Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 34
Phần 34

Ngày hôm sau Tống Thanh Thư tinh thần sảng khoái định đi đến hoàng cung, thì gặp một tên thị vệ đại nội chạy tới bẩm báo:

– Tống đại nhân, có một nam nhân rách rưới, nói là tới tìm đại nhân.

– Nam nhân rách rưới?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên, không vui nói.

– Đuổi đi đi…

– Thế nhưng trong tay hắn có lệnh bài.

Thị vệ nói ra.

– A…

Tống Thanh Thư trong lòng khẽ động.

– Hắn dáng người như thế nào?

– Bẩm mày rậm mắt to, tướng mạo bình thường, bàn tay phải năm ngón tay không còn…

Thị vệ còn chưa nói xong, Tống Thanh Thư liền nhớ ra là ai, vội vàng bảo thị vệ đưa gã rách rưới mang tới.

Nhìn một thân rách rách rưới rưới Địch Vân, Tống Thanh Thư mỉm cười hỏi:

– Địch huynh đệ, đã nghĩ thông suốt nên muốn gia nhập Niêm Can Xử?

Địch Vân gật đầu, chần chừ rồi nói:

– Nhưng ta không có bản lĩnh gì, e không giúp được Tống công tử cái gì.

Thấy Địch Vân ánh mắt hoang mang, Tống Thanh Thư nói.

– Địch huynh đệ võ công cao cường, càng đáng quý chính là một lòng trung thực, làm sao lại không giúp được cho ta.

– Lần trước sau khi nghe Tống công tử nói, ta đã suy nghĩ hiểu rõ, nhất định ta phải đoạt lại sư muội.

Địch Vân đôn hậu nói.

– Ta đã cho người Niêm Can Xử đi dò xét khắp nơi, chỉ là thiên hạ rộng lớn như thế, Vạn gia lại che giấu hành tung, muốn tra được tin tức thì phải cần có thời gian.

Tống Thanh Thư nói.

– Tống công tử đã phái người tra xét?

Địch Vân giọng nói có vẻ rất kích động.

– Tống công tử đại ân đại đức, ta thực sự là không biết được làm sao báo đáp…

– Địch huynh đệ không cần khách sáo.

Tống Thanh Thư vội vàng đỡ Địch Vân đứng lên.

– Bây giờ thì Địch huynh đệ ở lại đây đi, trước tiên làm quen một ít cách hành động của Niêm Can Xử, sau đó ta sẽ giao một ít nhiệm vụ cho ngươi. Dù sao một nam nhân cần phải có sự nghiệp của mình, sau này gặp lại Thích cô nương, lúc đó Địch huynh đệ đã có thành tựu, chẳng phải lại càng tốt hơn?

– Được!

Địch Vân gật đầu, trong ánh mắt đã tràn ngập kiên nghị.

Dàn xếp cho Địch Vân xong, Tống Thanh Thư bước chậm trên đường Yến Kinh thành, trong lòng suy nghĩ:

“Địch Vân luyện Thần Chiếu kinh không có đạt đến cảnh giới tối cao, một thân võ công chỉ có giới hạn, hơn nữa tâm tính cũng thật thà, thực sự không biết phái hắn đi làm cái gì đây? Có điều bây giờ mình đang khiếm khuyết thành viên nòng cốt, chí ít thì Địch Vân là người trung hậu, ta không cần phải lo lắng phòng ngừa bị cắn ngược như là Điền Quy Nông…”

Bất tri bất giác hắn đi tới trước cổng Tử Tước phủ Vi Tiểu Bảo, nhìn trên cửa tấm bảng, Tống Thanh Thư có chút giật mình, bây giờ một Tử Tước phủ, chỉ còn dư lại mấy tiểu quả phụ, may là trước đó Khang Hi đã từng nói để cho hắn thỉnh thoảng tới nhìn tình huống Song Nhi, xem như cũng là có một lý do chính đáng.

Đang muốn gõ cửa cầu kiến, đột nhiên phát hiện cửa lớn chỉ khép hờ, Tống Thanh Thư trong lòng cảm giác lo lắng: “Chẳng lẽ bên trong gặp tặc? Có điều này giữa ban ngày ban mặt, chắc không đến nỗi…”

Vội vã đẩy cửa hướng về bên trong nội đường chạy tới, từ xa xa đã nghe được tiếng ầm ĩ, Tống Thanh Thư đầu óc mơ hồ, liền đem thân hình ẩn giấu ở một nơi khuất vắng.

– Song Nhi thiếu phu nhân, Vi tước gia đã qua đời rồi, thiêu phu nhân tuổi còn niên hoa, chẳng lẽ muốn thủ quả cả đời sao?

