Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 155
Phần 155

– Đệ làm sao để cho tẩu tẩu bị ủy khuất chứ, nếu như có thể cưới tẩu tẩu xuất giá, đương nhiên sẽ không để làm thiếp, mà là… mà là…

Tống Thanh Thư đột nhiên nghĩ đến lúc trước Chu Chỉ Nhược nằm ở trên giường với ánh mắt thảm thiết ai oán, thì câu sau không nói ra được.

Hồ phu nhân phảng phất biết hắn muốn nói cái gì, ngón tay nhỏ dài đè lại trên miệng của hắn, ôn nhu nói:

– Thúc thúc đừng có nói thay lòng đổi dạ như vậy, Chu phu nhân cũng là người đáng thương, huống hồ thân phận của ta cũng không nghĩ tới có thể cùng thúc thúc công khai được, chỉ cần tình cờ nhớ tới, thúc thúc có thể bồi ta, thì ta đã hài lòng.

– Tẩu tẩu cũng biết đệ không quan tâm đến thân phận của tẩu tẩu mà…

Tống Thanh Thư cầm lấy nàng tay, chỉ cảm thấy mềm mềm, trong lòng rung động, thành khẩn nhìn nàng.

Hồ phu nhân mỉm cười:

– Nhưng là những người khác sẽ để ý đến, còn Phỉ nhi nếu biết, thì thúc thúc sẽ xử sự làm sao khi lúc trước cùng hắn kết bái làm huynh đệ?

Tống Thanh Thư phiền muộn, cải chính nói:

– Lần đó Phỉ nhi chỉ là thay thế phụ thân hắn cùng đệ kết bái, chứ đâu phải chính hắn đâu…

Thấy Tống Thanh Thư trên mặt ngượng ngùng, Hồ phu nhân tức giận nói:

– Rõ ràng là chính ta chịu thiệt, để cho thúc thúc chiếm hết tiện nghi còn không cần thúc thúc phụ trách, vậy mà còn biểu hiện không cao hứng là sao?

– Đó là vì tẩu tẩu thương đệ mà…

Tống Thanh Thư đưa tay ôm chầm vòng eo Hồ phu nhân, môi lại đưa đến trên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng.

– Ai nha.

Hồ phu nhân né tránh, hé miệng nói.

– Không cho gọi ta như vậy nữa…

– Nhưng vừa rồi rõ ràng là tẩu tẩu nói cũng thích gọi như vậy mà…

Tống Thanh Thư không để ý chút nào, hôn lên môi nàng.

– Vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là… bây giờ…

Hồ phu nhân mím môi thật chặt, giọng nói hơi run rẩy.

– Đâu có gì khác biệt đâu…

Tống Thanh Thư nắm lấy bả vai Hồ phu nhân, đư nhẹ nhàng kéo nàng hướng về ngực mình lôi lại.

– Trời sắp sáng rồi…

Tuy rằng mới vừa cùng với hắn giao hoan, nhưng Hồ phu nhân vẫn chưa có quen thuộc với mối quan hệ như vậy của hai người, làm cho nàng theo bản năng xấu hổ.

Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, lắc đầu nói:

– Vẫn chưa có sáng…

– Nói càn…

Hồ phu nhân lườm hắn một cái, hai gò má hiện lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt, cảm nhận được Tống Thanh Thư đã ép đến trên người của mình, trái tim Hồ phu nhân run lên, cả người như nhũn ra, duỗi ra hai cánh tay, nhẹ nhàng ôm trên người hắn.

Vừa rồi Hồ phu nhân bởi vì trong lòng ngượng ngùng, nên nằm im mặc kệ cho Tống Thanh Thư làm xằng làm bậy, có điều nàng chung quy không phải là một cô nương chưa rành thể sự, mà là một người đã thành thục trong chuyện chăn gối, nên bây giờ liền nhẹ nhàng đong đưa vòng eo mềm mại, hết sức phối hợp động tác của hắn đang nằm trên người của mình.

Cái mông lớn Hồ phu nhân nhẹ nhàng đong đưa để cho cây côn thịt của Tống Thanh Thư trượt lên trượt xuống ngay chính giữa cái khe thịt của cái âm hộ mập mạp no đủ của mình.

