Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 196
Phần 196

Nghe được hai người thông báo, chỉ huy đám quân phất tay một cái:

– Các ngươi trở về đi, Tổng binh đại nhân hôm nay sẽ không tiếp người.

Thủy Giám tuy rằng vào rừng làm tặc, nhưng vẫn là tự hào thân phận tổng binh của mình, bởi vậy thủ hạ của Thủy Giám vẫn như trước gọi lão là tổng binh.

– Ngươi chưa đi thông báo, làm sao biết lão sẽ không tiếp chúng ta đây?

Chu Cửu ngạc nhiên hỏi.

Tuy rằng cách cái khăn che mặt, nhưng phong độ tư thái của Chu Cửu vẫn làm cho người quân binh kia nhìn thấy kinh diễm, nên cố ý khoe khoang nói:

– Tiên tử, để ta nói nhỏ cho ngươi biết, vừa rồi tổng binh có một đường huynh đệ mang theo một cô nương từ Giang Nam tới thăm, Thủy cô nương kia cũng rất là xinh đẹp, như nước trong veo, bên trong huynh đệ ai cũng chảy nước miếng…

Thấy hắn thao thao bất tuyệt tán thưởng Thủy cô nương kia, Chu Cửu phát cáu cắt đứt hắn.

– Sau đó thì sao?

Tên quân binh phục hồi lại, ngượng ngùng nói:

– Thủy cô nương kia đương nhiên dáng người không có đẹp như tiên tử vậy… Về sau, về sau xuất hiện một Phiên Tăng võ công cao cường, tên gì là Huyết Đao lão tổ, mê đắm mỹ sắc của Thủy cô nương, thừa dịp đem nàng bắt đi, hôm nay Thủy tổng binh bọn họ đang đuổi theo lão Phiên Tăng, vậy thì làm sao gặp được các ngươi đây?

– Thủy cô nương… lại là từ Giang Nam tới, không biết có phải là Thủy Sinh không?

Nghĩ đến lúc đầu gặp phải cô nương điêu ngoa bốc đồng này, Tống Thanh Thư mỉm cười nhớ lại, tốt xấu nói cũng coi như hữu duyên, mình cũng đã sờ soạng khắp trong thân thể của nàng rồi, cũng không thể để cho nàng bị Huyết Đao lão tổ đạp hư, liền vội vàng hỏi:

– Thủy Cô nương bị Huyết Đao lão tổ bắt đi, vào lúc nào vậy?

Đối mặt Tống Thanh Thư, tên quân binh kia lại nghĩ tới hắn là nam nhân của vị tiên tử kia, nên lộ ra thần tình hâm mộ, có chút ganh tỵ nói:

– Chuyện xảy ra vào nửa đêm hôm qua…

Hỏi rõ đám người Thủy Giám đuổi theo phương hướng nào, Tống Thanh Thư kéo Chu Cửu qua một bên, nhỏ giọng nói:

– Công chúa… bây giờ xảy ra tình huống này, để ta đi giúp Thủy Giám một tay, đem chất nữ của lão cứu trở về, sau đó có lẽ là lão không có từ chối thỉnh cầu chúng ta đâu.

– Thời gian trải qua lâu như vậy, còn đuổi kịp sao?

Chu Cửu bĩu môi, có chút oán giận.

– Đều tại ngươi, vừa rồi ta đã nói sớm một chút tới tìm Thủy Giám, ngươi không chịu đi ngay, cứ lôi kéo ta bắt làm cái gì “Phục Phượng Thập Bát Thức…” của tên Vưu Bát khốn kiếp kia…

– Ta nào biết được sẽ phát sinh ra chuyện như vậy a.

Tống Thanh Thư nói.

– Bất quá lấy khinh công của ta, muốn đuổi kịp bọn họ cũng không phải là không có khả năng, công chúa về trước đi, sau khi gặp Hạ phu nhân nhớ đem chuyện bên này nói một tiếng với nàng, ta sẽ mau chóng gấp rút quay trở về.

– Được rồi, vậy chính ngươi cẩn thận một chút.

Chu Cửu cũng muốn đi cùng hắn, nhưng hơi chút khẽ động, thì giữa hai chân truyền đến một trận tê dại bủn rủn, thân thể đúng là có chút mệt mỏi, nghĩ đến do tên đầu sỏ gây nên, nàng hung hăng trừng mắt nhìn Tống Thanh Thư.

– Yên tâm đi, chỉ một Huyết Đao lão tổ mà thôi.

Tống Thanh Thư tự tin cười.

– Vậy ta đi trước đây.

– Ừ…

Chu Cửu khẽ gật đầu, nhìn Tống Thanh Thư vừa nhấn chân thì đã cách xa bên ngoài mười mấy trượng, liền lè lưỡi.

– Không ngờ Tống lang khinh công đã xuất thần nhập hóa như vậy.

Chu Cửu trên người mang Thần Hành Bách Biến của Thiết Kiếm Môn, từ trước đến nay tự phụ khinh công của mình, bây giờ nhìn thấy khinh công giữa hai người chênh lệch rất lớn, trong lòng đã có vài phần thất lạc, lại có vài phần tự hào về tình lang của mình.

