Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 72
Phần 72

Cô nhi viện nằm tại khu bắc của Vọng Hải, cách trường học của bọn họ khá xa, đi bộ qua hiển nhiên là không thể nào đấy, vì tiết kiệm thời gian, Diệp Phi trực tiếp kêu mấy xe taxi, chỉ là lái xe sau khi nghe bọn họ nói muốn đi nơi nào, liền như thế nào cũng không chịu chở bọn hắn, cuối cùng sau khi Diệp Phi đồng ý trả phí gấp năm lần, mới miễn cưỡng đồng ý.

Đi tới khu vực cô nhi viện, Diệp Phi mới biết được vì cái gì mấy cái lái xe không muốn tới nơi này rồi, bởi lẽ mặt đường nơi này cực kỳ gập ghềnh, xe đi ở phía trên xóc nảy khiến người ngồi xe cảm thấy dạ dày cực kỳ nhộn nhạo, lại thêm những khe rãnh bên đường không ngừng truyền tới mùi tanh tưởi, làm cho người ta quả thực có xúc động muốn nôn mửa, cái này cũng chưa tính, khó chịu nhất chính là, nơi này con đường cực kỳ hẹp, có nhiều chỗ, xe taxi chỉ có thể vừa vặn đi qua, chỉ cần hơi không cẩn thận, liền sẽ đụng phải đồ vật hoặc tảng đá hai bên đường.

Tại thời điểm Lâm Linh vốn thể chất kém cỏi nhất đã sắp không nhịn được muốn phun ra, xe taxi rốt cục ngừng lại trước một tiểu viện cựu kỳ cũ nát. Diệp Phi biết rõ, nơi này hẳn là chính là cô nhi viện rồi. Sau khi nhìn thấy nơi này, ý nghĩ đầu tiên của Diệp Phi chính là địa phương như vậy cũng có thể có người ở? Tuy nhiên lại lập tức cười cười tự giễu, vừa rồi mình còn nói Đường Nhu không biết khó khăn đời thường đâu, hiện tại xem ra, mình cũng không thể ngoại lệ a, nơi này nếu như không thể cho người ở, Mao Tử như thế nào lại lớn được như vậy?

Đi theo đám người “đầu trọc” vào tiểu viện, trong nội tâm mấy người Diệp Phi càng thêm kinh ngạc mãnh liệt rồi, đây là một gian nhà cấp bốn nho nhỏ không đủ ba mươi thước vuông, trong sân chất đầy các loại đồ làm bếp, đồ dùng sinh hoạt, bên cạnh còn chồng lên một đống lớn phế liệu không biết từ công trường nào lấy được, nghĩ đến những vật này hẳn là dùng ở thời điểm trời mưa đấy, xem ra bọn họ ngay cả gian phòng nấu cơm cũng không có a.

So với Diệp Vân Khinh cùng Lâm Linh, trong nội tâm Diệp Phi xúc động lại càng lớn, bởi vì hắn biết rõ, cô nhi viện này chính là có hơn một trăm đứa bé đấy, mà xem cái chỗ này, bốn phía cộng lại, cũng chỉ có khoảng hơn mười gian phòng mà thôi, cái này chẳng phải là nói, những hài tử nơi này phải mười mấy người cùng ở một gian sao?

Trong nội tâm Diệp Phi có chút khổ sở, hắn không rõ, vì cái gì tại thành phố Vọng Hải phồn hoa vô cùng lại vẫn có một cái góc hẹp bị lãng quên như vậy, thật không biết những quan chức kia làm ăn cái gì không biết, cho dù những người kia đều không phải thứ gì tốt, vậy chính dì cả của mình lại đang làm cái gì? Chẳng lẽ nàng không biết tình huống nơi này sao? Giờ khắc này, Diệp Phi không khỏi đối với vị dì cả được chính mình kính trọng nổi lên chút bất mãn.

Mao Tử từng lên tại nơi này, hiện giờ thấy được bộ dáng khiếp sợ của đám người Diệp Phi, chỉ lơ đễnh cười cười, vẻ mặt như thể hắn đã từng thấy qua nhiều lắm, mà ngay cả bọn đầu trọc lần đầu tiên cùng hắn tới nơi này lúc, cũng là vẻ mặt như thế, chỉ sợ trừ ra mình ra, không ai có thể chân chính hiểu được hài tử ở nơi này sinh hoạt khó khăn cỡ nào.

– Chính là trong chỗ này rồi.

Mao Tử nói với Diệp Phi, nói xong lại thở dài:

– Một chút địa phương lớn như vậy, cho dù thương nhân khai phá cũng chịu dùng tiêu chuẩn để bồi thường, chúng ta lại không có khả năng nhận được chút ít nào đấy.

Diệp Phi khẽ gật đầu, trong lòng hắn cũng đã nghĩ đến vấn đề này, hiện tại xem ra, muốn trợ giúp cô nhi viện này, chỉ cùng thương nhân muốn khai phá kia thương lượng căn bản không có khả năng giải quyết vấn đề, mình phải nghĩ ra biện pháp tốt hơn mới được, tốt nhất có thể làm cho bọn họ tự lực cánh sinh, chỉ là đối với kiếm tiền, Diệp Phi lại dốt đặc cán mai đấy, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra ý kiến gì hay.

