Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 187
Phần 187

Tống Thanh Thư thấy Ti Đồ Bá Lôi cũng sẽ không có lý do gì để hại mình, huống chi dựa vào võ công, nếu có mai phục bẩy rập gì cũng không gây thương tổn được hắn, chỉ cần âm thầm đề phòng là được.

– Đã là như vậy, thì tiểu điệt sẽ đi gặp thử xem.

Tống Thanh Thư ra hiệu ánh mắt với Hạ Thanh Thanh, ý bảo nàng an tâm đừng nóng vội.

Tống Thanh Thư đi theo phía sau Ti Đồ Bá Lôi, trên đường đi tới gần lão lặng lẽ nói:

– Tư Đồ thế thúc, hiện không có người ngoài, có thể tiết lộ là ai muốn gặp tiểu điệt được không?

Ti Đồ Bá Lôi vẻ mặt lúng túng:

– Tống tiểu điệt, vì ta đã đáp ứng với người không nói ra thân phận, dù sao chốc nữa thì tiểu điệt cũng sẽ gặp được.

– Thấy thế thúc trịnh trọng như vậy, nhất định người này rất trọng yếu, vạn nhất tiểu điệt trở tay không kịp, nhỡ thất thố thì làm sao?

Tống Thanh Thư vội nói, hắn vốn cho là mình đã đáp ứng hôn sự Tăng Nhu, thì dù thế nào đi nữa thì Ti Đồ Bá Lôi cũng xem như người nhà, như chẳng ngờ một điểm khẩu phong cũng không tiết lộ.

– Về chuyện này…

Ti Đồ Bá Lôi trên mặt vẻ khó khăn.

– Tống tiểu điệt, ngươi có biết vì sao ta đem Nhu nhi gả cho ngươi làm thiếp, mà không sợ nàng bị ủy khuất?

– A?

Tống Thanh Thư trợn tròn mắt, hắn không ngờ tới Ti Đồ Bá Lôi đột nhiên nhắc tới chuyện này, cũng không biết trả lời thế nào.

Ti Đồ Bá Lôi thở dài:

– Tuy rằng hiện nay tiểu điệt hiện có võ công đệ nhất đẳng, nhưng Nhu nhi cũng là một tay ta nuôi từ nhỏ đến lớn, ta xem Nhu nhi như là nữ nhi của mình, vốn là cũng nghĩ muốn cho Nhu nhi được làm chính thê, nhưng khi biết được vị quý nhân kia cũng là người của ngươi… trong khi Nhu nhi thân phận gì, nào dám cùng nàng tranh, bất quá có thể cùng nàng chung một phu quân, cũng không tính là bị bôi xấu…

Cái này tình huống gì?

Tống Thanh Thư nghe qua không hiểu ra sao, chẳng lẽ Chu Chỉ Nhược lại có thân phận rất tôn quý khác sao?

Tống Thanh Thư trong lòng kinh nghi, nếu là Chu Chỉ Nhược lần này chủ động muốn gặp mình đến tột cùng là muốn cái gì? Không đúng, lấy tính tình Chu Chỉ Nhược, nàng sẽ không tìm ta như vậy ah, mà nếu không phải là nàng thì là ai?

– Tống tiểu điệt… phía trước là tiểu viện, đi qua là có gian phòng, một mình tiểu điệt đi vào đi…

Ti Đồ Bá Lôi dừng bước, chỉ vào phía trước sân nhỏ u tĩnh sân nói.

– Được.

Tống Thanh Thư không yên lòng, đi từng bước một đi về phía trước, cẩn thận đề phòng.

Trong phòng lại không đốt đèn?

Bước qua sân, Tống Thanh Thư quay đầu lại hỏi Ti Đồ Bá Lôi, thì không thấy Ti Đồ Bá Lôi nữa, trong lòng trầm xuống: “Chẳng lẽ Ti Đồ Bá Lôi thực sự muốn ám toán ta?”

Tống Thanh Thư giờ không sợ hãi nữa, liền tới gần gian phòng, cao giọng nói:

– Các hạ nếu muốn Tống mỗ đến đây, thì hãy hiện thân ra gặp đi.