Tống Thanh Thư một bên phiêu dật chạy như bay, một bên tìm kiếm tung tích của Huyết Đao lão tổ, trong lòng âm thầm tính toán:

“Thủy Sinh mới vừa bị Huyết Đao lão tổ cướp đi, đám người Thủy Giám liền đuổi theo, xem ra Huyết Đao lão tổ sẽ chưa có thời gian đối với Thủy Sinh làm mấy chuyện xấu, trong khoảng thời gian ngắn tạm thời Thủy Sinh còn an toàn, chỉ là phương hướng với tình huống bây giờ, Tống Thanh Thư cũng đành chọn phương pháp tệ nhất, triển khai tìm kiếm theo hướng rẻ quạt tìm tòi.”

Trời không phụ lòng người, Tống Thanh Thư vắt hết óc tính toán qua đi, cuối cùng tại trong một sơn cốc phát hiện ra tung tích của Huyết Đao lão tổ.

– Lão tặc… lão không phải người… lão là ác ma… giết ta đi…

Theo từ trong gió truyền tới văng vẳng tiếng khóc thảm thiết tuyệt vọng của một cô nương.

Tống Thanh Thư trong lòng chợt lạnh:

“Lẽ nào ta đến chậm?”

Xa xa thấy một đốm lửa, bên cạnh có hai bóng người, một là Huyết Đao lão tổ, một người khác là lão già gầy gò, trên cằm có một chòm râu dê, dưới mặt đất nằm một cô nương, đôi ngươi treo lệ, không phải là Thủy Sinh thì còn là ai nữa?

– Một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, lão phu làm sao giết được a? Đợi lão phu ăn xong bữa thịt cừu này, rồi sẽ hầu hạ ngươi…

Huyết Đao lão tổ cười nói, hai chữ hầu hạ cố ý nhấn mạnh, giọng nói tràn ngập chi ý dâm loạn.

– Này… tiểu cô nương hãy thuận theo lão tổ a, không cần phân biệt, lão tổ thần công cái thế, đem mấy tên thúc thúc bá bá của ngươi đánh cho tan tác, anh hùng hảo hán như vậy phóng nhãn thiên hạ chạy đi đâu mà tìm?

Lão giả râu dê nịnh nọt nói.

– Phì… họ Hoa kia, uổng cho lão cùng với phụ thân ta và Lưu bá bá cùng nổi danh, kết quả chỉ là một lão già vô sỉ sợ chết.

Thủy Sinh hung hăng gắt lên, trước ngực no đủ phập phồng, trong lòng cực kỳ bị kích động.

Thấy lão giả râu dê vẻ mặt hổ thẹn, Huyết Đao lão tổ cười ha ha:

– Hoa tiên sinh, chỉ là một cô nương thì biết cái gì là đạo lý lớn? Cái gọi là chim khôn chọn cành mà đậu, hôm nay Mông Cổ vì nhất thống thiên hạ, đang chiêu nạp hiền tài, lấy võ công của Hoa tiên sinh cùng với danh tiếng tại Giang Nam, tại trước mặt Vương gia A Lý Bất Ca lão phu sẽ đề cử, tiên sinh sẽ được trọng dụng, ngày sau được phong hầu bái tướng chẳng phải làm một người giàu sang quyền uy nhà nhã còn hơn là làm một giang hồ võ lâm đầu treo lưỡi đao?

– Được… được… trăm sự nhờ lão tổ a…

Lão già râu dê cúi đầu khom lưng nói, trên mặt không còn hổ thẹn, thay vào đó là một loại hào quang khát vọng quyền lực.

– Xem ra lão già râu dê này là Hoa Thiết Can trong nhóm Giang Nam tứ hiệp Lục, Hoa, Lưu, Thủy được gọi là “Lạc Hoa Lưu Thủy”, lẽ nào đám người Thủy Giám đuổi theo đều bị Huyết Đao lão tổ giết chết hết? Điều này làm sao có thể…

Tống Thanh Thư âm thầm kinh hãi, đang muốn nhảy ra ngoài cứu Thủy Sinh, thì nghe được tiếng nói thanh thúy nhẹ nhàng vang lên:

– Có phải là các ngươi đã làm thịt cừu của ta nuôi?

Tống Thanh Thư theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy một cô nương mặt y phục Lục sam duyên dáng yêu kiều, búi tóc vấn lên càng làm tôn thêm vẻ đẹp nho nhã khuôn mặt trái xoan, tuy có vẻ vũ mị nhưng trong đôi mắt nàng hé ra thần sắc kiên định, trước ngực ưỡn cao, tuy thân mặc bộ y phục giản đơn, nhưng vẫn không thể che dấu khí chất cao ngạo lộng lẫy trời sanh, lan tràn vẻ rực rỡ, nàng đang tức giận nhìn hai người Huyết Đao lão tổ, Tống Thanh Thư liền thấy cổ quái, cô nương này xuất hiện từ lúc nào, mà ngay cả mình cũng không nhận biết được được?

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198