Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 148
Phần 148

Tống Thanh Thư hối hận, bây giờ võ công của hắn cao thâm, nên khó tránh khỏi trong lòng ỷ thế. Lúc trước ở Ngũ Độc giáo gặp Tứ Đại Ác Nhân, lúc đó Đông Phương Mộ Tuyết đang bị trọng thương, võ công của hắn cũng bị mất hết, do đó vô cùng cảnh giác, nên luôn phòng bị đối phương thả ra độc khí Bi Tô Thanh Phong.

Bây giờ võ công có thể bức ép đối phương sau, Tống Thanh Thư lại không cẩn thận như trước đây, đã quên Tứ Đại Ác Nhân còn có tuyệt chiêu Bi Tô Thanh Phong cái này.

Bi Tô Thanh Phong là một loại độc khí vô sắc vô thanh, là loại độc vật thu thập trên Đại Tuyết sơn của Tây Hạ chế luyện thành độc thủy, bình thường để ở trong bình, lúc sử dụng mở ra nắp bình, độc thủy hóa khí bốc lên, tựa như làn gió nhẹ phất thể nên gọi là “Thanh Phong”, mặc cho người có cơ linh cỡ nào cũng không thể phát hiện, đợi đến lúc toàn thân bủn rủn, thì độc khí đã xâm nhập vào cơ thể, người trúng độc lệ rơi như mưa, nên có tên là “Bi”, toàn thân không thể động đậy, xưng là “Tô”.

Tống Thanh Thư tu luyện Hoan Hỉ chân khí tuy rằng có thể miễn dịch bất kỳ mê tình chi dược nào trên đời, nhưng đối với những loại độc dược khác thì bất lực, tuy rằng hắn có nội công hộ thể, các loại độc dược tầm thường cũng có thể bức ra, nhưng loại độc dược Bi Tô Thanh Phong này vốn là nhằm vào cao thủ nội công, cho nên không có cách nào dùng nội lực bức độc.

“Không biết Thập Hương Nhuyễn Cân Tan của Triệu Mẫn đối với mình có tác dụng như loại độc này hay không,”

Đến mức độ này, Tống Thanh Thư vẫn còn có tâm trí đoán mò.

“Nguyên là Đoàn Dự ăn được Mãng Cổ Chu Cáp cho nên bách độc bất xâm, còn Trương Vô Kỵ luyện được Cửu Dương Chân Kinh, vì lẽ đó miễn dịch bách độc, chỉ có mình là thảm, không có con cóc giống như Mãng Cổ Chu Cáp để ăn, vì thế nội công không chống đỡ được độc vật, chỉ là duy nhất không sợ các loại xuân dược mê tình cái gì đó, để mà lừa gạt các hiệp nữ chủ động đến nhờ cứu giúp mà thôi. Kỳ thực chính mình cũng không tính quá thảm, Đoàn Dự ăn Mãng Cổ Chu Cáp, cả thân đều là kịch độc, không biết lúc hắn giao hoan có thể đem chất độc truyền qua cho nữ nhân của mình làm cho họ bị trúng độc mà chết hay không? Có bách độc bất xâm, khiến cho cả đời không thể gần gũi nữ sắc, thì mình cũng không còn muốn sống.”

“Còn Trương Vô Kỵ luyện Cửu Dương Thần Công, tuy rằng có thể miễn dịch độc dược, nhưng lại không có làm nữ nhân sung sướng bằng với Hoan Hỉ Thiện Pháp trong quá trình tu luyện, tình đi tính lại, làm người cũng không thể quá tham lam.”

Đoàn Duyên Khánh thấy Tống Thanh Thư trên mặt mang tựa như cười cợt, trong lòng nghi ngờ, lẽ nào đối phương không có trúng độc? Nếu như hắn xuất chiêu bây giờ, sợ kết cục của Tứ Đại Ác Nhân thảm đạm a…

– Tống công tử quả nhiên phong thái ung dung, thân trúng kịch độc mà trên mặt lại còn mỉm cười như thế…

Tứ Đại Ác Nhân thấy Tống Thanh Thư bình thản không ngã chổng vó, nên cũng không ai dám tiến lên.

– Bi Tô Thanh Phong cũng không phải là độc dược chết người, nó chỉ khiến người cả người vô lực mà thôi, thuốc giải thì ở trên người các ngươi, tại hạ vì sao lại tuyệt vọng chứ?