– A… thúc thúc… thật thoải mái…

Hồ phu nhân mị nhãn như tơ, khẽ cắn đôi môi, phát ra nồng đậm tiếng rên rỉ, toàn thân ma ngứa, nhịn không được thân thể mềm mại run run, cây côn thịt của Tống Thanh Thư càng thêm trướng đại, thân thể mềm mại của nàng giãy giụa, nghênh hợp xu hướng đòi hỏi được đút vào…

Cảm nhận được Hồ phu nhân nghênh hợp, Tống Thanh Thư hưởng thụ đến vô tận, hắn cúi người bên tai nàng nhẹ nhàng thì thầm…

Hồ phu nhân đôi mắt nửa mở nửa khép, nghe rõ lời của hắn, hàm răng khẽ cắn, cáu giận nói:

– Thúc thúc coi ta thành cái gì vậy?

Tống Thanh Thư biết nàng cũng không phải là chân chính tức giận, vội vã ở bên tai nàng nói thêm mấy câu nói.

Hồ phu nhân bán tín bán nghi:

– Thật sao?

– Đương nhiên là thật, tẩu tẩu cứ thử thì sẽ liền biết…

Tống Thanh Thư cam đoan nói.

Hồ phu nhân lúc này bên trên da thịt nhiễm một tầng đỏ bừng như hoa hồng, đang lúc thần trí mơ màng, bị Tống Thanh Thư nhiều lần dụ dỗ, trên mặt hiện lên có vẻ muốn xiêu lòng theo, có điều rất nhanh đôi mi thanh tú nhíu lại:

– Nhưng ta không biết… trước giờ chưa có thử qua như vậy.

Dưới ánh mắt khích lệ của Tống Thanh Thư, Hồ phu nhân do dự một lúc, chung quy cũng mềm lòng dưới ánh mắt tha thiết của hắn, ngượng ngùng bối rối nằm úp người xuống, rồi từ từ quỳ nằm, cái mông nhổng lên thật cao.

“Hừ… cái tư thế này khó xử quá!” Hồ phu nhân rất nhanh liền hối hận rồi, đang muốn nằm lại, thì Tống Thanh Thư đã giữ chặt vòng eo của nàng.

– Tẩu tẩu có cái mông cong lên rất khiêu khích người, có rất ít nữ nhân có được đường cong như vậy…

“Tiểu hỗn đản, dám lấy mình so sánh cùng với những nữ nhân khác.” Hồ phu nhân trong lòng bay lên lời u oán, thì bị Tống Thanh Thư một tay nâng lên cái eo của nàng, tách ra hai mảnh mông thịt đầy đặn, đưa cây côn thịt nhấn sâu vào trong âm đạo nàng nặng nề va chạm.

Hồ phu nhân tựa đầu vùi sâu vào trên gối, cũng không né tránh, trong cổ phát ra tiếng rên mơ hồ yêu kiều, trường kỳ thiếu khuyết nam nhân yêu thương, thân thể thành thục chưa thỏa mãn dục vọng, tình dục sôi trào lấy như hỏa diễm, đôi môi ướt át đỏ tươi hơi hé mở ra, cái mông đã vong tình lay động, đón hùa cây côn thịt xâm nhập bên trong cơ thể.

Tống Thanh Thư biết mình đã dẫn dắt nàng vào trong sự kích tình nam nữ như si như cuồng rồi, động tác cây côn thịt lúc sâu lúc cạn, lúc nhanh lúc chậm, ra ra vào vào, làm cho Hồ phu nhân chết đi sống lại, nhìn thấy bộ dáng dâm đãng của nàng đã vứt bỏ hết thảy, hắn nhanh hơn tốc độ ra vào cùng lực đạo, liên tiếp mãnh lực kéo ra đưa vào, xâm nhập ở chỗ sâu trong hang động, bên trong âm đạo dịch nhờn lại tràn lan giống như hồng thủy vỡ đê, giờ này khắc này rốt cục Hồ phu nhân nếm dược chân chính cá nước thân mật, nếm đủ ngon ngọt mưa móc với cái âm hộ khô hạn đã lâu.

Một lúc sau Hồ phu nhân nhịn không được từ sâu trong u cốc truyền đến từng trận xót ngứa tê dại khoái cảm, lông mày thỉnh thoảng nhẹ chau lại, thở gấp hổn hển, rên rỉ lấy:

– A… thúc thúc… lực mạnh chút… đó… ừ…

Tống Thanh Thư nhìn Hồ phu nhân bình thường đoan trang tao nhã ung dung giờ bị khơi mào tình dục bị ức chế đã lâu, trở nên tao lãng như vậy, hắn đỉnh động càng là đại lực đút vào cây côn thịt, bên trong âm đạo vẫn thập phần chặt khít, mỗi một cái đút vào đều đem thân cây côn thịt kẹp chặt ma sát bao vây lấy hết sức thoải mái, tăng thêm từng tiếng cầu xin, càng kích khởi hắn vô cùng kích động.

