Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 162
Phần 162

Hiện giờ tính nhẫn nại của Diệp Phi đã đến biên giới chuẩn bị sụp đổ, lúc này lại cùng Tiêu Hàm Nguyệt tiếp xúc toàn diện, rốt cuộc không khống chế nổi, cúi đầu hôn lên môi đỏ ướt át gần trong gang tấc của nàng.

Tiêu Hàm Nguyệt bị hắn hôn, cũng mơ mơ màng màng đáp lại, Diệp Phi vừa hôn nàng, hai tay cũng bắt đầu trở nên không thành thật, tiến vào đồ ngủ của nàng, khẽ vuốt ve trên da thịt bóng loáng mềm mại của nàng, dần dần đi đến trước ngực nàng, qua lớp áo Bra nắm lấy bộ ngực đầy đặn đã từng nhìn thấy hồi chiều, khẽ vuốt ve lúc nhẹ lúc mạnh.

Sờ soạng một hồi, Diệp Phi lại cảm thấy chỉ vuốt ve như vậy là chưa đủ rồi, vì vậy buông ra cái miệng nhỏ nhắn đã bị mình hôn đến có chút khó thở của Tiêu Hàm Nguyệt, nhẹ nhàng đem đồ ngủ của nàng cởi xuống, lại cởi bỏ cái áo ngực màu trắng trước ngực nàng, để một đôi tuyết lê cực đại lập tức nhảy ra, tuy rằng lúc ban ngày cũng đã từng thấy qua một lần, nhưng lúc này Diệp Phi vẫn là thấy có chút ngây người, đầy đặn, cao ngất, trắng nõn như ngọc, quầng ngực màu đỏ nhạt chỉ lớn nhỏ cỡ đồng tiền, hai đỉnh nhũ hoa liền giống như hai hạt Hồng Bảo Thạch tuyệt đẹp, thật sự là rất đẹp!

Vươn tay nắm lấy bộ ngực xinh đẹp tới cực điểm kia, nhẹ nhàng vuốt ve, nhìn xem hình dạng của bọn chúng biến đổi trong tay mình, nội tâm Diệp Phi cực kỳ thỏa mãn, không nhịn được cúi đầu xuống, khẽ ngậm lấy một hạt anh đào mà mút vào.

– Ưm!

Từ trong lỗ mũi Tiêu Hàm Nguyệt phát ra một tiếng rên rỉ quyến rũ, khẽ mở mắt, nhìn qua Diệp Phi đang bận rộn trước ngực mình, mở miệng nói ra:

– Tiểu Mãn?

Diệp Phi không khỏi hoảng sợ, vội vàng ngừng lại, tuy nhiên sau khi Tiêu Hàm Nguyệt gọi hắn một tiếng liền không có thêm thanh âm nào khác, thân thể lại bởi vì hắn dừng lại mà có chút bất mãn, nhẹ nhàng giãy giụa, bộ ngực còn hướng lên, đem hạt anh đào nhỏ của mình tiến vào trong miệng Diệp Phi lần nữa.

Được Tiêu Hàm Nguyệt cổ vũ, Diệp Phi vô cùng vui sướng, tiếp tục mút lấy nhũ hoa của nàng, hắn không biết là, Tiêu Hàm Nguyệt cũng không phải sau khi biết là hắn còn cổ vũ hắn, tuy rằng lúc này đã có một phần thanh tỉnh, nhưng vẫn còn chín phần men say, tuy rằng có chút hiểu rõ người đang mút vào núm vú của mình chính là Diệp Phi – người con rể tương lai của mình, nhưng nàng lại cho là mình đang nằm mơ, là do khát vọng bị Diệp Phi trong lúc vô tình khiến cho dâng lên hồi chiều gây ra mộng ảo, cho nên đối với giấc mộng như vậy, nàng cũng lại không hề phản đối đấy, theo khoái cảm hắn làm cho mình mà không ngừng rên rỉ hừ hừ.

Tiếng rên rỉ của Tiêu Hàm Nguyệt lại để cho Diệp Phi càng thêm hưng phấn, sau khi lưu luyến ở trước ngực của nàng một hồi lâu, miệng của hắn mới chậm rãi đi xuống phía dưới, một đường hôn qua vùng bụng mềm mại bằng phẳng của nàng, đi thẳng tới khu vực tam giác thần bí của nàng.