Trong phòng một chút thanh âm cũng không có.

Tống Thanh Thư hướng đi vào đến trước cửa phòng, cảm nhận được trong phòng không có mai phục, hình như chỉ có một người mà thôi.

Bất quá người này hơi thở mềm mại, hầu như không nghe thấy, tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ.

Hừ, cho dù đối phương võ công rất cao, nhưng một người mà muốn giải quyết hắn, thì cũng là không thể nào.

– Nếu các hạ không hiện thân, vậy tự tại hạ sẽ đi vào.

Tống Thanh Thư mỉm cười cười, tiến lên đẩy cửa đi vào.

Vừa vào trong đôi mắt chưa quen bóng tối trong phòng, Tống Thanh Thư nhắm đôi mắt lại, đột nhiên một làn kiếm khí lành lạnh đâm tới.

Dựa vào cảnh giới hiện nay của Tống Thanh Thư, thần thức nhận biết của hắn có thể bao trùm xung quanh mấy trượng, cho dù là một con muỗi cũng chạy không thoát khỏi, huống chi là một người sống?

– Ý của các hạ như thế nào đây?

Tống Thanh Thư mỉm cười, nhẹ nhàng nhảy tránh một bước.

Trong bóng đêm mắt người kia, thấy Tống Thanh Thư rõ ràng chỉ né qua một bước nhỏ, cả người lại phút chốc di động hơn trượng, một kiếm thoáng cái đâm vào chỗ trống.

– Các hạ ra hết chiêu đi…

Tống Thanh Thư hừ lạnh một tiếng, một chỉ đâm tới trên người đối phương.

Mặc dù chỉ là một chỉ phong bình thường, nhưng lại phong kín trên dưới trái phải đối phương khó mà tránh né.

– Hừ…

Trong bóng tối người nọ hừ một tiếng, vòng eo phảng mềm mại tựa như không xương, cả người uốn lượn ở giữa không trung nghiêng qua né thoát.

“Là nữ nhân?”

Nghe được thanh âm của đối phương, Tống Thanh Thư cả kinh, hắn không ngờ thân thể đối phương lại mềm dẻo kinh người như vậy, chỉ phong của hắn đánh tới bị nàng lách mình tránh ra.

– Cô nương cùng với Tống mỗ có gì thù hận, vì sao lại ra từng chiêu chí mạng như vậy.

Tống Thanh Thư cũng không muốn cùng nữ nhân động thủ, hai tay chắp lại ở sau lưng, vừa tránh tránh né mũi kiếm bén nhọn đối phương tiến công, vừa nói.

– Ngươi lấy mất vật trân quý của ta, còn hỏi nữa sao?

Trong bóng tối nữ nhân kia cố ý thay đổi giọng nói, đáp lời.

– Vật trân quý nhất?

Tống Thanh Thư liền nghĩ tới Chu Chỉ Nhược tìm hắn báo thù, nhưng rồi lắc đầu, nàng không cần thiết che giấu thân phận như vậy…

Vật trân quý nhất? Chẳng lẽ là chồng của nàng hoặc nhi tử bị ta giết?

Tống Thanh Thư không khỏi khổ não tiếp tục lắc đầu. Hắn từ trước đến nay không thích sát sinh, đi tới cái nơi loạn thế này, từ trước đến giờ chỉ giết qua vài người, nghĩ không ra nữ nhân này là gia quyến của ai.

Vi Tiểu Bảo? Không có khả năng, xem hình dáng thì biết là không phải Song Nhi.

Chẳng lẽ vì Phùng Tích Phạm báo thù? Tin tức không có khả năng truyền nhanh như vậy a…

Tống Thanh Thư nghĩ vẫn không có đầu mối gì, bây giờ chỉ có bắt giữ nàng thì mới biết thân phận thật sự của nàng, ý niệm vừa mới chuyển, Tống Thanh Thư liền thay đổi tư thế phòng thủ, chuyển qua xuất thủ công kích.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198