Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 66
Phần 66

Minh Nguyệt Tâm cười nói:

– Lúc ấy cả đám Hắc Lang đều bị dọa hỏng, cho dù ta không bắt hắn tới, chỉ sợ hắn cũng sẽ nghĩ biện pháp để cho ta tóm hắn, cho nên hắn hẳn là rất cảm kích ta, không có khả năng sẽ tìm ta gây phiền phức, hơn nữa lúc ta tóm hắn đến cũng vừa vặn lấy được chứng cứ khác đấy, bởi vì chỗ ăn chơi của hắn lúc đó có một thiếu niên chưa đủ tuổi trưởng thành.

Minh Nguyệt Tâm nói xong, không khỏi nhớ tới cái tiểu hài tử đáng giận kia, chẳng những ăn đậu hũ của mình, về sau còn làm cho mình xấu hổ như vậy, bất quá quay đầu suy ngẫm lại, tên Trương Vũ kia đêm qua bị mất mặt như vậy, từ nay về sau hẳn là không còn dám tiếp tục dây dưa chính mình nữa rồi, cho nên trong lúc nhất thời nàng ngược lại cũng không biết nên trách cứ hay còn là cảm kích người thiếu niên kia nữa.

Có lẽ là bởi vì chính mình không có hài tử, hoặc càng có lẽ là bởi vì có một cái cháu trai làm cho nàng cực kỳ yêu thương như Diệp Phi, vậy nên Liễu Phượng Nghi đối với tiểu hài tử rất có hảo cảm, trong nội tâm không hy vọng bất kỳ hài tử nào đi vào con đường tà đạo, bây giờ vừa nghe Minh Nguyệt Tâm nói như vậy, vội hỏi nói:

– Vậy ngươi có cẩn thận giáo dục hài tử kia thật tốt hay không?
– Giáo dục cái gì nha?

Minh Nguyệt Tâm hếch lên cái miệng nhỏ nhắn:

– Thời điểm ta còn thẩm vấn Hắc Lang, thiếu niên kia đã bị Trương Vũ để cho chạy rồi.
– Trương Vũ? Để cho hài tử kia chạy?

Liễu Phượng Nghi tự nhiên cũng biết rõ tên Trương Vũ này, tuy rằng lão cha của hắn không phải là nhân vật hết sức quan trọng gì, nhưng hắn lại qua lại rất gần với Diệp Vũ, mà cha hắn cũng coi như là người bên phe Liễu Phượng Nghi, xác thực mà nói, hiện tại toàn bộ vòng chính trị luẩn quẩn của Vọng Hải đều là người thuộc về phe phái của Liễu Phượng Nghi, Vọng Hải nói là không có người phản đối Liễu Phượng Nghi cũng không đủ, nhưng Liễu Phượng Nghi cũng không thấy cái Trương phó cục trưởng có chút tham làm kia có chỗ nào tốt, nếu không lo ngại mặt mũi Diệp gia, nàng đã sớm đem cái tiểu sâu mọt này nắm bắt rồi, mà đối với chuyện Trương Vũ dây dưa Minh Nguyệt Tâm, nàng cũng có chút nghe thấy, chỉ là không muốn can thiệp quá mức đến chuyện giữa mấy người trẻ tuổi bọn họ, mới không hỏi đến mà thôi, bây giờ nghe Minh Nguyệt Tâm nhắc tới Trương Vũ, không khỏi hỏi nói:

– Hắn và Trương Vũ có quan hệ gì sao?

Minh Nguyệt Tâm nhớ tới biểu lộ đặc sắc trên mặt Trương Vũ sau khi biết rõ chân tướng kia, không khỏi khanh khách mà nở nụ cười, sau đó đem chuyện đêm qua trở thành chuyện cười để kể cho Liễu Phượng Nghi một lần, cuối cùng cười nói:

– Tên Trương Vũ kia cũng thực sự rất đần đấy, hài tử kia tùy tiện bịa ra cái danh tự hắn cũng tin, Minh Tiểu Mãn? Nếu ta thật sự có đệ đệ, cũng không có khả năng sẽ đặt tên như vậy nha.

