Cao thủ kiếm hiệp - Quyển 2 - Dịch giả Meode

Phần 186
Phần 186

Chu Chỉ Nhược, đành dùng nàng làm cái mộc a…

Tống Thanh Thư minh bạch, một khi hắn cự tuyệt, dù cho bất cứ lý do gì đi nữa, cũng có khả năng đắc tội với phái Vương Ốc, nhưng Tống Thanh Thư lần này muốn làm tân Kim Xà Vương, thì còn cần phái Vương Ốc ủng hộ.

Nghe Tống Thanh Thư nói đã thành thân, Hạ Thanh Thanh ánh mắt phức tạp nhìn hắn, không khỏi cảm thán thân phận của mình…

Bên kia Tăng Nhu mặt ngượng ngùng, thấp thỏm bất an cúi đầu, khi nghe được Tống Thanh Thư trả lời, khuôn mặt huyết sắc mờ nhạt, trở nên trắng bệch không gì sánh được.

Nhưng làm cho bọn họ hoàn toàn không ngờ tới, Ti Đồ Bá Lôi vừa nghe Tống Thanh Thư nói, chẳng những không có tức giận.

– Về chuyện này lão phu cũng biết, lấy thân phận Nhu nhi, đương nhiên cũng không cần cầu Tống công tử để làm chính thê, chỉ cầu có thể tùy thị bên cạnh Tống công tử là được.

Nghe được Ti Đồ Bá Lôi trả lời, trong phòng ba người đều kinh hãi.

Cùng tồn tại trong Kim Xà doanh, Hạ Thanh Thanh là người hiểu nhất Ti Đồ Bá Lôi thương yêu nữ đồ đệ bảo bối này đến chừng nào. Tăng Nhu ôn tướng mạo ngọt ngào xinh đẹp, từ lúc phái Vương Ốc tìm đến nương tựa Kim Xà doanh, của danh tiếng của nàng truyền ra ngoài, đã từng có mấy tên đầu lĩnh đăng môn vì nhi tử mình đến cầu hôn, tất cả đều bị Ti Đồ Bá Lôi không đáp ứng.

Hôm nay lại thấy Ti Đồ Bá Lôi đem nàng đưa cho Tống Thanh Thư như là một nha hoàn vậy, Hạ Thanh Thanh làm sao không thể kinh hãi?

Tăng Nhu cũng không ngờ tới sư phụ sẽ nói như vậy, trong lúc nhất thời ngây ngốc đứng yên tại chỗ, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Tống Thanh Thư cả người cũng ngẩn ra, hắn vốn cho là mình mang Chu Chỉ Nhược ra làm tấm mộc, Ti Đồ Bá Lôi nhất định sẽ biết khó mà lui, không ngờ tới Ti Đồ Bá Lôi lại trả lời như vậy.

Ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tăng Nhu cách đó không xa, gương mặt của nàng mơ hồ ửng hồng, khép nép đứng ở bên cạnh Ti Đồ Bá Lôi, khiến người ta bỗng nhiên sinh ra vài phần thương tiếc.

Cảm thụ được ánh mắt của Hạ Thanh Thanh, sống lưng Tống Thanh Thư phát lạnh, liền vội nói:

– Tư Đồ lão anh hùng, Tăng cô nương ôn nhu hiền thục, lại xinh xắn động lòng người, nên có một phu quân toàn tâm toàn ý che chở cho nàng, làm như vậy thật sự là ủy khuất cho Tăng cô nương, mong rằng lão anh hùng một lần nữa suy tính lại.

– Tống công tử không cần phải lo lắng, chính là câu nói thà làm thiếp người anh hùng, không vì người tầm thường mà làm thê, Nhu nhi khẳng định nguyện ý gả cho công tử là một người anh hùng như vậy.

Ti Đồ Bá Lôi cười ha ha, quay đầu nhìn về phía Tăng Nhu.

– Nhu nhi, con nói đi, có phải là vậy không?

Tăng Nhu thoáng cái trợn tròn mắt, nghĩ thầm loại chuyện này làm sao nàng trả lời cho được?

Thấy ánh mắt của mọi người nhìn mình, Tăng Nhu gương mặt biến hóa đỏ bừng, cúi đầu thanh âm nhỏ như muỗi bay:

– Nhu nhi nghe theo sư phụ an bài.

Tống Thanh Thư đang muốn tìm lý do khác cự tuyệt, thì một bên Hạ Thanh Thanh lặng lẽ kéo tay áo hắn, hướng về phía Tăng Nhu, hắn nghi ngờ theo nhìn sang, thì thấy khóe mắt Tăng Nhu lệ quang như ẩn hiện, thân thể hơi run rẩy, hiển nhiên trong lòng nàng cực kỳ khẩn trương.