Tống Thanh Thư cao giọng nói, một mặt là trấn an Miêu Nhân Phụng cùng phu thê Thạch Thanh, mặt khác là nhắc nhở Hồ phu nhân bên trong cẩn thận, đồng thời tìm kiếm cơ hội cướp đoạt thuốc giải từ trên người của Tứ Đại Ác Nhân.

Bên trong không có phát ra bất kỳ thanh âm gì, Tống Thanh Thư thở phào nhẹ nhõm, xem ra Hồ phu nhân lĩnh hội được ý đồ của mình.

Nghe được Tống Thanh Thư nói, Tứ Đại Ác Nhân còn tưởng rằng hắn muốn ra tay đoạt thuốc giải, liền lui về sau một bước, đề phòng nhìn hắn.

Một lúc lâu qua đi, thấy Tống Thanh Thư cũng không có di động mảy may, Đoàn Duyên Khánh cười ha ha:

– Thì ra Tống công tử đã trúng độc, nếu không thì lấy võ công của các hạ, muốn cướp đoạt thuốc giải cũng không phải là việc khó gì.

– Đoạn tiên sinh không hổ là một đời kiêu hùng, nhìn vấn đề thấu triệt như vậy, Tống mỗ khâm phục… khâm phục.

Tống Thanh Thư nụ cười nhạt nhòa.

Nghe hắn thừa nhận, Đoàn Duyên Khánh lại hoài nghi, vẫn không dám tiến lên trước.

Vân Trung Hạc đứng một bên nham nhở cười nói:

– Lão đại, muốn thử tiểu tử này có trúng độc hay không, cũng rất đơn giản.

Theo ánh mắt của hắn nhìn lại, Mẫn Nhu đang kinh hoàng ngã nằm trên mặt đất, Đoàn Duyên Khánh trong lòng suy nghĩ: “Theo tính tình của Tống Thanh Thư, nếu như không trúng độc, thì sẽ không bỏ mặc cho lão tứ khinh bạc nữ nhân xinh đẹp này mà không ra tay cứu giúp, để lão tứ thử xem cũng được, lão tứ khinh công cực nhanh, nếu đụng chuyện chạy trốn cũng không phải là việc khó gì, còn như nếu lỡ chết ở trong tay Tống Thanh Thư, cũng đỡ phải tự mình mạo hiểm…”

Thật ra Đoàn Duyên Khánh cũng biết, Tống Thanh Thư quá nửa là đã trúng độc, chẳng qua là kiêng kỵ Tống Thanh Thư võ công cao cường, sợ hắn chưa hề hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, chỉ là chờ đợi mình tới gần, tập trung sức lực còn lại đánh một đòn chí mạng, cho nên mới vẫn không dám lên trước. Vân Trung Hạc lại tham lam nữ sắc muốn đi thử một hồi, Đoàn Duyên Khánh đang cầu mà không được.

Thấy Đoàn Duyên Khánh khẽ vuốt cằm, Vân Trung Hạc liền hướng về phía Mẫn Nhu tới gần:

– Phu nhân, xem ra ngày hôm nay phu nhân vẫn chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của ta, yên tâm, đợi lát ta sẽ thương yêu phu nhân thật tốt.

– Đồ vô liêm sỉ… ngươi dám…

Thạch Thanh trợn mắt nhìn, hắn xưa nay một đời chính khí, bây giờ trúng độc trong người, vẫn còn có uy thế.

Vân Trung Hạc bị dọa nên bước chân hơi chậm lại, nhưng rồi rất nhanh phản ứng lại, thẹn quá thành giận:

– Ta có cái gì mà không dám? Vân Trung Hạc đời này chơi đùa nữ nhân không ít, có điều hành động làm ở trước mặt trượng phu của người, vẫn là đầu tiên đây, ngẫm lại hứng thú a. Thạch đại hiệp, ngày hôm nay sẽ để ngươi mở mang tầm mắt một phen, nhìn xem thủ đoạn của, làm sao đem phu nhân làm cho sung sướng thay nhau nổi lên…

Thấy hắn từng bước tới gần, Mẫn Nhu cả người run rẩy không ngớt, tuyệt vọng nhìn trượng phu:

– Sư ca!

Thạch Thanh miệng nghiến răng sắp nát, cũng không biết từ đâu sinh ra khí lực, đột nhiên nhảy lên dùng một chưởng hướng về trên đầu Vân Trung Hạc vỗ tới. Có điều hắn đã dùng hết sức lực toàn thân, xuất chưởng cực kỳ yếu ớt, không hề uy lực gì để mà nói.