Liễu Phượng Nghi lại là sững sờ, vội hỏi:

– Ngươi nói hài tử kia bịa ra tên gọi là gì?
– Minh Tiểu Mãn nha, làm sao vậy?

Minh Nguyệt Tâm không rõ tại sao Liễu Phượng Nghi lại cảm thấy hứng thú cái này.

Tiểu Mãn? Hài tử hiện tại, cũng đã không thấy nhiều cái có tên gọi như vậy rồi, vì cái gì người tiểu hài kia lại bịa ra một cái tên như vậy? Một cái dã man nhân, một cái tiểu mãn, cái nào cũng đều có liên hệ với ngoại hiệu và nhũ danh của cháu trai mình? Đây chẳng lẽ là thật sự trùng hợp? Nghĩ tới đây, Liễu Phượng Nghi không khỏi lấy ra điện thoại di động của mình đưa cho Minh Nguyệt Tâm, hỏi nói:

– Ngươi xem xem có phải là cái tiểu hài tử này?

Liễu Phượng Nghi đối với Diệp Phi cực kỳ yêu thương, mà ngay cả hình nền trên điện thoại cũng là dùng một tấm ảnh mình và hắn chụp chung, cho nên cũng cần tìm kiếm ảnh chụp của Diệp Phi rồi, trực tiếp mở điện thoại ra là có thể chứng kiến.

Minh Nguyệt Tâm tiếp nhận điện thoại nhìn nhìn một chút, thấy được khuôn mặt trong đó đúng là cái tiểu hài tử đáng giận kia, hắn cùng Liễu Phượng Nghi dùng một cái tư thế cực kỳ thân mật ôm một chỗ, nhớ tới bộ dạng có chút háo sắc của hài tử kia đêm qua, trong nội tâm Minh Nguyệt Tâm không khỏi chấn động, chẳng lẽ Liễu a di cùng cái tiểu hài tử này có loại quan hệ gì không thể nói? Tuy nhiên nàng lập tức vì chính cái ý nghĩ này của mình mà đỏ mặt, bởi vì cho dù là tại trên tấm ảnh, vẫn có thể nhìn ra được trong mắt Liễu Phượng Nghi tràn ngập vẻ từ ái, hơn nữa nàng cũng không có khả năng là người như, xem ra tiểu hài này hẳn là một cái vãn bối của nàng rồi, vì vậy gật đầu nói:

– Chính là hắn, Liễu a di ngài quen hắn?

Hỏi ra những lời này xong, Minh Nguyệt Tâm lại là một hồi đỏ mặt, vấn đề này của mình có vẻ hơi ngu ngốc, người ta ngay cả ảnh chụp cũng đem làm hình nền rồi, như thế nào lại không quen biết?

– Hắn là hài tử của muội muội ta.

Liễu Phượng Nghi thuận miệng trả lời, trong nội tâm lại cảm thấy cực kỳ kỳ quái, vì cái gì cái chất nhi yếu ớt đến mức làm cho người ta phải đau lòng kia của mình lại nửa đêm chạy đến nam khu cách hắn chừng hơn một trăm dặm? Mà lại còn cùng cái đại hán mạnh đến nỗi làm cho lòng người kinh hãi kia xuất hiện ở cùng một chỗ, chẳng lẽ giữa bọn họ có liên hệ gì? Xem ra chính mình phải tìm hắn hỏi rõ ràng một chút, có điều hôm nay sợ rằng không được, chỉ có thể đợi đến lúc khác rồi.

