Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 145
Phần 145

Tống Thanh Thư sở dĩ che khuất mặt, là bởi vì giữ thể diện cho Hồ phu nhân, vạn nhất lát sau bị đám người kia nhìn thấy, sau đó đi truyền ra ngoài khắp nơi, chính hắn thì không đáng kể, nhưng còn danh tiết của Hồ phu nhân…

Lúc này Hách Mật vừa bị Miêu Nhân Phụng dùng một chiêu kiếm bức lui, có chút chật vật lui ngay về phía bên cạnh Tống Thanh Thư, một bụng tức giận, lại nghe Tống Thanh Thư nói, liền giận cá chém thớt.

– Hừ… sơn dã thôn phu dám ngông cuồng, đúng là muốn chết!

Nói xong tay trái dùng Nhất Chỉ Thiền hướng về Tống Thanh Thư phóng tới.

Mẫn Nhu đã nhìn thấy Hà Gian Song Sát dùng Nhất Chỉ Thiền đâm thủng thành cái lỗ trên phiến đá, đây chỉ là một nông phu, không có võ công, thân thể máu thịt làm sao chống đỡ được, hoa dung thất sắc nhắc nhở:

– Cẩn thận…

Vậy mà người nông phu kia vẫn ung dung mỉm nụ cười, mặc cho chỉ tay Hách Mật đâm trúng trên người hắn, bất ngờ là Hách Mật lại dội ra bay ngược lại, kinh hãi không tên mà nhìn gã nông phu…

Mẫn Nhu bị nụ cười ấm áp của hắn làm cho trong lòng nàng khẽ động, nên kiếm pháp có chút rối loạn, may mà có trượng phu Thạch Thanh yểm hộ, mới không bị kẻ địch thừa sơ hở tấn công…

Bặc Thái nhận ra được Hách Mật không bình thường, tấn công mạnh mẽ mấy chiêu ép Miêu Nhân Phụng ra, rồi phóng tới bên người Hách Mật, vội vàng hỏi:

– Sư đệ ngươi làm sao rồi?

Hách Mật lúc này đem bàn tay trái để phía sau, đôi môi khẽ run, trên mặt đổ mồ hôi hột, rít lên vài chữ:

– Ngón tay của đệ sợ rằng đã bị đứt đoạn.

Lời vừa nói ra, trong phòng chợt yên tĩnh, giọng nói Hách Mật tuy nhỏ, nhưng tại đây ai cũng là cao thủ, nên nghe được rõ ràng. Vừa rồi uy lực của Nhất Chỉ Thiền thì ai cũng thấy, bây giờ gả nông phu không tránh không né, chỉ lực đâm trúng đối phương, lại bị chấn kình đoạn đứt ngón tay của mình, thề thì người này võ công cao tuyệt cỡ nào?

Bặc Thái giơ lên ngón tay Hách Mật nhìn, liền hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ thấy ngón tay Hách Mật không còn ra hình dạng, đã bị phế bỏ.

Bặc Thái căm tức nhìn Tống Thanh Thư:

– Huynh đệ lão phu cùng ngươi không cừu không oán, các hạ vì sao ra tay nặng như thế?

– Thật vậy không?

Tống Thanh Thư cười lạnh.

– Hai vị vừa rồi ra tay đã không kiêng kỵ đến sự an nguy của tiểu cô kia nương kia thì sao? Còn tại hạ không thù không oán vừa mới đi ra, một lời bất hòa liền muốn lấy tính mạng của tại hạ ngay lập tức, vậy thì làm sao tại hạ không ra tay cho được, chỉ lực của lệnh sư đệ tiền bối chịu lực đạo phản kích bởi vì ra tay hết sức lại tàn nhẫn, nếu vừa rồi xuất chiêu mà còn tồn một ít lòng từ bi, thì đâu có bị lực phản chấn đả thương nặng đến như thế?

Hà Gian Song Sát xưa nay làm việc không chính không tà, cũng chưa từng đem mạng người để ở trong mắt, nghe Tống Thanh Thư hỏi ngược lại, Bặc Thái đã không có gì để nói.

Hắc bạch song kiếm cũng gật đầu, tình hình Hách Mật bây giờ đúng là tự gieo gió gặt bão.

Nhìn thấy ngón tay sư đệ gặp thảm trạng, công phu tu luyện Nhất Chỉ Thiền mấy chục đã bị phế bỏ, trong lòng chính thầm hận, chợt nghĩ đến lời đồn đại trong Nhữ Dương Vương Phủ có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, nói không chắc có thể chữa trị được ngón tay của Hách Mật, liền suy nghĩ “quân tử báo thù mười năm không muộn…” đợi sư đệ sau khi khôi phục, lúc đó sẽ báo thù.

– Hôm nay huynh đệ lão phu nhận thua, chỉ là các hạ giấu đầu giấu đuôi như vậy, đến tột cùng là thần thánh phương nào, có dám lưu lại tên gọi hay không?

Bặc Thái đỡ Hách Mật chậm rãi đi tới cửa, căm hận hỏi.

Tống Thanh Thư biểu hiện ra võ công khiến chú ý của tất cả mọi trong phòng đều đặt ở trên người hắn…

Nghe được Bặc Thái ngoài mạnh trong yếu, Tống Thanh Thư cười ha ha:

– Rất tốt, bổn công tử ngồi không đổi họ đi không đổi tên, Triệu Mẫn là tại hạ…

– Triệu Mẫn?

Bặc Thái yên lặng đem danh tự này nhớ ở trong lòng, nghiến răng nói.

– Được, sau này sẽ báo đáp! Non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, hẹn gặp lại.

