Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 9
Phần 9

– Nằm mơ mới tiện nghi ngươi!

Diệp Vân Khinh hừ một tiếng, thu thập một chút, liền mặc kệ hắn, vội vàng chạy về gian phòng của mình.

Diệp Phi cũng thu dọn bàn của mình một chút, trong nội tâm cũng rất cao hứng, hôm nay chẳng những có thể hiểu rõ tâm ý của Nhị tỷ mà tiểu muội đối với chính mình cũng ôn nhu hơn rất nhiều, trước kia nàng còn chưa từng dọn dẹp sách vở giúp mình, mỗi lần đều bắt mình giúp nàng sắp xếp, tuy rằng hiện tại nàng cũng không giúp mình, nhưng so với trước kia cũng đã tốt hơn rồi.

Trở về gian phòng của mình, Diệp Phi cầm lấy một bộ đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Cởi quần áo xong, Diệp Phi nhìn thân hình cường tráng của mình, thân hình của mình vẫn là rất không tệ, mặc dù không cơ bắp lực lưỡng giống mấy vận động viên thể hình kia, nhưng cũng tuyệt đối không tệ rồi, hơn nữa cơ bụng đều nổi lên tám múi cơ bắp, so với người thường còn ngon chán, chỉ là hắn nghĩ mãi cũng không rõ, vì cái gì thân thể mình cường tráng như vậy, mà lại không có chút sức lực nào đây?

Kỳ thật hắn không biết là thân thể của hắn như vậy, nếu là người khác thì ngay cả sức đứng lên cũng không có đấy, cũng may hắn có một gia thế hiển hách, từ nhỏ vì thân thể của hắn, Liễu Diệc Như tẩm bổ cho hắn không ít, cho dù như vậy, bất quá cũng chỉ có thể làm cho hắn hắn đứng lên đi lại bình thường được mà thôi, cho nên những năm nay hắn một mực kiên trì duy trì huấn luyện cường độ cao, dáng người như thế nào lại kém được?

Ánh mắt Diệp Phi chậm rãi dời xuống, nhìn đến hai chân của mình, nhìn “đồ vật” mềm oặt đó, hôm nay tại tên này, làm xấu mặt mình ở trước mặt đại tỷ, nhịn không được lấy tay vỗ một cái ở phía trên.

Nhớ tới đại tỷ, Diệp Phi không khỏi lại nghĩ tới cái dáng người mê người kia của nàng, trước ngực giống như còn lưu luyến lấy cảm giác mềm mại của nàng, không khỏi có chút ngây dại, bất tri bất giác phía dưới lại có dấu hiệu đứng lên.

Xuất thần một hồi, Diệp Phi mới nhớ tới ngày mai còn phải dậy sớm, vội vàng muốn tắm rửa nhanh nhanh, lại phát hiện chỗ đó của mình vậy mà đã dựng đứng, trong nội tâm có chút tức giận, thứ này làm sao lại không nghe lời như vậy a?

Nhớ tới nội dung trong tiểu thuyết vừa xem ban ngày, Diệp Phi rất muốn thử cảm giác đó như thế nào, có giống như lúc mình dùng tay hay không, tuy nhiên hắn lập tức lại nhớ tới nhắc nhở của đại tỷ, vội vàng nhịn xuống xúc động trong lòng, đúng vậy a, thân thể của mình sẽ không chịu được đấy.

Diệp Phi quyết định không nghĩ tới nó nữa, bắt đầu mở vòi hoa sen tắm rửa, nhưng còn không tắm được một nửa, Diệp Phi đã bị tiếng nói chuyện bên ngoài dọa sợ.

Diệp Vân Khinh tắm xong rất nhanh, đang chuẩn bị đi ngủ chợt thấy một người xông vào phòng ngủ của mình, nàng còn tưởng rằng Diệp Phi lại tới quấy rối, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện lại là tam tỷ Diệp Vân Anh của mình, không khỏi ngơ ngác hỏi:

– Tam tỷ? Ngươi không phải cũng đi học sao? Thế nào lại chạy đến nơi này?

Diệp Vân Anh hiện tại học đại học năm thứ ba, khu trường học cách nơi này rất xa, nàng đã đi học từ ba ngày trước, hôm nay cũng không phải cuối tuần, không biết tại sao nàng đột nhiên đi về.

Diệp Vân Anh cười nói:

– Ta tới thăm ngươi cùng tiểu đệ một chút nha, ta đã lâu không gặp hắn, rất nhớ hắn đấy.

Nói xong liền kéo Diệp Vân Khinh đi đến gian phòng của Diệp Phi.

– Di, tiểu đệ đâu rồi?

Diệp Vân Anh sau khi đi vào lại không thấy bóng dáng Diệp Phi, không khỏi kỳ quái hỏi.

Diệp Vân Khinh có chút không nói được gì, nhìn tam tỷ nói ra:

– Hắn đã không có ở phòng ngủ, vậy nhất định là chưa tắm rửa xong a.
– Tốt lắm, ta vào tìm hắn!

Diệp Vân Anh nói xong đã định chạy tới phòng tắm.

