Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 38
Phần 38

Diệp Ngưng Sương đột nhiên cong chân lên, đem bàn chân khéo léo trực tiếp dẫm xuống đồ vậy cứng rắn không thôi của Diệp Phi, còn nhẹ nhàng đạp hai cái, sảng khoái đến mức khiến Diệp Phi hít vào một hơi, đồng thời tay của hắn cũng bị động tác bất ngờ này của nàng làm cho trượt đến cuối đùi của nàng, trực tiếp đụng đến bên trên mảnh vải ướt át kia.

Diệp Phi trong lòng mừng rỡ, thầm nhủ đây cũng không phải là ta sờ tới, là chính ngươi làm a, vì vậy yên tâm thoải mái khẽ vuốt ve bắp đùi trên của nàng, còn bất chợt lướt qua lớp vải mỏng không thể mỏng hơn, lại vô cùng ẩm ướt kia, nhẹ nhàng vuốt ve trêu đùa cái khe hở nằm giữa gò đất để cho hắn khát vọng không thôi kia.

Sở dĩ vừa rồi Diệp Ngưng Sương cong chân lên, là vì cảm thấy nơi bắp chân của mình đè lên càng ngày càng cứng rắn, cũng đã hơn mười năm không có thử qua vật này của nam nhân, nàng nhịn không được muốn thử chạm một chút, có điều lại xấu hổ dùng tay đi đụng, chỉ phải dùng chân nhỏ của mình cảm nhận rồi.

Vừa mới dẫm lên vật kia, trong lòng của nàng cũng có chút kích động không thôi, thật sự không ngờ, cái hài tử vô cùng nhu nhược này vậy mà lại sở hữu thứ đồ vật to lớn như vậy, tuy rằng chỉ là dẫm lên qua một lớp quần, nhưng nàng cũng có thể cảm giác được rất rõ ràng độ to dài cùng nóng bỏng của nó. Ngay khi toàn thân bỗng cảm thấy nóng rực, nàng lại cảm giác được Diệp Phi vậy mà tìm tới chỗ thần bí nhất kia của nàng, vuốt ve chơi đùa nó, loại cảm giác này so với chính nàng tự mình làm còn phải thoải mái và kích thích hơn nhiều lắm, làm cho nàng gần như sắp sửa không nhịn được mà mở miệng yêu cầu hắn dùng thêm lực một chút rồi.

Ban đầu Diệp Ngưng Sương cũng chỉ muốn mập mờ cùng tên tiểu tử này một chút, để cho hắn sau này thân cận cùng mình nhiều hơn so với mấy người tỷ muội Liễu Phượng Nghi kia. Có điều, bây giờ lại có chút bất đồng, nàng cảm giác mình giống như sắp bị thứ dục vọng vô biên kia bao phủ, quấn vào và nhấn chìm trong đó, nội tâm không khỏi hoảng sợ, vội vàng đem chân từ trên người hắn thu về, hơn nữa đem bàn tay Diệp Phi đang mải mê vỗ về chơi đùa trên u cốc của mình lấy ra, có chút bối rối nói:

– Tiểu Mãn, ngươi ngồi chơi một lúc, đại cô đi tắm, bận bịu cả một buổi sáng, trên người có chút không thoải mái.

Diệp Ngưng Sương vừa nói xong cũng không đợi Diệp Phi đáp ứng, liền vội vàng chạy vào phòng tắm, nàng sợ ở lại nơi này thêm mồi hội, mình sẽ nhịn không được hướng hắn cầu hoan.

Nhìn thân ảnh mê người của Diệp Ngưng Sương biến mất tại cửa phòng tắm, nội tâm Diệp Phi có chút thất vọng, hắn vừa rồi bị Diệp Ngưng Sương khiến cho hỏa khí có chút lớn, đặc biệt là thời điểm nàng dùng chân dẫm chỗ kia của hắn, càng làm cho hắn kích động vạn phần, hơn nữa thông qua địa phương ướt át kia của nàng, hắn biết rằng nàng chỉ sợ cũng là có chút động tình, còn tưởng rằng kế tiếp sẽ có thêm chuyện tốt phát sinh đâu, không nghĩ tới nàng vậy mà lại bỏ chạy.

Diệp Phi có chút bực bội dựa trên ghế sa lon, tuy rằng bởi vì quan hệ của hai người không có khả năng phát sinh những thứ khác, nhưng Diệp Phi thực sự hy vọng nàng có thể giống như tiểu muội, cùng mình dùng miệng trao đổi một chút cũng tốt, thân thể chín mọng của Diệp Ngưng Sương so với sự trẻ trung của Diệp Vân Khinh quả thực mang lại sức hấp dẫn lớn hơn không ít đối với hắn, lại để cho hắn sinh ra một loại khát vọng muốn đi “thăm dò”. Đáng tiếc chính là, xem ra hiện tại hắn sợ là không có cơ hội rồi.