Hà Gian Song Sát tuy rằng nương nhờ vào Nhữ Dương Vương Phủ, có điều còn chưa được tiến vào bên trong làm nòng cốt, nên không biết bọn họ ngày sau người chỉ huy trực tiếp tên gọi Triệu Mẫn.

Nhìn Hà Gian Song Sát thân ảnh biến mất ở trong mưa, Đoàn Duyên Khánh đăm chiêu:

“Hai lão già công phu Nhất Chỉ Thiền có thể đăng phong tạo cực, luận về chỉ phong không kém mình, liền thất bại dễ dàng như thế, không biết người này là địch hay là bạn, phải cẩn thận hơn, cũng không phải đắc tội với hắn.”

Tống Thanh Thư quét nhìn một vòng, ánh mắt rơi xuống trên người Vân Trung Hạc:

– Chà chà, nghe tiếng đã lâu, các hạ chính là sắc trung ác quỷ, bây giờ ngay cả một tiểu cô nương cũng không buông tha, thực sự là một kẻ cặn bã cực phẩm.

Vân Trung Hạc nhướng mày, nhưng kiêng kỵ võ công của hắn, không dám phát tác, không thể làm gì khác hơn là hừ một tiếng.

Tống Thanh Thư mỉm cười, ánh mắt chuyển qua trên người Miêu Nhược Lan:

– Tiểu cô nương, vừa rồi nói chuyện rất phép tắc, thúc thúc rất yêu thích ngươi, có muốn đến bên cạnh thúc thúc không vậy?

Trong suy nghĩ Miêu Nhược Lan, bên cạnh lão già què đang bắt mình để uy hiếp phụ thân, chắc chắn là kẻ đại bại hoại. Hà Gian Song Sát mới vừa rồi cùng phụ thân đánh nhau, cũng không phải là người tốt lành gì, Tống Thanh Thư vừa ra tới liền đánh đuổi Hà Gian Song Sát đi, vậy dĩ nhiên là người đại tốt.

Nghĩ đến đây, Miêu Nhược Lan ngọt ngào nở nụ cười:

– Hay lắm…

Đoàn Duyên Khánh trong lòng căng thẳng, thiết trượng trong tay hướng về sau lưng đỉnh đầu Miêu Nhược Lan, đang muốn tiếp tục uy hiếp hắn như là đã uy hiếp Miêu Nhân Phụng, nào ngờ Tống Thanh Thư đưa tay dùng chiêu cách không, ngay lập tức có một sức hút to lớn truyền đến, Miêu Nhược Lan dựa thế hướng về bên kia bay qua.

Đoàn Duyên Khánh kinh hãi biến sắc, nếu đánh mất tiểu cô nương này, đừng nói trước mắt gã này võ công thâm sâu không lường, ngay cả Miêu Nhân Phụng cũng sẽ không cùng mình giảng hòa.

Vừa cân nhắc, thân người đã phóng lên trên không lên, chỉ phong từ thiết trượng đánh về phía Tống Thanh Thư, thiết trượng còn lại hướng về sau lưng Miêu Nhược Lan đâm tới, Tống Thanh Thư trong chớp mắt nếu lựa chọn bảo vệ phía sau Miêu Nhược Lan, có khả năng mình bị thiết trượng đâm ngực, nếu để cho Miêu Nhược Lan che chắn ở trước ngực mình, mình cũng bị thiết trượng thuận thế xuyên thấu thân thể nàng đâm trúng.

Miêu Nhân Phụng vội vung kiếm muốn cản lại Đoàn Duyên Khánh, nhưng đối tựa như đoán được hắn có phản ứng như vậy, chỉ lực Nhất Dương chỉ liền bắn ra, thu hồi thiết trượng chống đỡ trường kiếm Miêu Nhân Phụng, mượn lực phản chấn, cả người nhanh hơn mấy phần hướng về phía sau Miêu Nhược Lan đâm tới.

Tống Thanh Thư ống tay áo phất một cái, liền trung hòa chỉ phong, sau đó nắm lấy thiết trượng Đoàn Duyên Khánh đâm tới, khiến lão không thể tấn tới mảy may.

Đoàn Duyên Khánh không nghĩ tới một đòn toàn lực của mình lại bị hắn ung dung hóa giải như vậy, đang muốn vung lên cây thiết trượng còn lại hướng về trên người đối phương đánh tới, chợt từ trên tay đối phương truyền đến một nguồn sức mạnh, cả người không tự chủ được bị Tống Thanh Thư đánh văng ra ngoài.

Đoàn Duyên Khánh hai chân đã tàn phế, từ trên không trung bị đang văng trở về rất khó nắm giữ cân bằng, chật vật đặt mông ngồi dưới đất, hai cây thiết trượng leng keng chạm đất ngân vang.

Đang muốn ngồi dậy, thì thấy cả người bủn rủn, nguyên lai đối phương dùng xảo kình lúc này mới đẩy tiếp ra theo sau, nên lão lại ngã xuống.

Diệp nhị nương cuống quýt phóng đến bên cạnh lão đại nâng dậy, ai cũng cảnh giác nhìn Tống Thanh Thư phòng ngừa hắn nhân cơ hội đánh lén.

Nhưng Tống Thanh Thư không có ý định động thủ, trái lại là nhìn Miêu Nhược Lan đang ở trong khuỷu tay mình, cười hỏi:

– Như thế nào, thúc thúc có lợi hại không?

– A… thúc thúc thật giỏi!

Miêu Nhược Lan vỗ tay, đôi mắt như hóa thành trăng lưỡi liềm…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198