc, thật vất vả mới có tung tích của hắn, ta lại há có thể buông tha?

Tống Thanh Thư lặng lẽ không nói gì, Hồ phu nhân vi phu báo thù, vẫn truy tra Hắc Sát Hàn Băng, đem mục tiêu hung thủ khóa chặt đến trên người Mộ Dung Cảnh Nhạc, thì mình làm sao ngăn cản được nàng truy tra chứ…

Có điều hai người xa cách đã lâu, thật khó khăn mới gặp gỡ lại, giờ lại tách ra, Tống Thanh Thư trong lòng không muốn, suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng kiếm được một lý do chính đáng:

– Bây giờ tẩu tẩu đã biết Mộ Dung Cảnh Nhạc võ công cao đến chừng nào, cho dù tẩu tẩu tìm gặp hắn, chẳng những không báo được thù, trái lại thân hãm vào tay địch, việc gì lại chịu khổ như thế chứ.

Hồ phu nhân nhìn xa xăm, thở dài:

– Thúc thúc có từng nghe nói câu nói này?

– Cái gì?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên.

– Biết rõ nhưng không làm không được…

Hồ phu nhân đôi môi hé mở, chậm rãi phun ra mấy chữ.

Hồ phu nhân tuy rằng lời nói nhỏ nhẹ, Tống Thanh Thư cũng hiểu được nàng tâm ý đã quyết, trong lòng kích động, muốn nói với nàng sẽ cùng đi truy tìm Mộ Dung Cảnh Nhạc.

Nhưng Tống Thanh Thư cũng biết, giữa hai người vốn là đã có chút không minh bạch, nếu như mình lựa chọn việc này, cuối cùng sẽ chiếm được trái tim của Hồ phu nhân cũng không phải là việc khó gì, nhưng hắn cũng hiểu được, mình còn có một sự nghiệp đang chờ đợi mình làm, Mông Cổ bây giờ càng ngày càng lớn mạnh, ý đồ muốn thống nhất thiên hạ đã rõ ràng, nếu như mình không dành thời gian chiếm lấy thế lực Mãn Thanh, thì tương lai sau này sẽ không còn đủ tư cách kết nối để đối chiến với Mông Cổ.

Tống Thanh Thư có thể ngàn dặm xa xôi giúp Triệu Mẫn đi tìm thần y để trị trọng thương chỉ trong vòng vài ngày, ít hay nhiều gì cũng có thể tính là làm chuyện công, vì chủ yếu trong thời gian đó còn có thể khống chế được Triệu Mẫn, sau đó lập tức chạy về Sơn Đông cùng Hạ Thanh Thanh tụ họp để mà xử lý vấn đề của Kim Xà Doanh.

Nhưng nếu cùng Hồ phu nhân tìm kiếm Mộ Dung Cảnh Nhạc thì lại khác, Mộ Dung Cảnh Nhạc võ công cao cường, lại giảo hoạt cực kỳ, có thể đoán trước được trong khoảng thời gian ngắn, chắc chắn là chưa thể bắt được hắn, lúc đó Tống Thanh Thư không có cách nào quay kịp trở về Sơn Đông, trong lúc Đông Phương Mộ Tuyết đã dựa theo kế hoạch, tập trung đại quân triều đình nam chinh mà tới…

Thở thật dài, Tống Thanh Thư đã có chủ ý:

– Đã như vậy, để đệ truyền cho tẩu tẩu một môn võ công, để có thể sau này sử dụng ứng phó với Mộ Dung Cảnh Nhạc…

Hồ phu nhân trong mắt ảm đạm, có điều rất nhanh che giấu, dò hỏi:

– Võ công gì?

– Cửu Âm Chân Kinh…

Tống Thanh Thư chậm rãi nói rằng, tuy rằng Cửu Âm Chân Kinh xưa nay là chí bảo trong chốn võ lâm tranh cướp, nhưng hắn thân là người hiện đại “xuyên việt”, nên tư duy cùng với giang hồ nhân sĩ bây giờ không có giống nhau, huống chi quan hệ Hồ phu nhân đối với hắn không hề tầm thường, chỉ là một Cửu Âm Chân Kinh cũng không đáng nhắc tới.