Tống Thanh Thư trong lòng thở dài, biết nói thêm gì đi nữa sợ rằng đả thương đến phương tâm cô nương vô tội này, thế nhưng loại sự tình này đâu có thể tùy tiện đáp ứng khác?

Tống Thanh Thư sắc mặt âm tình bất định, đang do dự, thì Hạ Thanh Thanh lại đột nhiên lên tiếng:

– Nếu Tư Đồ lão anh hùng đã có tâm ý, công tử nhà ta sẽ đáp ứng.

Ti Đồ Bá Lôi kỳ quái nhìn nàng:

– A? Không biết vị cô nương này là…

Tống Thanh Thư còn chưa kịp nói, Hạ Thanh Thanh liền đáp:

– Tiểu nữ là nha hoàn của công tử lòng, thường ngày trong miệng công tử cũng hay nhắc tới Tăng cô nương, khen nàng ôn nhu thiện lương, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền. Đối với đề nghị của lão anh hùng, công tử từ lâu tâm động, chỉ là lo lắng sẽ ủy khuất đến Tăng cô nương mà thôi.

Ti Đồ Bá Lôi nghe được lời của nàng, nhất thời vui cười ha ha nói:

– Không ủy khuất… không ủy khuất, Tằng huynh ở trên trời có linh thiêng, biết nữ nhi của hắn trở thành cô gia của Tống công tử như vậy, nói không chừng còn vui mừng không ngớt.

Trong phòng những người còn lại chắp tay biểu hiện chúc mừng, Tăng Nhu mặt non, xấu hổ vội vã chạy vào bên trong.

Việc đã đến nước này, Tống Thanh Thư còn có thể nói cái gì? Lúc đầu cũng thật vất vả mới mai phục được quân cờ này tại Kim Xà doanh, hiện tại cũng đâu có thể nhìn ván cờ đóng băng hàn?

Nghĩ tới đây, Tống Thanh Thư trừng nhìn Hạ Thanh Thanh, còn nàng thì bình thản ung dung, trong lòng suy nghĩ: “Đâu có chuyện gì liên quan tới ta, dù sao ta cũng không phải là thê tử của ngươi, chỉ có Chu Chỉ Nhược nhà người là phiền ah…”

Tống Thanh Thư nếu có thể biết được suy nghĩ của Hạ Thanh Thanh lúc này, phỏng chừng sẽ bị tức giận đến thổ huyết, bất quá theo lễ nghi, hắn vẫn phải chính thức lấy lòng Ti Đồ Bá Lôi:

– Đa tạ Tư Đồ lão anh hùng đã vun đắp cho tại hạ, sau này nhất định đối đãi Tăng cô nương thật tốt, không để cho nàng bị bất kỳ thương tổn gì.

– Còn gọi lão phu là Tư Đồ lão anh hùng.

Ti Đồ Bá Lôi giả vờ không vui nói.

– Tống công tử giống như là Nhu nhi… Um… không được, võ công của ngươi cao như vậy, lão phu không đảm đương nổi làm sư phụ ngươi, như vậy đi, lão phu và và phụ thân Nhu nhi là huynh đệ kết nghĩa, sau này cứ xưng hô với lão phu là thế thúc đi…

Tống Thanh Thư cả người toát mồ hôi lạnh, không thể làm gì khác hơn là nói:

– Nào dám không tòng mệnh, sau này thế thúc cũng đừng gọi là Tống công tử, tại hạ cũng không đảm đương nổi.

Ti Đồ Bá Lôi cười ha ha:

– Nếu như vậy, lão phu sẽ gọi ngươi là Tống tiểu điệt…

– Tiểu điệt, ngươi định hôn lễ này thì lúc nào cử hành a?

– Chuyện này… cũng không vội, hiện nay đang còn loạn trong giặc ngoài, không chỉ còn phải tuyển chọn làm tân Kim Xà Vương, lại còn đối phó với đại quân triều đình Mãn Thanh…

– Ừ, nói cũng phải…

Ti Đồ Bá Lôi còn chưa nói hết, Ti Đồ Hạc đột nhiên lên tiếng nói:

– Phụ thân… vấn đề này con không tán thành, bây giờ tất cả mọi người đều đừng trên đầu mũi tên ngọn giáo, ai cũng không biết ngày mai sẽ như thế nào, chi bằng nhanh chóng để cho hai người thành thân, nếu có thể sinh hạ hài tử, thì mọi người cũng có còn hy vọng về sau.

– Sinh hài tử?

Tống Thanh Thư thoáng cái trợn tròn mắt.

“Không cần thiết phải nhanh như vậy chứ?”

