Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 194
Phần 194

Tống Thanh Thư cười dâm đãng nói.

– Thức thứ nhất đem nó ngậm vào trong miệng của công chúa, rồi chậm rãi liếm lấy.

Tống Thanh Thư nói.

– Tiểu bại hoại, có loại võ công như vậy sao?

Chu Cửu nhẹ nhàng đẩy Tống Thanh Thư ra, nhưng hắn giữ lấy đầu nàng lại, sau đó đẩy lấy cây côn thịt trước miệng nàng nói.

– Mau nghe lời, có đến mười tám thức, luyện xong công chúa sẽ thấy hiệu quả cao ngất của nó…

Không thể lay chuyển được hắn, Chu Cửu thở dài, chốc sau thì duỗi ra cái lưỡi, dùng đầu lưỡi nhẹ khẽ liếm lấy trên thân cây côn thịt Tống Thanh Thư, bị kích thích quy đầu nhanh chóng trướng đại như quả trứng gà nhỏ, tiếp theo lại liếm láp lấy mã nhãn quy đầu, sau đó nàng ngẩng đầu bao hàm u oán liếc nhìn Tống Thanh Thư, thấy ánh mắt hắn kiên quyết, biết rõ không có thể vãn hồi, đành phải lại cúi đầu đem quy đầu côn thịt ngậm vào…

Tống Thanh Thư hưởng thụ lấy miệng của Chu Cửu phun ra nuốt vào cây côn thịt, đồng thời hướng dẫn động tác của nàng.

– Sau khi đi ngậm vào đừng có ngừng, cứ mút lấy a… Chậm một chút, ôn nhu… đúng rồi… Chính là như vậy, làm rất tốt! Công chúa quả nhiên thông minh.

Chu Cửu cũng bắt đầu hưởng thụ loại cái loại kích thích khác thường này, tiếp nuốt thêm vào thân cây côn thịt nổi đầy gân xanh, nàng càng không ngừng phun ra nuốt vào lấy côn thịt Tống Thanh Thư, miệng nhỏ của nàng bị nhét vào tràn đầy, lập tức nước bọt từ theo thân cây côn thịt xâm nhập theo khóe miệng chảy ra.

– Tốt, dùng đầu lưỡi của công chúa vòng quanh của quy đầu, a! Cứ liếm, đừng có ngừng…

Nói xong câu đó, Tống Thanh Thư ôm giữ lấy đầu Chu Cửu, bắt đầu cấp tốc đút vào, nhiều lần đều đính vào đến tận cổ họng của nàng…

– Công chúa quỳ nằm xuống vểnh cái mông lên, để cho ta tới!

Tống Thanh Thư vuốt ve cười xấu xa nói, hắn thở hồng hộc đồng thời nhanh chóng đem thân nàng lật úp, kép lấy cái mông nàng nhô cao lên, quy đầu đẩy lấy khe rãnh u cốc Chu Cửu, tách ra hai mảnh mép nhỏ kiều nộn đỏ hồng, gần như thô bạo cắm thẳng vào hành lang âm đạo chăm chú chống đỡ lấy đến tận hoa tâm, lập tức dịch nhờn trào ra khắp nơi.

– A… a…

Tống Thanh Thư đặt thân thể phía sau cái mông Chu Cửu, một bên cây côn thịt chín cạn một sâu như khoan giếng đút vào, một bên ngửi lại khí tức đậm đặc từ cái âm đạo nàng lan tỏa ra, hắn như một tên sắc quỷ đói khát nhất thời cũng ngây người…

Lúc này sau khi đổi qua tư thế khác, chân phải Chu Cửu đứng trên mặt đất, chân trái bị Tống Thanh Thư kéo cao lên, sâu trong tử cung của nàng bị quy đầu của hắn như mưa rơi chạm lấy, làm cho nàng sướng đến bay lên trời, cái sướng của nàng cũng làm cho người khác tiêu hồn thực cốt, trong quá trình đút vào, Tống Thanh Thư tinh tế nhận thức lấy thân thể hai người tương giao đã sinh ra từng hồi cảm giác tê dại, mỗi lần hai bộ phận sinh dục đụng vào cùng một chỗ, lại mang ra từng giọt ngà sữa dịch nhờn ứ ra, tiếng khẽ ngâm rên từ miệng Chu Cửu không ngừng theo trong miệng nàng truyền ra, thần sắc phóng đãng, tiếng thở gấp liên tục…

– A… thật sâu… chân của ta mỏi quá… chọc đến đáy rồi… ta muốn chết…

Tống Thanh Thư bắt đầu cảm thấy mình cũng đã muốn cận kề biên giới bộc phát rồi, vì vậy đem cơ thể Chu Cửu điều chỉnh thành tư thế bình thường, chuẩn bị làm cho nàng đạt tới cao trào trong đợt chạy nước rút cuối cùng.

Tống Thanh Thư bắt đầu một vòng mới điên cuồng đút vào, đè ép thẳng tiến. Quy đầu đã bị một tầng thịt non kẹp chặt, u cốc dũng đạo trong tựa hồ có một cỗ không hiểu hấp lực, co rút lại, mút lấy quy đầu, lúc này Tống Thanh Thư giống như vạn mã cùng phi nhún lấy cái mông, nhanh như thiểm điện ra sức kéo ra đưa vào điên cuồng giao cấu.