Vân Trung Hạc một cước liền đá Thạch Thanh văng trở lại, nhìn Thạch Thanh nằm trên mặt đất miệng phun máu tươi, nói rằng:

– Nếu không vì muốn để cho các hạ thưởng thức lúc phu nhân nằm dưới thân ta sung sướng như thế nào, một cước vừa rồi đã đưa ngươi đi gặp Diêm vương rồi.

Trong lòng Vân Trung Hạc chợt thấy hiếu kỳ, không biết có trượng phu ở một bên quan sát, lát nữa thân thể của Mẫn Nhu sẽ phản ứng như thế nào.

– Phụ thân… lão già kia là tên đại bại hoại, phụ thân mau đi cứu a di xinh đẹp đẽ kia đi…

Miêu Nhược Lan không biết phụ thân mình cũng trúng độc, nhìn thấy hành động Vân Trung Hạc, liền căm phẫn sục sôi.

Miêu Nhân Phụng sắc mặt giận dữ, hừ nói:

– Vân Trung Hạc, sư môn Hắc Bạch Song Kiếm là Thượng Thanh Quan, bên trong cao thủ lớp lớp, đồng thời cùng phái Võ Đang có rất nhiều mối quan hệ, các hạ hôm nay nếu xâm phạm đến Thạch phu nhân, ngày sau chắc chắn là Tứ Đại Ác Nhân các người sẽ bị phái Võ Đang cùng Thượng Thanh Quan truy sát đến tận chân trời góc biển.

– Khà khà, Thượng Thanh Quan thì Tứ Đại Ác Nhân không sợ, còn phái Võ Đang hả? Trương Tam Phong lão tạp mao đó đúng là võ công thần sầu, có điều lão tử ở Tây Hạ cách xa, cũng ngoài tầm tay với của bọn họ, ha ha ha…

Vân Trung Hạc phách lối cười.

– Đúng ra thì Miêu đại hiệp nên tự mình lo lắng mới đúng, Hắc Bạch Song Kiếm còn có phái Võ Đang và Thượng Thanh Quan làm chỗ dựa, còn Miêu đại hiệp chỉ có một thân một mình, thì ai sẽ báo thù cho ngươi? Lệnh thiên kim tiểu mỹ nhân này, đợi lát nữa ta cũng sẽ không có bỏ qua…

– Này, lão tứ… sao bại hoại như thế? Một tiểu cô nương mà ngươi cũng không buông tha à, ngươi có phải là người hay không vậy?

Nam Hải Ngạc Thần có chút bất mãn.

Đoàn Duyên Khánh lại nhìn chằm chằm không chớp mắt xem Tống Thanh Thư ứng đối ra sao.

– Vân Trung Hạc, nếu so sánh về dâm tặc thì các hạ cũng thực sự là hạng cực phẩm.

Tống Thanh Thư nói.

Thấy Tống Thanh Thư cũng không có nhúc nhích, Vân Trung Hạc có thêm mấy phần dũng khí:

– Khà khà, đa tạ các hạ khích lệ.

Nói xong vừa phòng bị phía Tống Thanh Thư, vừa đưa tay bên trong vạt áo hướng trên hai bầu vú Mẫn Nhu sờ soạng.

– Ô… vừa non lại mềm, Thạch đại hiệu nhiều năm qua cùng với tôn phu nhân ăn gió nằm sương bên ngoài chốn giang hồ, vậy mà da thịt vẫn còn còn như một cô nương, đúng là là cực phẩm a…

Xúc cảm trên da thịt của Mẫn Nhu làm cho Vân Trung Hạc rung động.

– Vân Trung Hạc, nếu như các hạ không buông tay, sợ rằng sẽ chịu nhiều đau khổ đấy.

Tống Thanh Thư từ tốn nói.

Vân Trung Hạc khinh thường:

– Khà khà, ngươi làm lão tử sợ quá đấy, ngươi nếu động đậy được thân thể, thì làm gì ta tới gần được thân thể Thạch phu nhân? Lão tử không buông tay, vẫn còn muốn thưởng thức bộ ngực non mềm của vị phu nhân này, có bản lĩnh ngươi cứ xuất chiêu đi…

Vân Trung Hạc quay đầu lại, đưa tay tiếp tục trên hai bầu vú chập chùng bất định của Mẫn Nhu hướng tới đầu núm vú của nàng vân vê:

– Phu nhân… để ta làm cho phu nhân vui sướng…

Nhìn dáng dấp đối phương nham nhở buồn nôn, Mẫn Nhu hàm răng cắn thật chặt, nước mắt phẫn uất trào ra chảy xuống.