Diệp Vân Khinh lại là có chút kỳ quái hỏi:

– Ngươi đã lớn lên tại nơi này, nhất định là không có bao nhiêu tiền, hơn nữa bình thường còn là một dạng lưu manh, sao có thể lên đệ nhất cao trung nha?

Nàng vốn thẳng tính, nghĩ đến cái gì liền hỏi cái đó, cũng không để ý Mao Tử có thể xấu hổ hay không.

Mao Tử cũng không có một điểm bất mãn, cười nói:

– Ta là chiêu sinh đặc biệt, toàn bộ thành tích lúc tiến vào cũng là đứng đầu đấy, trường học miễn cho ta tất cả học phí, mà bình thường phí sinh hoạt phí cũng do bọn họ trợ giúp, còn có một chút là…

Nói đến đây, hắn khẽ liếc qua Diệp Phi, có chút xấu hổ nói:

– Còn có một chút là ca ca của ngươi cho đấy, cũng là vừa đủ.

Diệp Vân Khinh cùng Lâm Linh không khỏi giật mình nới rộng cái miệng nhỏ nhắn, các nàng như thế nào cũng không ngờ, cái lưu manh này vậy mà thành tích lúc nhập học lại là đứng thứ nhất, đây cũng quá khó tin a?

Diệp Phi lại nói:

– Chẳng những lúc nhập học, hiện tại tại khối năm ba, thành tích của Mao Tử nằm trong top 3 người đứng đầu đấy, hơn nữa số tiền lấy được từ chỗ ta, đại bộ phận đều dùng cho cô nhi viện, đúng không?

Mao Tử xấu hổ cười cười nói:

– Trong nhà rất khó khăn, mà chính mình cũng không dùng hết bao nhiêu tiền, cho nên liền gửi trong nhà rồi, lại nói tiếp còn phải đa tạ ngươi đã cho số tiền kia, giúp chúng ta vượt qua không ít lần khó khăn đấy.
– Chíp bông, là ngươi sao?

Có lẽ là nghe được tiếng nói chuyện trong sân, một bà lão đại khái hơn bảy mươi tuổi từ một căn phòng phía bắc đi ra, thấy trong sân quả nhiên là Mao Tử, lại hỏi:

– Làm sao ngươi giữa trưa đã trở lại?

Mao Tử vội vàng chạy tới đỡ bà lão kia, nói ra:

– Ta thừa dịp buổi trưa mang vài vị đồng học tới nhìn xem, bà nội, ngươi thức dậy làm gì? Tuyết Nhi tỷ tỷ đâu?

Bà lão kia rất hiền lành cười cười nói:

– Tuyết Nhi mang theo đám Nha Nha đi đến phụ cận làm giúp rồi, ta cảm thấy nghỉ ngơi cũng không sai biệt lắm, muốn dậy hoạt động một chút, ha ha. Đây không phải đầu trọc sao? Nhanh lên tiến đến ngồi a.

Xem ra, bà lão này cùng đám người đầu trọc lại cực kỳ quen thuộc.

Đầu trọc bọn họ đối với lão bà bà cũng không xa lạ gì, cười nói:

– Không có chuyện gì, Lý bà bà, hôm nay chúng ta đến chính là mang tới cho ngươi một cái tin tức tốt đấy, vị bạn học này của chúng ta gọi là Diệp Phi, còn có muội muội của hắn và hô… ách, bạn gái của hắn, hắn nghe nói tình huống nơi này của chúng ta, nên muốn đến hỗ trợ đâu.
– A! Là như vậy sao, vậy các ngươi tiến đến ngồi đi.

Lão bà bà cũng không tỏ ra quá nhiều nhiệt tình với bọn người Diệp Phi, người như vậy nàng đã thấy nhiều lắm, trước kia cũng thường xuyên không ít cậu ấm nhà giàu tới nơi này, tự nhận là muốn giúp đỡ, chính là sau khi tư thái một phen, kiếm lấy thanh danh xong, liền chẳng hề quan tâm nữa rồi, theo nàng, đám Diệp Phi chỉ sợ cũng là người như vậy.

Ba người Diệp Phi đều là cực kỳ thông minh, qua nét mặt của Lý bà bà cũng có thể thấy được nàng rốt cuộc là nghĩ như thế nào đấy, cho nên trong nội tâm cũng không có gì bất mãn đối với vẻ lãnh đạm của nàng, có điều Mao Tử lại là có chút nôn nóng rồi, nói ra:

– Bà nội, Diệp Phi cũng không giống với những người trước kia, hắn là thật tâm muốn trợ giúp chúng ta đấy, hơn nữa.

Nói đến đây, hắn liền tiến đến bên tai Lý bà bà nhỏ giọng nói chút gì đó.

Lý bà bà giống như lắp bắp kinh hãi, nhìn qua Diệp Phi dò hỏi:

– Ngươi là cháu trai của Liễu thị trưởng?

Diệp Phi gật đầu nói:

– Đúng vậy a, Liễu Phượng Nghi là dì của ta.
– A, cái này, thật xin lỗi, vừa rồi lạnh nhạt các ngươi, vài vị nhanh đến trong phòng ngồi!

Sau khi chiếm được khẳng định, Lý bà bà đột nhiên trở nên nhiệt tình hẳn lên, điều này lại khiến mấy người Diệp Phi có chút khó hiểu rồi, Lý bà bà này nhìn thế nào cũng không giống loại người hám lợi kia a.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260