Thời điểm Diệp Phi hôn tới nơi này, liền phát hiện cái quần lót màu trắng hơi mỏng manh kia của nàng cũng đã ướt đẫm rồi, nhẹ nhàng đem nó cởi xuống, thời điểm cởi xuống, Tiêu Hàm Nguyệt lại phối hợp đem phần mông nâng lên, để cho hắn càng thêm dễ dàng trút bỏ một điểm che chắn cuối cùng trên người mình.

Đem cái quần nhỏ ướt đẫm kia ném qua một bên, Diệp Phi mang tâm tình kích động nhẹ nhàng tách ra cặp đùi đẹp thon dài của nàng, con mắt thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào địa phương tuyệt vời nhất của nàng.

Thật sự là rất đẹp, tuy rằng không no đủ giống như mụ mụ, nhưng hình dạng âm hộ của Tiêu Hàm Nguyệt cũng là cực đẹp, hơn nữa mép âm hộ cũng đều là màu hồng phấn mê người, Diệp Phi duỗi ra ngón tay đặt trên dâm huyệt của nàng, nhẹ nhàng ấn xuống một cái, một giọt dâm thủy trong suốt lập tức rỉ ra.

Mỹ vị trước mặt, Diệp Phi đương nhiên sẽ không khách khí, nhẹ nhàng hôn lên, trước tiên dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng vuốt ve khe nhỏ trong dâm huyệt của nàng một cái, sau đó lại ngậm lấy âm hạch sớm đã cương cứng của nàng mà mút vào, cuối cùng đem toàn bộ dâm huyệt tươi ngon của nàng ngậm vào trong miệng, ra sức mút vào, đồng thời đem đầu lưỡi cuốn tới lối vào dâm huyệt không ngừng chảy ra dâm thủy của nàng, nhẹ nhàng tiến vào bên trong.

Bị Diệp Phi trêu đùa như vậy, liền muốn lấy mạng của Tiêu Hàm Nguyệt rồi, nàng không khỏi dùng hai chân kẹp chặt đầu Diệp Phi, thanh âm rên rỉ trong miệng càng thêm lớn tiếng, dù vậy Diệp Phi cũng đã đóng kỹ cửa lại, cũng không sợ tiếng rên rỉ của nàng sẽ bị các cô gái phòng bên nghe được.

Dùng đầu lưỡi hoạt động ở trong dâm huyệt của Tiêu Hàm Nguyệt hồi lâu, Diệp Phi mới chậm rãi rút ra, vậy mà lại kéo theo một dòng dâm thủy tạo thành sợi tơ ở giữa đầu lưỡi cùng dâm huyệt của nàng, mãi đến khi lôi ra thật dài mới đứt ra.

Cảnh sắc dâm mỹ như thế lại khiến cho Diệp Phi không thể kìm nén được, nhanh chóng cởi quần áo của mình, nằm úp sấp giữa hai chân của nàng, cầm lấy côn thịt cứng rắn đến mức thấy đau, dùng quy đầu khẽ ma sát vài cái trên dâm huyệt mềm mại của nàng, sau đó nhẹ nhàng đâm vào.

– Ưm… a…

Theo Diệp Phi cắm vào, Tiêu Hàm Nguyệt phát ra một tiếng rên rỉ thật dài, đợi cho sau khi Diệp Phi cắm vào đến tận cùng, nàng mới theo bản năng dùng hai chân cuốn lấy eo Diệp Phi, da thịt mềm mại trong dâm huyệt càng cắn chặt dương vật to lớn của Diệp Phi, không ngừng xiết lại.

Lúc này Diệp Phi lại có chút nghi hoặc, tuy rằng dâm huyệt của Tiêu Hàm Nguyệt cũng đem côn thịt của mình ép quá chặt chẽ đấy, nhưng rõ ràng không chặt chẽ giống như lần đầu tiên Diệp Ngưng Sương để cho mình cắm vào, lẽ ra nàng đã hơn mười năm chưa từng có nam nhân cũng không nên như vậy mới đúng a.

– Tiểu Mãn, “làm” ta, mau dùng sức “làm” ta!

Trong dâm huyệt Tiêu Hàm Nguyệt lúc này đã ngứa ngáy khó chịu, rất muốn Diệp Phi có thể sử dụng lực “đâm” nàng vài cái, chính là Diệp Phi lại không hề cử động, nàng lập tức có chút bất mãn mà vặn vẹo lên, lần này vừa động, liền đem chiếc gối dưới đầu đẩy qua một bên, lộ ra một cái dương vật giả không nhỏ hơn bao nhiêu so với Diệp Phi.