Diệp Ngưng Sương vội vàng đi vào phòng tắm, đóng cửa lại xong liền dựa vào trên cửa, tay phải đặt lên lồng ngực của mình, cảm thụ được trái tim lúc này đập nhanh hơn bình thường rất nhiều, trong nội tâm không khỏi hoảng sợ, may mắn cuối cùng mình vẫn kịp phản ứng, bằng không chỉ sợ thật sự sẽ nhịn không được cùng hắn làm ra một ít chuyện trái với luân lý.

Bất quá, lập tức lại không khỏi nhớ đến dư vị bị hắn sờ tới chỗ đó của mình, cảm giác kia thật sự quá tốt. Tuy rằng hắn không dùng bao nhiêu sức, nhưng nàng lại cảm thấy thoải mái hơn so với chính mình dùng khí lực lớn nhất nhiều lắm, đồng thời nàng còn muốn để hắn chứng kiến được bộ dạng mê say của mình lúc đó, không khỏi nhanh chóng đem toàn bộ quần áo cởi xuống, đi ra đứng ở trước gương lớn.

Nhìn xem dáng người hoàn mỹ trong gương, Diệp Ngưng Sương không khỏi có chút tự hào, hiện giờ chỉ thấy làn da toàn thân nàng đều trơn bóng nhẵn nhụi, dưới phòng tắm ngọn đèn chiếu xuống tản ra một tầng hào quang nhàn nhạt, trước ngực hai khối cự đại bán cầu làm cho nàng cũng rất hài lòng, hiên ngang đứng thẳng, không có một chút rủ xuống, hơn nữa nhan sắc cũng cực kỳ đẹp mắt, thậm chí ngay cả chút mạch máu đều không nhìn được, tựa như một khối mỹ ngọc điêu khắc mà thành, đỉnh đậu đỏ chỉ nhỏ cỡ củ lạc vẫn còn tươi mới màu hồng phấn, bụng cũng cực kỳ bằng phẳng, không có một chút thịt thừa, nơi nào giống như nữ nhân trải qua một lần sinh con? Nhìn lại khuôn mặt xinh đẹp phi phàm, tuyệt đối không có vẻ già nua của mình, nếu như là người không quen thuộc, ai sẽ tin tưởng nàng cũng đã bốn mươi tuổi rồi? Chỉ sợ những thiếu phụ hơn hai mươi tuổi kia nếu không tận lực bảo dưỡng, có lẽ cũng không so được nàng a.

Nhìn xem diện mạo hoàn mỹ của mình trong gương, Diệp Ngưng Sương vừa tự hào lại vừa có chút ai thán, một dáng người tốt như vậy, lại không có nam nhân nào thưởng thức tán dương, thật sự là có chút bất đắc dĩ, nàng hiện tại thậm chí có một loại xúc động cứ như vậy đi ra ngoài, để cho Diệp Phi thưởng thức mình, cái ánh mắt mê say kia của hắn làm cho nàng động tâm không thôi.

Thở dài, Diệp Ngưng Sương nằm xuống bồn tắm lớn đổ đầy nước ấm, một loại cảm giác thoải mái lập tức bao lấy toàn thân của nàng, làm cho nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, bàn tay khéo léo cũng bất tri bất giác đi tới u cốc của mình, ở đó chậm rãi chà xát.

Chỉ là Diệp Ngưng Sương có chút bất đắc dĩ phát hiện, tay của mình cũng không thể tạo cho mình cảm giác giống như bị Diệp Phi sờ lúc nãy, thậm chí loại cảm giác tại thời điểm mỗi lần nàng nhịn không được mà tự làm trước kia, hiện giờ cũng không có. Nàng không khỏi tăng thêm động tác trên tay, ấy vậy mà vẫn không có một chút tác dụng, thậm chí chỗ đó đều bị mình xoa có chút đau rồi, nhưng vẫn cảm thấy kém cái cảm giác kia vô cùng xa.

Thở dài, Diệp Ngưng Sương đình chỉ động tác trên tay, từ trong bồn tắm đứng lên, muốn dùng nước lạnh dội xuống, cũng dùng để dập tắt đoàn hỏa diễm kia trong lòng mình, có điều vừa mới đi đến bên dưới vòi tắm, lại cảm giác chân mình giống như dẫm phải vật gì đó, nàng không khỏi kinh hô một tiếng, đồng thời mất thằng bằng té xuống, đùi phải lập tức quỳ xuống gạch men sứ trên mặt đất.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260