– Đừng khóc mà, ta rất là thương hương tiếc ngọc.

– Lão tứ, làm nhanh lên đừng có kéo dài…

Đoàn Duyên Khánh thì nào có tâm sự thưởng thức cái gì hoạt xuân, lão chỉ muốn thừa cơ thăm dò Tống Thanh Thư đến tột cùng có trúng độc hay không mà thôi, thấy Vân Trung Hạc vẫn tiến hành vấn đề chính, Đoàn Duyên Khánh đã thiếu kiên nhẫn.

– Được rồi lão đại!

Nhìn thấy Đoàn Duyên Khánh đôi mắt nhướng lên, Vân Trung Hạc liền vội vàng đưa tay hướng về bên dưới dây đai lưng của Mẫn Nhu chuẩn bị cởi ra…

– Lão phu không tin Tống công tử trơ mắt nhìn vị hiệp nữ này chịu nhục, mà kiềm chế được.

Đoàn Duyên Khánh cười gằn không ngớt.

Tống Thanh Thư nếu trong tình huống này mà vẫn còn có thừa tinh lực, mặc kệ để cho nữ hiệp Băng Tuyết Thần Kiếm ở trước mặt bị làm nhục, sẽ bị Thạch Thanh nhất định sẽ hận chết hắn, Miêu Nhân Phụng cũng sẽ xem thường hắn, đến lúc đó Tứ Đại Ác Nhân đi ra ngoài thêm mắm dặm muối một phen, danh tiếng của Tống Thanh Thư thật vất vả mới xây dựng nên sẽ hủy hoại trong một ngày.

Bởi vậy Đoàn Duyên Khánh cần Vân Trung Hạc phải đao thật thương thật làm nhục Mẫn Nhu, mới có thể xác định Tống Thanh Thư có phải là thật trúng độc hay không.

Vân Trung Hạc bàn tay đã chạm vào cái bụng dưới bóng loáng bằng phẳng, đột nhiên một tiếng xé gió lanh lảnh truyền đến, Vân Trung Hạc tưởng rằng là Tống Thanh Thư ra tay, nhất thời lạnh cả người, liền vận lên khinh công phóng người quay trở lại.

Nhưng vẫn là chậm một bước, Vân Trung Hạc mới vừa đứng vững ở bên người Đoàn Duyên Khánh, thì cảm thấy khuôn mặt mình vô cùng đau đớn, bàn tay vừa lần mò Mẫn Nhu cũng đều là vết máu.

– Hảo tiên pháp!

Đoàn Duyên Khánh ánh mắt lóe lên, nhìn từ bên trong xuất hiện một nữ nhân, trong tay nắm một cây Trường Tiên dài, chính là vũ khí vừa rồi đánh lén trúng tay của Vân Trung Hạc.

– Tại hạ đã nói các hạ dừng tay lại đi, nếu không sẽ nếm mùi đau khổ, không chịu nghe nên trước mắt chịu thiệt, các hạ vốn là hình mạo hèn mọn, bây giờ trên mặt lại bị phá rách, quả thực đã xấu lại càng thêm xấu.

Tống Thanh Thư lắc đầu, nhìn Vân Trung Hạc châm chọc nói.

– Đến lúc này mà còn nói loạn!

Hồ phu nhân đi tới bên người Tống Thanh Thư, khẽ cáu gắt.

Tống Thanh Thư tinh thần buông lỏng, giờ không còn đứng thẳng nổi, cả người mềm nhũn ngã vào bên cạnh nàng, cười khổ nói:

– Ai, nhất thời bất cẩn, bị lật thuyền trong mương.

Thấy rõ hình dáng của Hồ phu nhân, Miêu Nhân Phụng ngạc nhiên:

– Là Hồ phu nhân sao?

Đột nhiên chú ý tới cử động hai người thân mật, lại liên tưởng đến vừa rồi hai người ẩn nấp ở trong phòng phía sau, Miêu Nhân Phụng sắc mặt chợt khó coi.

– Cô cô xinh đẹp… cô cô xinh đẹp…

Miêu Nhược Lan thì không nghĩ nhiều như vậy, vừa nhìn thấy Hồ phu nhân, liền vui vẻ khanh khách cười, nàng giãy giụa liền muốn chạy về hướng Hồ phu nhân, nhưng cả người vô lực, ngã xuống đất.

