Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 229
Phần 229

Thời điểm Diệp Phi và Liễu Phượng Nghi tỉnh lại, Diệp Vân Khinh cũng đã không còn ở nơi này, hai người biết rõ là nàng thừa dịp chúng nữ trong nhà còn chưa tỉnh dậy liền lén quay trở về.

Hai người nhìn nhau cười cười, trong nội tâm đều dâng lên một loại cảm giác ngọt ngào chưa từng có, Liễu Phượng Nghi chủ động dâng lên môi đỏ thơm mềm, lại để cho Diệp Phi say sưa nhấm nháp một phen, nhìn thấy thời gian cũng không còn sớm, cả hai liền cùng nhau rời giường.

Khác với ngày thường ổn trọng nghiêm túc cùng đêm qua nhiệt tình như lửa, buổi sáng hôm nay Liễu Phượng Nghi lại biểu hiện ra một mặt khác của nàng, dịu dàng ôn nhu giống như một người vợ hiền giúp Diệp Phi mặc lại quần áo. Khiến cho Diệp Phi triệt để nhận thức được một mặt dịu dàng này của nàng.

Cùng nhau nếm qua điểm tâm ngọt ngào, hai người lại quấn quýt một hồi, mắt thấy những nhân viên trong tòa nhà thị chính này cũng sắp tới làm việc, Liễu Phượng Nghi mới lưu luyến không rời mà đưa tiễn Diệp Phi, tuy vậy trong lòng đã không còn loại mê man giống như trước kia, bởi vì nàng cũng đã tìm được hạnh phúc để dựa vào rồi.

Từ Vọng Hải Lâu đi ra, Diệp Phi gọi một chiếc taxi, hôm nay cũng không phải cuối tuần nhưng hắn cũng không định quay trở lại trường học bởi vì hôm nay còn một chuyện rất quan trọng phải làm. Đó là đến thăm Lý Vân đã chuyển đến bệnh viện quân y của Vọng Hải. Đối với Lý Vân, Diệp Phi vẫn là vô cùng cảm kích, mặc dù hành động lúc đó của hắn có vẻ có chút thừa thãi nhưng lúc đó hắn cũng là không biết Diệp Phi căn bản không sợ viên đạn, mà để cho Diệp Phi cảm động cũng chính là phần tâm ý kia của hắn.

Hội họp với Trương Cường, hai người cùng nhau đi vào bệnh viện, Diệp Phi hỏi:

– Trương thúc, tình hình Lý thúc hiện tại như thế nào?

Ngày hôm qua vừa trở về, đám người Trương Cường cũng đã đi thăm qua Lý Vân rồi, vì vậy cũng rất rõ tình huống hiện tại của hắn, khẽ thở dài nói:

– Tinh thần lão Lý có chút sa sút, bất quá cũng là rất cao hứng đối với chiến công của chúng ta lần này.

Diệp Phi không khỏi trở nên trầm mặc, một chiến sĩ hăng hái của chiến đội đặc chủng, lại bởi vì chính mình mà sa sút tinh thần, mặc dù mình có thể nhanh chóng khiến cho hắn tốt lên nhưng nhất thời vẫn là khó tránh khỏi có chút áy náy trong lòng.

Nhìn thấy Diệp Phi có chút tự trách, Trương Cường vỗ vỗ bờ vai của hắn an ủi:

– Không cần nghĩ quá nhiều, lão Lý chỉ là bởi vì chính mình không thể tự cử động mà có chút buồn bã, đối với quyết định lúc trước hắn lại không có chút nào hối hận. Dù sao nếu tình huống đó xảy ra 1 lần nữa, hắn vẫn sẽ lựa chọn làm ra hành động như vậy đấy, hơn nữa sau khi nghe nói biểu hiện của ngươi, hắn thực sự vì quyết định của mình mà vui mừng.

Diệp Phi biết rõ Lý Vân vui mừng là vì điều gì, nếu như không phải bởi vì hắn, mình vốn có ý định che dấu bản thân, căn bản sẽ không có khả năng làm ra hành động sát phạt quyết đoán như vậy, mặc dù có sự trợ giúp của mình, cuối cùng chiến đội vẫn có thể giành được thắng lợi nhưng khi đó cũng không biết sẽ phải kéo dài tới bao giờ.

– Được rồi, không nói những chuyện này nữa, vẫn là đi thăm Lý thúc trước a.

Từ lúc mới bắt đầu, Diệp Phi đã nắm chắc tuyệt đối có thể khiến cho Lý Vân khỏe mạnh trở lại, hiện tại sau khi đã có được “khôi phục hoàn”, lại càng làm cho hắn tin tưởng trăm phần trăm. Cho nên tự nhiên sẽ không có quá nhiều vướng mắc ở phương diện này, đầy cũng là nguyên nhân hắn sau khi trở về cũng không có lập tức tới thăm Lý Vân mà trở về đoàn tụ cùng gia đình.

Hiện tại thương thế của Lý Vân cơ bản cũng đã ổn định, không cần trị liệu gì, cho nên được đưa đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện. Sau khi Trương Cường đưa ra giấy chứng nhận của mình, liền dẫn Diệp Phi cùng đi đến bên ngoài phòng bệnh.

Hướng Diệp Phi ra dấu im lăng, Trương Cường mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra cùng Diệp Phi đồng thời tiến vào. Diệp Phi đánh giá xung quanh phòng bệnh một chút, phòng bệnh này coi như không tệ, trong căn phòng chừng 40 mét vuông, ngoại trừ chính giữa là giường bệnh của Lý Vân ra, bốn phía còn có mấy chỗ được đặt ghế sô pha, bàn nhỏ để tiếp khách, trên vách tường treo một cái tivi cùng quạt treo tường cỡ lớn. Những vật này chắc hẳn đều là để cho người bệnh dùng để tiếp khách cùng với nghe ngóng tin tức, bởi vì có thể ở tại chỗ này, đều là số ít thành viên cao cấp trong quân đội. Có đôi khi phải làm việc trong phòng bệnh là điều không thể tránh khỏi.