Kịch liệt lay động trên giường, Tống Thanh Thư thể lực dư thừa làm Hồ phu nhân say mê với sức dũng mãnh tiến công của hắn, nàng giống như là muốn đem tính dục bị đè nén nhiều năm toàn bộ phát tiết ra.

Cây côn thịt tại bên trong u cốc non mềm co rúm đâm vào càng lúc càng cuồng loạn, không thể chống đỡ nỗi khoái cảm đang chiếm cứ tâm linh, Hồ phu nhân cũng không ngừng điên cuồng đón hùa, trong miệng âm thanh rên rỉ xen lẫn hơi thở dồn dập tiêu hồn thực cốt, Hồ phu nhân rốt cục buông ra hết thảy cao giọng kêu lên:

– A… a… thúc thúc tốt… thật sâu ah… a… đó… muốn bay… bay…

Tống Thanh Thư chạy nước rút càng lúc càng nhanh, Hồ phu nhân khoái hoạt kêu lên, rốt cục lại nữa rồi đến cao trào, lúc này cây côn thịt của hắn một hồi phát run, tinh quan cũng đã mở, từng làn thin dịch như nham thạch nóng chảy mạnh mẽ phún xạ vào cổ tử cung nàng, bỏng đến mức lần nữa hoa tâm cao trào co rút đánh úp, từng dòng hỗn hợp chất lỏng nhơ nhớp ấm áp trơn trượt từ dưới thân ở sâu trong trào ra bên ngoài cơ thể, ướt đẫm từ nơi giao hợp của Hồ phu nhân cùng thân thể của Tống Thanh Thư.

Lúc mặt trời lên cao, hai người mới bắt đầu sóng vai đi ở trên quan đạo, Hồ phu nhân đột nhiên lảo đảo, suýt chút nữa ngã té ngã, vừa đứng vững liền đẩy ra Tống Thanh Thư đang muốn đỡ nàng, tức giận nói:

– Đều do thúc thúc cả, hai chân của ta đến giờ còn cảm thấy như nhũn ra…

Nghĩ đến hôm qua kiều diễm, Tống Thanh Thư trong lòng rung động, đưa tay ra:

– Nếu không để đệ cõng tẩu tẩu đi.

Hồ phu nhân bị sợ lui lại, chột dạ nhìn chung quanh, thấy không có ai chú ý tới, lúc này thở phào, lập tức sầm mặt lại, trừng mắt nhìn Tống Thanh Thư:

– Đều đã nói rồi, trước mặt mọi người không cho biểu hiện quá thân mật.

– Được… được… được.

Tống Thanh Thư biết nàng da mặt rất mỏng, gật đầu cười.

Hồ phu nhân hơi đỏ mặt, than thở:

– Ai, tối hôm qua nhất thời trở nên mơ màng, lại làm ra chuyện có lỗi với Hồ đại ca. Hồ đại ca nếu là ở trên trời có linh, ta thật là không còn mặt mũi để gặp hắn…

Tống Thanh Thư cũng hiểu được loại tâm tình này, cũng không tiện khuyên lơn, đột nhiên linh cơ, từ trong lồng ngực lấy ra một cái mặt nạ đưa tới trước mặt nàng, cười nói:

– Dùng cái này che khuất mặt có thể cũng dễ chịu hơn một chút?

Nhìn trước mắt mặt nạ màu trắng bạc, Hồ phu nhân dở khóc dở cười, có điều lại nghĩ đến, mấy ngày tiếp theo nói không chắc có thể tình cờ gặp không ít người quen, che mặt thì cũng thuận tiện, liền nhận lấy mang lên trên mặt.

– Tẩu tẩu dù cho che khuất dung nhan tuyệt mỹ, vẫn khó nén phong thái yểu điệu, thực sự khiến lòng người rung động không ngừng.

Tống Thanh Thư trên dưới quan sát nàng, tự đáy lòng thở dài.

Nhận được sự tán thưởng của hắn, trong lòng Hồ phu nhân cũng có vài phần cao hứng:

– Không được, thúc thúc cũng phải đeo, bằng không thì ta một mình đeo cái mặt nạ quỷ này, có cảm giác kỳ cục đấy.

– Cũng được…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198