Cố nén một ngày nghi hoặc, sáng sớm hôm sau, Liễu Phượng Nghi liền đi theo Chu Minh Minh cùng tới tiểu gia của hai huynh muội Diệp Phi, muốn tìm Diệp Phi hảo hảo nói chuyện, chỉ là thời điểm nàng đến chỗ đó, lại phát hiện huynh muội Diệp Phi vẫn đều chưa rời giường, điều này làm cho nàng không khỏi nhíu mày, Diệp Phi còn chưa tính, dù sao thân thể của hắn quá yếu, nhưng Diệp Vân Khinh lại là một người tập võ, ngủ nướng như vậy là rất không hợp lý đấy, vì vậy sau khi cùng Trương di chào hỏi một chút, Liễu Phượng Nghi liền trực tiếp lên lầu hai, gõ vang cửa phòng của Diệp Vân Khinh.

Lúc này, Diệp Phi còn đang thoải mái tựa ở đầu giường, mà Diệp Vân Khinh đã mặc quần áo tử tế thì lại nằm ở giữa hai chân của hắn, hai tay nắm lấy gia hỏa làm cho nàng vừa thương vừa sợ kia, dùng cái miệng nhỏ nhắn thanh lý chất lỏng vốn thuộc về mình còn dính trên nó, tuy rằng như vậy cũng không đủ để cho Diệp Phi bắn ra, nhưng chứng kiến biểu lộ mê say trên mặt ca ca yêu mến kia, trong nội tâm Diệp Vân Khinh cũng đã rất thỏa mãn.

Thực lực huynh muội Diệp Phi hiện giờ đều vượt xa trước kia, tự nhiên cũng tai thính mắt tinh hơn trước, đương lúc Liễu Phượng Nghi gõ cửa phòng Diệp Vân Khinh, huynh muội hai người đang chìm đang trong loại ý cảnh ngọt ngào này đồng thời nghe được cách vách truyền đến tiếng đập cửa, trong nội tâm cả kinh, mới ý thức được hiện tại thật là có chút ít trễ giờ, Diệp Phi yêu thương vuốt ve một chút mái tóc dài mềm mại của Diệp Vân Khinh, nói ra:

– Được rồi, chúng ta đến tối lại làm a.

Diệp Vân Khinh khẽ gật đầu, lại càng đem cái thứ to lớn kia ngậm vào trong miệng nhỏ, nhẹ nhàng mút thêm vài cái mới lưu luyến buông ra, sau khi sửa sang lại quần áo một chút, mới mở cửa phòng Diệp Phi nhìn ra phía ngoài, lại là có chút kinh ngạc nói:

– Dì cả, sao ngươi lại tới đây?

Liễu Phượng Nghi đang suy nghĩ lát nữa nên làm cách nào dãy dỗ một chút Diệp Vân Khinh, không nghĩ tới nàng lại từ trong phòng Diệp Phi đi ra rồi, liền hỏi:

– Khinh Khinh, ngươi thế nào từ sáng sớm đã ở trong phòng của Tiểu Mãn?

Diệp Vân Khinh không khỏi lại nghĩ đến loại cảm giác làm cho nàng giống như bay tới bầu trời kia, tuy nhiên nhưng cũng biết việc này tuyệt đối không thể để cho dì cả biết rõ, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ ửng nói:

– Ta thấy ca ca vẫn chưa rời giường, nên đi gọi hắn.

Liễu Phượng Nghi khẽ gật đầu, cũng không hoài nghi cái gì, chỉ là có chút lo lắng hỏi:

– Tiểu mãn như thế nào còn không dây? Có phải có chỗ nào không thoải mái?

Lúc này Diệp Phi cũng đã mặc quần áo xong, từ trong phòng kêu lên:

– Dì cả, ta không sao, đã thức dậy.

Liễu Phượng Nghi nghe được Diệp Phi đã thức dậy, cũng không cố kỵ cái gì nữa, cùng Diệp Vân Khinh đi vào gian phòng của hắn, chỉ là vừa mới đi vào, Liễu Phượng Nghi không khỏi khịt khịt cái mũi, cảm giác trong gian phòng tựa hồ có một loại mùi rất kỳ quái.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260