Trông thấy vật này, nghi hoặc trong nội tâm Diệp Phi liền lập tức được cởi bỏ, thì ra nàng thường xuyên dùng vật này làm mình, trách không được dâm huyệt lại không chặt như vậy đâu, hiểu rõ hết thảy, Diệp Phi không chần chờ nữa, phần eo dùng sức, dương vật ở trong dâm huyệt của Tiêu Hàm Nguyệt bắt đầu ra vào từ chậm đến nhanh, đồng thời hai tay lại nắm lấy bộ ngực đầy đặn của nàng mà nắn bóp.

Tuy rằng Tiêu Hàm Nguyệt bình thường cũng dùng dương vật giả để giúp mình trị ngứa, chỉ là đồ giả làm sao có thể so sánh với thật? Huống chi còn là đồ vật cực kỳ đặc biệt giống như Diệp Phi, lập tức bị hắn chọc cho lớn tiếng rên rỉ:

– Tiểu Mãn… Hảo hài tử… ngươi chơi… Tiêu di… sướng quá… Thật thoải mái… ngươi đấy… Dương vật… Thật lợi hại… Đem Tiêu di… làm sướng chết rồi… Dùng sức… Dùng sức đâm vào… dâm huyệt của Tiêu di a…

Thanh âm rên rỉ của Tiêu Hàm Nguyệt càng thêm kích thích dục tính của Diệp Phi, hai tay cũng không hề tiếp tục vuốt ve cặp ngực của nàng, mà là ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, để cho mình có thể dễ dàng dùng sức, côn thịt to lớn lại càng nhanh chóng ra vào trong dâm huyệt của nàng, mang ra từng đợt sóng dâm thủy.

Có lẽ là bởi vì đồ thật của Diệp Phi tốt hơn đồ giả quá nhiều, không lâu sau, Tiêu Hàm Nguyệt liền đạt tới cực khoái, dùng sức ôm chặt Diệp Phi, mông lớn càng thêm ra sức đẩy tới, sau đó hét lên một tiếng, một dòng âm tinh cực lớn điên cuồng tiết ra.

Thời điểm Tiêu Hàm Nguyệt cao trào, trong dâm huyệt vậy mà lại sinh ra một cỗ lực hút rất mạnh, quả thực hút tinh quan của Diệp Phi đều có chút buông lỏng rồi, tuy rằng hắn có thể nhịn xuống, nhưng hắn cũng không định nhẫn nhịn, vì vậy cũng buông ra tinh quan, một cỗ tinh dịch nỏng hổi nồng đặc mạnh mẽ phun vào sâu trong dâm huyệt của Tiêu Hàm Nguyệt, bị tinh dịch của Diệp Phi giội lên, Tiêu Hàm Nguyệt càng thêm thoải mái, hai tay ôm Diệp Phi càng chặt hơn, dưới thân cũng dùng sức hướng Diệp Phi nâng lên, tựa hồ muốn đem toàn bộ dương vật của Diệp Phi nuốt vào càng sâu.

Qua một hồi lâu, cao trào của Tiêu Hàm Nguyệt mới tính là qua đi, chậm rãi mềm nhũn ngã xuống giường, tứ chi chăm chú cuốn chặt lấy Diệp Phi cũng buông lỏng ra, cảm giác say rượu trong thân thể dường như cũng theo âm tinh tiết ra, mà chậm rãi tỉnh táo lại, chứng kiến người đang đè trên người mình chính là Diệp Phi, không khỏi kinh hô một tiếng:

– Tiểu Mãn, ngươi như thế nào lại…

Diệp Phi còn tưởng rằng nàng đang trách mình bắn vào đâu, có chút áy náy nói:

– Thực xin lỗi, ta cũng không định bắn vào đấy, chỉ là ngươi kẹp ta quá thoải mái, cho nên nhịn không được.
– Ta không nói cái này, ngươi làm thế nào lại ở trong phòng ta, còn…

Diệp Phi vừa nói như vậy, Tiêu Hàm Nguyệt mới nhớ tới chuyện vừa rồi, mà vẫn còn cảm giác được bên trong âm hộ của mình đang bị vật gì đó lấp đầy, như thế nào còn có thể không rõ chuyện gì xảy ra, không khỏi có chút nôn nóng, hỏi nói:

– Ngươi đã làm cái gì đối với ta?

Diệp Phi có chút nghi ngờ nói:

– Làm cái gì ngươi còn không biết sao? Vừa rồi…

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260