Không khỏi âm thầm kêu khổ, hắn vốn còn muốn kéo dài thêm một chút hôn sự, nào ngờ đối phương đem chuyện sinh hài tử đưa ra hội nghị.

– Không sai, Tống huynh chớ coi thường về vấn đề này, nhắc đến chuyện gần đây vì sao Kim Xà doanh lại rơi vào tình cảnh tứ phân ngũ liệt, đó cũng bởi vì nhiều năm như vậy, Hạ phu nhân gì đó vẫn chưa có lưu lại một hài tử cho Kim Xà Vương Viên Thừa Chí, nếu như nàng không chịu thua kém ai, sinh ra nhi tử, thì mọi người đã thuận theo tự nhiên phụng bồi nhi tử của Kim Xà Vương, cũng sẽ không đến nỗi từng đầu lĩnh không ai phục ai, tự tranh đoạt chém giết lẫn nhau tạo ra cục diện của ngày hôm nay như thế này.

Nhìn Hạ Thanh Thanh sắc mặt càng ngày càng đen, Tống Thanh Thư âm thầm cười, nghĩ thầm… “Đáng đời ngươi vừa mới đẩy ta vào hố lửa, bây giờ thì lửa hỏa thiêu đến trên người của ai?”

Tuy rằng có chút hả hê sảng khoái, Tống Thanh Thư cũng không dám để cho Ti Đồ Hạc nói tiếp, vạn nhất làm cho Hạ Thanh Thanh nổi đóa thì sẽ khó khăn thu thập, nên liền cắt đứt Ti Đồ Hạc:

– Hiện nay loạn thế phân tranh, sớm thành thân như vậy, để cho Tăng cô nương phải thủ tiết chờ đợi, ta làm sao chịu được?

Thấy Ti Đồ Hạc còn muốn nói điều gì, Tống Thanh Thư liền nói dứt khoát:

– Ít nhất cũng phải đợi đến đại hội Kim Xà qua đi rồi hãy tính, vạn nhất đến lúc đó, chuyện tranh đoạt Kim Xà Vương thất bại, thì vẫn còn có thể đối mặt với Tằng cô nương cùng mọi người bàn tính lại.

Ti Đồ Bá Lôi cười nói:

– Có gì mà bàn tính lại, nếu như tiểu điệt làm không được tân Kim Xà Vương, cùng lắm thì chúng ta cùng nhau thoát ly khỏi Kim Xà doanh, bắt đầu từ số không, lấy võ công tài trí của tiểu điệt, thì thành tựu sẽ không thua kém gì Kim Xà doanh này đâu.

Ti Đồ Bá Lôi xuất từ nổi tiếng là Cường Quân Quan Ninh Thiết Kỵ, năm xưa cùng với kỵ binh tinh nhuệ nhất của Bát Kỳ chính diện cứng đối cứng, đương nhiên không xem đám thảo khấu cường đạo hiện nay của Kim Xà doanh để vào mắt.

Ti Đồ Bá Lôi cùng Tống Thanh Thư hàn huyên một hồi, đột nhiên thần bí nói:

– Chuyện khi nào cử hành hôn lễ tạm thời không vội cũng được, hôm nay trong doanh trại có một người muốn gặp tiểu điệt đấy.

Tống Thanh Thư vẻ mặt kinh ngạc, thấy Ti Đồ Bá Lôi trịnh trọng như vậy, tò mò hỏi.

– Không biết là người nào muốn gặp cháu đây?

– Um…

Ti Đồ Bá Lôi chần chờ nhìn Hạ Thanh Thanh, lắc đầu nói.

– Chính tiểu điệt đi gặp mặt thì sẽ biết.

Tống Thanh Thư rơi vào trầm tư, Vương Ốc phái còn có ai đáng giá để cho Ti Đồ Bá Lôi trịnh trọng như vậy? Vậy không phải là người bên trong rồi, Ti Đồ Bá Lôi trước kia là thủ hạ của Ngô Tam Quế, chẳng lẽ là sứ giả của Ngô Tam Quế cũng tới nơi đây?

Tống Thanh Thư hơi lắc đầu, Ti Đồ Bá Lôi rất thâm hận hành vi bán nước của Ngô Tam Quế, thì làm sao có thể cùng lão ta liên lụy? Mà nếu không phải là người của Ngô Tam Quế, vậy thì là ai?

Hạ Thanh Thanh cũng thật bất ngờ, nói nhỏ với Tống Thanh Thư:

– Ta sẽ cùng đi với Tống công tử…

Nàng hiển nhiên lo lắng trong đó có bẫy.

Ti Đồ Bá Lôi liền vội vàng khoát tay nói:

– Không được… không được, vị kia đã nói rõ, chỉ muốn gặp một mình Tống tiểu điệt…

Danh sách chương (198 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198