Diệp Vân Khinh vội giữ nàng lại, bất đắc dĩ nói:

– Nhưng hắn đang tắm rửa a.
– Vậy thì sao, trước kia chẳng phải cũng thường cùng nhau tắm còn gì?

Diệp Vân Anh một bộ dáng không sao cả, nói:

– Các ngươi đều là ta nhìn lớn lên đấy, còn sợ ta thấy cái gì nữa?

Thấy tam tỷ vội vã như vậy muốn gặp Diệp Phi, mặc dù biết nàng là bởi vì quá lâu không thấy hắn, nhớ hắn phi thường, nhưng trong lòng Diệp Vân Khinh vẫn có chút không thoải mái, đột nhiên nghĩ đến Diệp Phi “nói xấu” Diệp Vân Anh, liền muốn tố giác hắn, dù sao tam tỷ cũng sẽ không đánh hắn, chỉ coi như hắn nói giỡn rồi, vì vậy hướng Diệp Vân Anh nói:

– Tam tỷ, ngươi biết ca ca vừa rồi nói gì về ngươi không?
– Các ngươi mới vừa nói đến ta?

Diệp Vân Anh dáng vẻ thật cao hứng:

– Ta biết mà, tiểu đệ nhất định rất nhớ ta đấy, không được, hiện tại ta muốn thấy hắn!

Diệp Vân Khinh mặc dù cũng luyện mấy năm công phu nhưng khí lực sao có thể so với đại tỷ lớn hơn nàng bốn tuổi? Lập tức bị nàng kéo đi, cùng một chỗ với nàng tiến đến phòng tắm. Rơi vào đường cùng, chỉ có thể bắt chước giọng điệu của Diệp Phi, nói:

– Tam tỷ? Nàng giống nữ hài sao?
– Ngươi nói cái gì?

Diệp Vân Anh tức giận quay người trở lại, nhìn chằm chằm vào tiểu muội, nàng vẫn rất tự tin đối với tướng mạo và dáng người của mình, vẫn cho rằng ngoại trừ mụ mụ cùng hai vị tỷ tỷ của mình, bản thân sẽ là mỹ nữ đứng thứ tư thiên hạ, làm sao có thể dễ dàng tha thứ người khác nói mình không giống nữ hài tử?

Diệp Vân Khinh lại càng hoảng sợ, Diệp Vân Anh tuy không đánh Diệp Phi, nhưng thời điểm động thủ với mình sẽ không nhẹ tay đấy, thường xuyên đánh mông đít nhỏ của mình sưng đến mức đau nhức, vội nói:

– Lời này chính là ca ca mới vừa nói đấy, ta chỉ là lặp lại một chút mà thôi.
– Cái gì, tên tiểu tử thúi này dám nói ta như vậy?

Diệp Vân Anh lập tức bão nổi:

– Không được, ta phải đi thu thập hắn!

Nói xong cũng chẳng quan tâm đến Diệp Vân Khinh nữa, trực tiếp đẩy cửa xông vào phòng tắm.

Diệp Phi nghe các nàng đối thoại, chỉ biết tam tỷ lập tức sẽ xông vào, vội vàng trốn tới góc tường, nhìn nhìn “gia hỏa” của mình vẫn sinh long hoạt hổ, trong tích tắc tam tỷ đẩy cửa vào, vội vàng dùng hai tay che kín.

Diệp Vân Anh kỳ thật cũng chỉ giả vờ tức giận thôi, tuy nàng không thích người khác nói nàng không giống nữ hài tử nhưng nếu người nhà của mình nói vậy thì chẳng sao, nàng sở dĩ vội vã tiến đến chủ yếu vẫn là vì mau chóng nhìn thấy cái tiểu đệ đã xa hai tháng, hơn nữa bọn họ cũng không phải là lần đầu tiên tắm cùng nhau, cũng không có gì phải cấm kị.

Chứng kiến bộ dáng đau đớn đáng thương đang trốn tránh ở góc tường của Diệp Phi, Diệp Vân Anh không nhịn được bật cười, cái tiểu đệ này cũng quá hài rồi, mình cũng sẽ không đánh hắn thật, như thế nào lại sợ thành cái dạng này? Không khỏi cười nói:

– Được rồi, ta sẽ không giận ngươi! Ngươi làm gì phải sợ tới mức như vậy nha.

Diệp Phi sở dĩ trốn tới góc tường, cũng không phải sợ tam tỷ sẽ đánh hắn, mà là sợ nàng nhìn được cái đồ vật đang căng cứng của mình, hiện tại bị nàng dọa sợ, “vật kia” cũng đã thành thật rồi, nhưng hắn vẫn không bỏ hai tay ra, cười hắc hắc nói:

– Ngươi không tức giận là tốt rồi, ngươi đi ra ngoài trước a, ta tắm xong ngay đây, chúng ta ra bên ngoài trò chuyện.

Diệp Vân Anh cười nói:

– Đi ra ngoài làm gì nha, ta cũng muốn tắm rửa một chút đây, tiện thể ngươi có thể chà xát đấm bóp lưng cho ta.

Nói xong cũng không đợi Diệp Phi đáp ứng, bắt đầu cởi quần áo.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260