Nào ngờ Hồ phu nhân lại lắc đầu, tựa hồ coi chí bảo trong chốn giang hồ không là gì, ngữ khí tuy rằng ôn nhu nhưng rất kiên định:

– Ta không muốn luyện Cửu Âm Chân Kinh.

– Tại sao?

Lần này đến phiên Tống Thanh Thư há hốc mồm.

Hồ phu nhân trầm mặc một lúc, trong con ngươi xinh đẹp có vẻ khác lạ:

– Nếu như ta nhớ không lầm, lúc trước khi chúng ta hành tẩu giang hồ, thúc thúc từng nói với ta, Cửu Âm Chân Kinh là do từ cây Đồ Long Đao cùng Ỷ Thiên Kiếm chém vào nhau gãy ra, từ bên trong đao kiếm lấy ra mà có phải không?

– Đúng đấy…

Tống Thanh Thư không hiểu vì sao Hồ phu nhân lại hỏi vậy.

– Vì vậy Cửu Âm Chân Kinh là của thê tử của thúc thúc đưa cho ngươi.

Hồ phu nhân thở dài.

– Thúc thúc không nên lấy đồ vật của thê tử mình đưa cho mà mang đi lấy lòng những nữ nhân khác. Lúc trước nếu không phải vì muốn cứu Phỉ nhi, thì ta cũng sẽ không luyện Bạch Mãng Tiên Pháp của thúc thúc đâu.

Nghe nàng nhắc đến Chu Chỉ Nhược, Tống Thanh Thư đúng là không nghĩ tới điều này, giờ muốn mở miệng, cũng không biết phải giải thích như thế nào, trong lúc nhất thời ngẩn người…

Tống Thanh Thư trong lòng cũng hiểu, Hồ phu nhân không muốn học võ công từ thể tử của hắn. Nhưng còn võ công của hắn, Thần Chiếu Kinh cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng là nội công chí cương chí dương, vốn không thích hợp nữ nhân tu luyện, còn Hoan Hỉ Thiện Pháp lại càng không được, hắn cũng không muốn bị nàng nổi giận đánh chết, còn về kiếm pháp, Tống Thanh Thư kiếm pháp lại nặng về kiếm ý, không nặng kiếm chiêu, Hồ phu nhân cảnh giới chưa tới, có truyền cho nàng cũng không học được.

– Nhưng bây giờ võ công của tẩu tẩu lại không phải là đối thủ của Mộ Dung Cảnh Nhạc, một khi nội thương của hắn khôi phục lại như cũ, tẩu tẩu đối đầu hắn, chắc chắn là thất bại không thể nghi ngờ a.

Tống Thanh Thư lo lắng nói.

– Thật ra…

Hồ phu nhân đột nhiên ấp úng, ra vẻ vô cùng xấu hổ.

– Thật ra cái gì?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên.

– Thật ra ta cũng có một quyển nội công thượng thừa, chỉ là vài lý do bất khả kháng nên vẫn không có luyện thành, nếu sau khi luyện thành, việc đối phó với Mộ Dung Cảnh Nhạc cũng không thành vấn đề.

Trên mặt Hồ phu nhân đột nhiên hiện lên một tầng đỏ ửng.

Tống Thanh Thư tò mò hỏi:

– Nội công gì mà lợi hại như vậy?

– Chỉ là môn nội công này nếu tu luyện thì có vấn đề khó xử rất lớn.

Hồ phu nhân cũng không có trực tiếp trả lời, mặt đã đỏ đến mức như muốn chảy ra nước.

– Cái gì khó xử? Đệ bây giờ võ công tuy không dám nói là vô địch thiên hạ, nhưng những cửa ải các loại nội công bất kỳ, thì không làm khó được, đệ có thể giúp tẩu tẩu tham tường…

Tống Thanh Thư nói thật, tuy rằng hắn không nhất định đạt được cảnh giới như năm xưa Vương Trùng Dương chỉ trong mười ngày thông hiểu đạo lý của Cửu Âm Chân Kinh, nhưng chuyện giúp Hồ phu nhân chỉ điểm một chút nội công, thì đây là vấn đề không lớn.

– Môn nội công này là tâm pháp cao nhất của phái Cổ Mộ, tên gọi là Ngọc Nữ Tâm Kinh.

Hồ phu nhân vẫn chưa nói đến vấn đề khó xử, mà chỉ nói là ra tên môn nội công tâm pháp này…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198