Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 3
Phần 3

Cười cười, Diệp Phi cùng Diệp Vân Khinh đổi lại chỗ ngồi, cũng không tìm Lâm Linh nói chuyện, nàng đã nghĩ dùng phương pháp như vậy khích lệ mình thì mình sao có thể làm cho nàng thất vọng đây?

Không lâu sau, cuối cùng tiếng chuông vào học tiết học thứ nhất vang lên, mọi người đều biết chủ nhiệm lớp sẽ đến dạy học tiết này, cả đám liền an tĩnh lại, dù sao Nhất Trung là trường học tốt nhất trong thành phố, phương diện quản lý vẫn rất nghiêm khắc đấy.

Mọi người vừa an tĩnh lại không lâu, cửa phòng học đã bị người đẩy ra, đi vào là một nữ lão sư thân cao tầm một mét bảy năm, nếu như so sánh cùng với Lâm Linh thì Diệp Vân Khinh là một cô gái nhỏ trẻ trung, như vậy nếu Lâm Linh so sánh nữ nhân này, thì nàng càng là một cái tiểu nha đầu rồi. Nữ nhân này chừng hơn 30 tuổi, mái tóc dài đen mượt như thác nước, hai mắt thật to, sống mũi thật cao, cái miệng nhỏ nhắn, lại thêm khuôn mặt ôn nhuận như ngọc hình trứng ngỗng, hợp thành một dung nhan hoàn mỹ cực kỳ vũ mị, đặc biệt trên mũi của nàng còn mang lên một gọng kính cận càng thêm tô đậm phần tài trí.

Mỹ nữ trên thân mặc một bộ ngắn tay, áo sơ mi đen, phần ngực nhô cao lộ ra một ít da thịt tuyết trắng trước ngực, còn có hai cánh tay lõa lồ bên ngoài cũng là trong suốt như ngọc, không có nửa điểm tỳ vết nào, áo sơ mi buộc chặt tại phần eo, buộc vòng quanh tại vòng eo xíu xiu duyên dáng của nàng, phần eo phía dưới lại là kịch liệt to ra, cái mông vừa tròn vừa nhô lên đem kiện váy ngắn màu đen chèn ép quá chặt chẽ, theo nàng đi đi lại lại, bờ mông thật to nhẹ nhàng vặn vẹo, quả thực có thể đem người định lực kém một chút điên cuồng phun máu mũi, một đôi đùi đẹp thon dài được tất chân màu da trong suốt bao vây ánh lên hào quang cực kỳ bức người, chân ngọc khéo léo đi một đôi giày cao gót màu đen, dọc đường đi liên tục phát ra tiếng vang thanh thúy.

Nữ nhân này chính là lão sư chủ nhiệm lớp của Diệp Phi, Ngọc Vô Hà rồi. Thật sự là người cũng như tên, tuy rằng chỉ là một thân quần áo màu đen, tăng thêm da thịt trắng noãn như ngọc cũng chẳng qua chỉ là hai màu đen trắng mà thôi, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy nàng chính là một khối ngọc đẹp không hề tỳ vết một chút nào.

Đi đến bục giảng, Ngọc Vô Hà hướng mọi người ôn nhu cười nói:

– Các học sinh, nghỉ hè trôi qua như thế nào?

Học sinh trong lớp đều nghị luận sôi nổi lên, đều nói trôi qua rất không tồi, có mấy tên nịnh hót còn nói có chút nhớ lão sư rồi.

Yên lặng đợi mọi người nghị luận một lúc, Ngọc Vô Hà mới khiến cho cả đám im lặng xuống, cười nói:

– Xem ra thời gian nghỉ hè của các ngươi cũng không tệ, chỉ là không biết bài tập nghỉ hè của các ngươi hoàn thành thế nào rồi?

Nói đến đây cái, thiệt nhiều học sinh đều cúi đầu, bọn họ chỉ lo chơi, nơi nào còn thời gian để lo đến bài tập gì, Ngọc Vô Hà chứng kiến biểu lộ của những người này, cũng biết là chuyện gì xảy ra, cười nói:

– Xem ra có rất nhiều đồng học cũng chưa hoàn thành, nhưng lão sư cũng không muốn nhắc nhở cái gì. Cho các ngươi thời gian ba ngày, nhất định phải làm đủ, nếu như đến lúc đó còn không làm xong, lão sư liền không khách khí!
– Lão sư anh minh!

Những kia học sinh chưa kịp hoàn thành bài tập kia vừa nghe có thêm thời gian ba ngày, đều hoan hô lên, vụng trộm mượn sách bài tập của đồng học đã làm xong bài tập bên cạnh, nhanh chóng chép lại.

Ngọc Vô Hà chỉ cười cười, cũng không hề ngăn lại động tác của bọn hắn, nàng quản lý học sinh luôn là rất thoải mái đấy. Hơn nữa nàng cũng cho rằng, bài tập trong ngày nghỉ cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, đơn giản chỉ là để cho học sinh không được đem bầu không khí học tập sao nhãng mà thôi, mà những học sinh không làm bài tập, có thời gian ba ngày này, cũng đều có thể tìm trở về trạng thái cũ, cho nên không cần phải quấn quýt việc bọn họ nghỉ hè làm những thứ gì.