– Lan nhi ngoan, đợi cô cô đánh những người xấu này chạy đi, sẽ trở lại ôm ngươi nhé.

Nhớ đến năm xưa chỉ có ôm lấy Miêu Nhược Lan mấy ngày, Hồ phu nhân mỉm cười.

Thấy rõ dung nhan tuyệt mỹ của Hồ phu nhân, Vân Trung Hạc trong mắt dần lại hiện ra vẻ tham lam, lớn tiếng nói:

– Nếu họ Tống kia đã trúng độc, vậy chúng ta không có cái gì phải lo lắng. Khà khà… vốn là đã có phu nhân mềm mại tràn đầy co dãn, một tiểu cô nương non nớt ngon miệng, không nghĩ tới lại chạy đến một mỹ nhân tuyệt sắc, Vân mỗ ngày hôm nay đúng là diễm phúc không cạn a.

Hồ phu nhân nhíu mày lại, cánh tay giương lên, Trường Tiên liền giống như ruồi bâu lấy mật hướng về trên miệng của Vân Trung Hạc phóng tới, tốc độ rất nhanh khiến Vân Trung Hạc không phản ứng kịp.

Mắt thấy Vân Trung Hạc miệng phải bị đánh nát, Đoàn Duyên Khánh hừ lạnh, giơ lên thiết trượng đem cây Trường Tiên ngăn lại:

– Muốn chết!

Dây roi quấn quanh ở trên thiết trượng, Đoàn Duyên Khánh quỷ mị cười một tiếng, dùng sức kéo một cái, dự định kéo Hồ phu nhân lại gần…

Hồ phu nhân nội thương mới khỏi, vốn thể nhược vẫn còn kém, nếu không vì cứu Mẫn Nhu, nàng cũng chắc chắn sẽ không lựa chọn chính diện ra tay chống đỡ như thế này, vì đây là phương thức không sáng suốt, giờ bị Đoàn Duyên Khánh giật kéo một cái, thân thể không kìm lại được, liền bị kéo bay qua.

Vân Trung Hạc thấy Hồ phu nhân bị lão đại nắm kéo giật lại, liền duỗi ra cây Lạn Ngân Hạc Trảo muốn thừ dịp điếm lấy huyệt đạo đối phương, vậy mà Hồ phu nhân lúc lâm nguy không loạn, mũi chân nhẹ nhàng đạp nhẹ trên cây Lạn Ngân Hạc Trảo, cả người người chim yến liền vòng tới sau lưng hai người.

– Hảo khinh công!

Đoàn Duyên Khánh cả người uốn cong, tránh thoát Hồ phu nhân tung chiêu siết lại cổ hắn bằng roi dài, lão cũng lộ ra ánh mắt nể phục.

Diệp nhị nương cùng Nam Hải Ngạc Thần thấy thế vội vã cùng lúc công qua, Hồ phu nhân nếu trạng thái bình thường, võ công kỳ thực không dưới Đoàn Duyên Khánh, chỉ tiếc là bây giờ trọng thương vừa mới khỏi, ra chiêu bất luận là cường độ hay là góc độ, đều chênh lệch thấp hơn trước mấy phần, nhưng nhờ có khinh công tinh diệu của phái Cổ Mộ, nàng mới có thể du đấu chống đỡ lâu như vậy.

Tống Thanh Thư tuy rằng thân trúng kịch độc dẫn đến cả người vô lực, thế nhưng nhãn lực vẫn còn, vừa thấy Hồ phu nhân rơi vào hạ phong, vội vã mở miệng chỉ điểm.

Bạch Mãng Tiên Pháp là của Tống Thanh Thư truyền cho Hồ phu nhân, Hồ phu nhân trong lòng cực kỳ tín nhiệm Tống Thanh Thư, tuy rằng rất khó lý giải, nhưng vẫn vô điều kiện nghe theo chỉ điểm của hắn, kết quả lại có hiệu quả một cách lạ kỳ, Tứ Đại Ác Nhân lại dần dần bị Hồ phu nhân dùng Trường Tiên chế trụ.

Diệp nhị nương biết nếu cứ tiếp tục như vậy không phải biện pháp, thừa lúc ba người kia ngăn cản Hồ phu nhân, bàn tay hướng về phía Tống Thanh Thư ngồi giương lên, ám khí liền từ trong tay áo bắn nhanh ra.

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198