Lúc này một người con gái mặc đồng phục y tá đang ngồi ở trên ghế sô lon cạnh đó, cúi đầu không biết đang ghi chép thứ gì, từ phía sau lưng không có cách nào chứng kiến khuôn mặt của nàng, thế nhưng chỉ từ những đường cong lung linh phía sau lưng, cộng thêm một thân đồng phục y tá làm cho người ta suy nghĩ xa xăm này, cũng đã làm cho lòng người rung động không thôi.

– Tiểu Hân, lão Lý thế nào rồi?

Trương Cường hạ thấp thanh âm hỏi.

Mãi đến khi Trương Cường nói chuyện, nữ y tá kia mới ý thức được trong phòng bệnh có người đến, vội vàng xoay người lại. Theo động tác xoay người của nữ y tá này, một khuôn mặt thanh lệ thoát tục lập tức hiện ra trước mắt Diệp Phi, lại để cho hắn không khỏi thầm líu lưỡi, không nghĩ tới bệnh viện của quân khu lại có một y tá tuyệt sắc như vậy, mặc dù so với những nữ nhân trong nhà mình còn có hơi chút thua kém nhưng đặt ở bên ngoài cũng đã là mỹ nữ xinh đẹp khó gặp rồi.

– Báo cáo Trương đội trưởng, Lý đội trưởng vừa mới ăn một chút, hiện tại đang ngủ.

Mặc dù là đang báo cáo nhưng thanh âm của nữ y tá này vẫn là nhu hòa vô cùng êm tai, vừa nói vừa hiếu kỳ mà đánh giá Diệp Phi đứng phía sau Trương Cường.

Diệp Phi lúc này cũng không có tâm trạng mà thưởng thức mỹ nữ trước mắt, bởi vì hắn đã đưa mắt hướng về phía Lý Vân đang ngủ, Lý Vân ngủ có chút an ổn nhưng khuôn mặt gầy gò tái nhợt kia của hắn lại làm cho Diệp Phi một hồi tự trách, âm thầm quyết định không thể tiếp tục kéo dài thêm nữa, chờ sau khi hắn tỉnh ngủ liền lập tức giúp hắn đem thương thế chữa khỏi.

Bởi vì sợ đánh thức Lý Vân, Trương Cường chỉ chỉ ngoài cửa, nhỏ giọng nói:

– Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.

Diệp Phi cùng nữ y tá đều khẽ gật đầu, cùng Trương Cường ra khỏi phòng bệnh của Lý Vân đi đến một cái phòng nghĩ bên cạnh, Trương Cường lúc này mới đem hai người tự giới thiệu lẫn nhau:

– Diệp Phi, vị này chính là Miêu Hân, trợ thủ của bác sĩ Đông Phương trong bệnh viện quân y chúng ta, y thuật đã được chân truyền từ bác sĩ Đông Phương, cho nên ngươi không được coi nàng là ý tá bình thường. Lần này để nàng làm người hộ lý cho lão Lý, cũng là tiểu di của ngươi tự mình đem nàng mượn tới đấy.
– Tiểu Hân, vị này chính là Diệp Phi cũng là thành viên ngoài biên chế của chiến đội chúng ta.
– Xin chào!

Diệp Phi hướng Miêu Hân khẽ cười cười, bác sĩ Đông Phương hắn rất là quen thuộc đấy. Nàng tên đầy đủ là Đông Phương Nhược Lan, là chủ nhiệm của bệnh viện quân y, càng là một vị tuyệt thế mỹ nữ dung mạo dáng người không thua kém ba tỷ muội của Liễu gia, hơn nữa còn là bạn học của mụ mụ Liễu Diệc Như nhà mình, tình cảm với ba tỷ muội Liễu gia cũng là rất tốt đấy, đặc biệt là cùng Liễu Diệc Như càng là hảo tỷ muội không có gì giấu diếm lẫn nhau. Chỉ là bởi vì công việc quá bận, rất ít khi đến biệt thự Liễu gia chơi nhưng Diệp Phi coi như cũng là được nàng chứng kiến lớn lên từ nhỏ đấy, chỉ là không nghĩ tới bên người nàng lại còn một trợ thủ xinh đẹp như vậy.

Khác với sự bình tĩnh của Diệp Phi, thời điểm Miêu Hân nghe được tên của hắn ánh mắt trở nên có chút sùng bái rồi, bởi vì nàng từ nhỏ luôn ở bên cạnh Đông Phương Nhược Lan, cũng coi là “Thân Liễu Phái” rồi. Vì lẽ đó ngày hôm qua, thời điểm nàng nghe được mọi người trong chiến đội cùng Lý Vân trò chuyện có nhắc đến chiến tích của Diệp Phi, cái đó và Diệp Phi mà nghe nói qua trước đây quả thực là một trời một vực. Miêu Hân như là một thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi, đúng là tuổi sùng bái anh hùng hơn nữa Diệp Phi là dạng từ phế vật lột xác thành anh hùng này càng là tràn đầy sắc thái truyền kỳ như thế nào lại không khiến cho nàng hiếu kỳ?

Mặc dù trong lòng có chút kích động nhưng bởi vì tính cách khá là ngại ngùng, Miêu Hân cũng không có biểu hiện ra ngoài quá nhiều, cũng khẽ tươi cười, nói ra:

– Xin chào, trước kia ta cũng thường xuyên nghe mẹ nuôi… à không, là bác sĩ Đông Phương nói về ngươi đấy.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260