Đi xuống bục giảng, Ngọc Vô Hà chậm rãi hướng phương hướng Diệp Phi đi tới, Diệp Phi sớm đã đem bài tập hoàn thành, lúc này đang không có việc gì, con mắt không khỏi chăm chú vào dáng người vô cùng mê người của Ngọc Vô Hà, nhìn nàng đi đi lại lại, bộ ngực sữa cao ngất không ngừng run rẩy, con mắt hắn đều có chút thẳng.

Hai tháng này một mực ở trong quân doanh, cùng những đại binh kia ăn ở cùng một chỗ, Diệp Phi cảm giác mình có chút học xấu. Trước kia hắn còn chưa từng chú ý qua những chuyện này đấy, nhưng là thời điểm nói chuyện phiếm cùng những đại binh kia trong túc xá, hắn học được không ít đồ vật mới lạ, cũng bắt đầu biết thưởng thức nữ nhân a.

Kỳ thật hắn cũng đã mười sáu tuổi rồi, tại tuổi này của hắn, còn tinh khiết giống như hắn lúc trước, thật sự cũng đã tuyệt chủng rồi. Cái này cũng trách không được hắn, sinh hoạt bên trong một gia đình như vậy: Ba tỷ tỷ, một muội muội, lại thêm một mẫu thân, năm cái nữ nhân tùy tiện lôi ra một cái ra đều là tuyệt thế mỹ nữ trong vạn người mới có một. Hơn nữa các nàng cũng đều không xem Diệp Phi là nam nhân, quần áo lúc ở nhà đều là tùy tiện, đặc biệt can đảm nhất vẫn là tam tỷ thậm chí nửa đêm thân thể trần truồng tiến đến gian phòng Diệp Phi, tại hoàn cảnh như vậy lớn lên, Diệp Phi cảm thấy hứng thú đối với những thứ này mới là việc lạ.

Nhưng là tại quân doanh trong hai tháng, lại làm cho hắn ý thức được nam nữ khác biệt, cũng làm cho hắn biết được cảm giác hứng thú đối với những thứ này, Ngọc Vô Hà đi đến trước bàn Diệp Phi, hai tay chống tại trên bàn học của hắn, trên thân hơi cúi xuống, cười nói:

– Tiểu Phi, nghe nói nghỉ hè ngươi đi chỗ dì nhỏ của ngươi? Như thế nào, không phải chịu khổ gì chứ?
– Khá tốt, khá tốt, những đại binh kia cũng không tệ.

Diệp Phi chính mình lúc này cũng không biết mình đang nói cái gì, bởi vì xuân quang trước mắt đã đem lực chú ý của hắn hoàn toàn hấp dẫn, theo Ngọc Vô Hà cúi người, quần áo trước ngực nàng hơi rộng mở, lộ ra mảng lớn da thịt trong suốt trước ngực cùng khe rãnh sâu không thấy đáy.

Nhìn chằm chằm vào cái địa phương vô cùng mê người kia, con mắt Diệp Phi nửa khắc cũng không muốn rời đi, âm thầm nuốt từng ngụm nước bọt, hắn phát hiện, phía dưới của mình thậm chí có dấu hiệu ngẩng đầu.

Ngọc Vô Hà cũng phát hiện Diệp Phi không đúng, theo ánh mắt của hắn cúi đầu nhìn xuống, trên mặt không khỏi ửng hồng, vội vã đứng thẳng người, hai tay sửa sang lại quần áo trước ngực một chút, dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe được thầm mắng: “Tiểu sắc lang!”, Sau đó xoay người đi ra.

Lần này nàng vừa rời đi, lại để cho Diệp Phi thấy được một cảnh tượng cực kỳ mê người khác, theo hai cái tất chân, đùi đẹp di chuyển, mông lớn rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên của nàng liền không ngừng lắc lư, tựa hồ là dụ dỗ Diệp Phi đi lên vuốt ve xuống.

Trong nội tâm Diệp Phi một mảnh khinh niệm, phía dưới đều nhanh chóng muốn bạo liệt rồi, lúc này lại chợt nghe được một tiếng hừ lạnh, để cho suy nghĩ của hắn rất nhanh khôi phục bình thường, hướng về phương hướng tiếng hừ lạnh truyền đến mà nhìn lại, đã thấy Lâm Linh vẻ mặt tức giận nhìn mình chằm chằm.

Diệp Phi nhìn qua Lâm Linh bởi vì tức giận mà bộ ngực cao ngất phập phồng rất nhanh, chỗ đó của nàng mặc dù không lớn như Ngọc Vô Hà, nhưng quy mô cũng có chút không nhỏ rồi, hơn nữa lúc này nàng còn đang thở phì phò tức giận, hai luồng cao ngất như muốn lộ rõ làm Diệp Phi có chút mù mắt.

Diệp Phi lắc đầu, đè xuống dục hỏa trong lòng, cười hỏi:

– Tiểu Linh, làm sao vậy?

Lâm Linh oán hận nhìn chằm chằm Diệp Phi một hồi lâu, mới hỏi:

– Chỗ đó của Ngọc lão sư có đẹp không?

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260