Một nữ nhân trang phục sặc sỡ đẹp đẽ nói, dáng dấp kia vừa nhìn qua thì biết chính là môi bà (bà mối).

– Trương thẩm, ta nể thẩm là hàng xóm láng giềng, mới để thẩm đi vào nhà, nếu như còn nhắc đến sự tình mai mối, đừng trách ta không nghĩ đến ân tình ngày trước, người đâu, tiễn khách!

Song Nhi tức giận đến cả người run, lạnh giọng nói.

– Thiếu phu nhân sao không nghe qua là công tử nhà nào? Luận gia thế, công tử này không kém so với Vi tước gia, luận hình dạng, e rằng vượt qua Vi tước gia nhiều…

Tống Thanh Thư thấy rõ tình huống, hơi nhướng mày, đến tột cùng là ai lớn mật như thế, Vi Tiểu Bảo vừa mới chết, liền đến đánh chủ ý trên người Song Nhi.

Hắng giọng một tiếng, Tống Thanh Thư từ bóng tối hiện thân, cười dài nói:

– Tại hạ cũng muốn biết đến tột cùng là hình dạng gia thế đại nhân vật nào mà so với Vi huynh đệ tốt hơn…

– Tống đại ca…

Nhìn thấy Tống Thanh Thư, Song Nhi có vẻ vô cùng kinh hỉ, có điều không biết nghĩ đến chuyện gì, khuôn mặt lại ra điều khó xử.

– Thiếu phu nhân, đã lâu không gặp…

Tống Thanh Thư quan sát Song nhi, nàng vẫn như trước một thân y phục màu trắng, không hề có dấu vết trang điểm, ngay cả như vậy cũng khó nén được dung nhan xinh đẹp của nàng.

– Ta đã hiểu rồi, Song Nhi thiếu phu nhân vì sao đối với môi bà này xem thường, hóa ra là sớm đã có ý trung nhân.

Môi bà cười lạnh nói.

– Ngươi nói cái gì!

Hai nha hoàn Đào Hồng, Liễu Lục ở bên cạnh Song Nhi cùng nổi giận nói.

– Trước mắt đã thấy còn sợ người khác nói sao?

Môi bà khóe miệng lệch đi, nói lẩm bẩm, rõ ràng giọng nói thấp đi, nhưng cũng có thể vừa vặn để cho mọi người nghe được rõ ràng.

– Vị thẩm thẩm này, chẳng lẽ chưa từng nghe tới câu nói họa đến từ miệng mà ra sao?

Tống Thanh Thư đi tới bên người Song Nhi.

– Ôi… ta rất sợ, dưới chân thiên tử, chẳng lẽ nói cũng không cho nói?

Môi bà hai tay chống ở trên eo, không có vẻ sợ hãi chút nào.

Trong lòng kỳ quái vì sao môi bà này không có sợ hãi gì cả, Tống Thanh Thư đổi giọng hỏi:

– Thẩm thẩm vừa rồi nói vị công tử kia, đến tột cùng là người nào vậy, tại hạ cũng là hết sức tò mò.

– Cũng không sợ nói cho ngươi nghe.

Môi bà cười ha ha nói:

– Xem tiểu ca rất tuấn tú cũng thức thời, hãy nghe thẩm nói một câu, sớm một chút thoát thân rời đi, đừng để đắc tội với người không đắc tội được.

– Ô…

Tống Thanh Thư không tỏ rõ ý kiến, một bộ chờ môi bà tiếp tục nói.

Môi bà thấy hắn tỏ vẻ không sợ sệt gì vả, tức giận nói rằng:

– Xem ngươi mang quan phục, nói vậy cũng là nhà xuất thân phú quý, vậy ngươi có biết Bát đại tính của Mãn Thanh không?

– Bát đại tính?

Tống Thanh Thư ngạc nhiên, trước đây trong lúc vô tình cũng có nghe các quan trong triều nhắc qua, bất quá khi đó hắn cũng không hề để ý.

– Không biết chứ gì?

Môi bà khinh bỉ liếc mắt nhìn hắn, trong lòng càng thêm nắm chắc phần thắng, ngay cả Bát đại tính cũng không biết, nếu có làm quan, thì cũng lớn đến mức có hạn.

– Bát đại tính của Đại Thanh là tám gia tộc hiển hách nhất, phân biệt ra là Đông, Quan, Mã, Tác, Tề, Phú, Na, Lang…

Môi bà cái miệng liến thoắng mở ra đóng lại kể ra, Tống Thanh Thư trong đầu bắt đầu nhớ lại lịch sử tám dòng họ này…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198