– Ui… ui… lại muốn chết nữa rồi…

Sâu trong cơ thể Chu Cửu khe rãnh u cốc chảy ra đại cổ âm tinh, nàng nghênh đón cao trào, Tống Thanh Thư cảm nhận được khoái cảm tụ tập tại cây côn thịt, hai tay chống đỡ thân thể, hổ rống một tiếng, côn thịt tại trong âm đạo Chu Cửu kịch liệt run run, theo tiếng thở dốc của hắn, cái mông ép chặt lấy, từng làn tinh dịch mạnh mẽ nóng hổi bộc phát y hệt bắn trong hang động Chu Cửu, toàn thân sảng khoái đến cực điểm.

– A… á…

Chu Cửu phát ra một tiếng cao vút yêu kiều, không ngừng vặn eo đỉnh mông, đổ mồ hôi đầm đìa, kiều thở hổn hển…

Lúc trên đường đi đến doanh trại Thủy Giám, hạ thể của Chu Cửu cũng vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nàng đi chậm len lén quan sát nam nhân bên người, gương mặt đỏ bừng không gì sánh được, trong lòng oán hận thầm nghĩ:

“Tống lang rất là kỳ cục, bắt nhân gia dùng những tư thế khó xử như vậy hầu hạ hắn, đã vậy còn nói cái gì vẫn còn có mười mấy thức thức chưa có kịp thi triển… Cao nhân kia tên Vưu Bát cũng nhất định là tên khốn kiếp.”

– Trên mặt ta có hoa sao, làm gì mà công chúa cứ nhìn chằm chằm vào ta vậy?

Đương nhiên Tống Thanh Thư đã xưng hô khác với Chu Cửu, bất quá thấy Chu Cửu một bộ dáng dấp ngượng ngùng, nên đùa nàng.

– Nếu sớm biết rằng ngươi hư hỏng như vậy, nhân gia sẽ không ngu ngốc hồ hồ đem thân mình nạp mạng cho ngươi.

Chu Cửu hiện tại hai chân vẫn còn mỏi, sờ sờ lên gò má nóng của mình, nhịn không được quệt mồm nói.

– Hai chân ta bây giờ nhũn ra, làm sao có thể gặp người a, nếu không chính ngươi đi tìm Thủy Giám a.

Tống Thanh Thư nghiêm trang đỡ đầu vai của nàng, trên dưới đánh giá.

– Ừ, minh diễm động nhân, lát nữa nhất định có thể mê chết thiên nhân…

Tuy rằng biết rõ hắn là trêu đùa mình, nhưng được tình lang tán thưởng, Chu Cửu trong lòng vẫn là có chút ngọt ngào, liền lâý từ trong vạt áo xuất ra một tấm vải lụa màu tối che lại trên mặt:

– Dù sao ta cũng không muốn bị những người khác thấy mặt của ta.

Tống Thanh mỉm cười, ôm hông của nàng liền đi về phía trước.

– Ai nha, tay ngươi buông ra, bị người nhìn thấy được làm sao bây giờ.

Chu Cửu nhất thời nóng nảy, vội vã muốn đẩy tay của hắn ra.

– Bị người thấy thì có sao, lấy quan hệ của chúng ta ôm một chút thì thế nào?

Tống Thanh Thư bất mãn nói.

– Tống lang, ngươi dự định nhân gia sau này xưng hô như thế nào với Chu chưởng môn a?

Giọng nói mặc dù là đang đùa, nhưng thần tình Chu Cửu lại gấp gáp vô cùng.

Nàng không có tùy tiện mà gọi Chu Chỉ Nhược là muội muội, cũng không muốn hô Chu Chỉ Nhược là tỷ tỷ, nàng thân là công chúa của một nước, thường thấy trong hậu cung những phi tần hay lục đục với nhau, hiểu rằng chỉ có thân phận cao hơn Phi Tử thì mới xưng là tỷ tỷ, ví như Phi Tử nhìn thấy Hoàng Hậu, dù cho niên kỷ lớn hơn Hoàng Hậu, thì cũng phải hô là Hoàng Hậu tỷ tỷ, tuyệt không có thể hô muội muội.

Lấy thân phận Chu Cửu, nàng đương nhiên không muốn làm thiếp, khi nàng tra được tin tức Tống Thanh Thư đã có thê tử, một trái tim đều vỡ nhanh, bất quá cũng may cũng biết được phu phụ bọn họ quan hệ không có được như bình thường.

Dựa theo lời đồn đãi giang hồ, Chu Chỉ Nhược chỉ yêu một người tựa hồ đó là Trương Vô Kỵ…

Lúc đó Chu Cửu bừng tỉnh, thảo nào lúc trước khi tiếp xúc cùng Tống Thanh Thư, mỗi khi nhắc tới Trương Vô Kỵ, thì thấy hắn rất là chán ghét.

Đây cũng là lý do vì sao Chu Cửu dứt khoát ly khai khỏi Minh Giáo không làm Thánh Nữ, năm xưa cùng Hạ Thanh Thanh tranh đoạt Viên Thừa Chí, nàng lựa chọn cách buông tay, sau này những lúc đêm khuya vắng người, nàng thường xuyên hối hận, cho nên khi nàng sau này gặp gỡ Tống Thanh Thư, đã hạ quyết tâm, tuyệt không tái phạm sai lầm như ngày trước.

Nếu Chu Chỉ Nhược cùng Trương Vô Kỵ dây dưa không rõ ràng, còn nàng liền lập tức cùng Trương Vô Kỵ phân chia ra rõ giới hạn, đối lập ngược với Chu Chỉ Nhược…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198