Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 109
Phần 109

– Ngươi đến hỏi Diêm Vương là được rồi!

Diệp Phi cười ha ha, thừa dịp lúc Võ Thanh Phong nói chuyện mà phân thần trong nháy mắt, đột nhiên chuyển thủ làm công, thân thể dùng một góc độ không thể tưởng tượng nổi mạnh mẽ lóe lên, liền để cho bàn tay Võ Thanh Phong đánh trượt qua một bên, lại đem phía sau lưng mình bạo lộ cho một người trung niên, sau đó đánh ra một chưởng, nặng nề nện tới trên ngực Võ Thanh Phong.

Võ Thanh Phong dù già đầu gian hoạt cỡ nào, cũng không nghĩ ra Diệp Phi vậy mà liều mạng chịu đòn cũng muốn đánh mình, dù sao hiện tại bọn hắn nhiều người, Diệp Phi đấu pháp tốt nhất chính là tuyệt đối tránh né thương thế, bằng không sau khi bị thương hành động chậm chạp, không khỏi sẽ bị càng nhiều người công kích được, như vậy sẽ tuần hoàn ác tính xuống dưới.

Bang bang!

Hai tiếng nổ mạnh gần như chẳng phân biệt được trước sau đồng thời vang lên, tại thời điểm Diệp Phi một chưởng đánh vào trước ngực Võ Thanh Phong, phía sau lưng hắn cũng đã trúng một chưởng trầm trọng khác, nhưng kết quả tạo thành lại là hoàn toàn bất đồng, Diệp Phi tuy rằng bởi vì kinh mạch còn chưa thông suốt, tạm thời không cách nào có được nội lực, nhưng lực đạo của hắn là to lớn bực nào, chỉ một chưởng liền đánh tan chân khí hộ thể khổ tu nhiều năm của Võ Thanh Phong, đánh máu tươi chảy lênh láng, bắn ngược ra ngoài, mà Diệp Phi lại là một chút việc cũng không có, trong những người trước mắt này, có thể công kích tạo thành thương tổn đối với hắn, chỉ sợ cũng chỉ có mình Võ Thanh Phong rồi, về phần người trung niên vừa rồi đánh tới hắn kia, công kích của hắn đối với Diệp Phi mà nói so với gãi ngứa ngứa cũng không khác biệt lắm.

Biến cố bất thình lình này đem đám người Vũ gia hù sợ rồi, đều vội vàng lui ra khỏi vài bước, xa xa đem Diệp Phi vây vào giữa, tuy nhiên lại không có người dám tiến lên phía trước, trong tràng chỉ còn lại Diệp Phi ngạo nghễ đứng thẳng cùng Võ Thanh Phong ngồi ở cách đó không xa, lão nhân này cũng đã không đứng lên nổi.

– Ngươi, ngươi không phải người Liễu gia sao? Tại sao lại có Kim Chung tráo… Khục khục…

Võ Thanh Phong chỉ vào Diệp Phi, thời điểm nói đến một nửa liền đột nhiên ho khan, theo ho khan lại phun ra một ít máu tươi lần nữa, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy trong phủ tạng đau đớn vô cùng, rốt cuộc nói không ra lời rồi.

– Ai nói cho ngươi biết đây là Kim Chung tráo rồi?

Diệp Phi mỉm cười phủ nhận mình có Kim Chung tráo, chính là cũng không có phủ nhận là người của Liễu gia.

Võ Thanh Phong thở dốc một hồi lâu mới lại có thể nói chuyện một lần nữa, khẽ thở dài một tiếng nói:

– Không nghĩ tới Liễu gia lại còn có một cường giả như ngươi, xem ra là trời muốn diệt Vũ gia ta a, thôi, nếu như ngươi muốn hả giận, liền đem mạng già ta đây lấy đi thôi, bất quá mong ngươi xem tại phân thượng cùng thuộc võ lâm nhất mạch, buông tha cho những người khác của Vũ gia ta.

Hắn hiện giờ có thể làm, cũng chỉ có tận lực là giúp người nhà giải vây rồi, thông qua giao đấu vừa rồi, hắn cũng đã nhìn ra, người trẻ tuổi trước mắt kia, kinh nghiệm trên phương diện chiến đấu cũng không thiện trường, chính là trên lực lượng cùng tốc độ lại là không người có thể so sánh, người nhà của mình nếu như muốn chạy trốn, căn bản chính là một việc không có khả năng.

Diệp Phi không có nghĩ đến lão già gian hoạt hơn nữa lại tâm ngoan thủ lạt này đối với người nhà của mình lại vẫn tốt như vậy, trong lúc nhất thời không khỏi có chút do dự, đối với người nhà, hắn từ trước đến nay là coi trọng nhất đấy, hiện tại lão nhân này nói ra liền đưa tới một ít cộng minh với hắn, lại để cho hắn đối với lão nhân này có chút thương cảm.

Bất quá Diệp Phi cuối cùng vẫn không phải một cái lòng dạ đàn bà, hắn rất rõ ràng đạo lý thả hổ về rừng, nếu như hôm nay buông tha một nhà này, ai dám cam đoan sau này bọn họ sẽ không trả thù? Dù sao chính mình cũng đã giết Võ Sĩ Anh đấy, dùng võ công của lão nhân Võ Thanh Phong này, ngoài mình ra, căn bản không có người nào là đối thủ của hắn, thậm chí ngay cả mấy người trung niên kia so với tiểu di mạnh nhất trong nhà trừ mình ra cũng phải cường đại hơn một ít.

Võ Thanh Phong chứng kiến trong mắt Diệp Phi sau khi hiện lên vài đạo hào quang phức tạp, liền trở nên kiên định đứng lên, biết rõ hắn cũng đã làm ra quyết định mà mình không hề mong muốn, không khỏi lại thở dài một tiếng nói:

– Trong trang viên này ở đều là tinh anh của Vũ gia ta, mà gia quyến của chúng ta lại ở một địa phương khác, hy vọng chuyện giữa chúng ta dừng ở đây, sau này ngươi có thể không tìm đến những gia quyến kia của chúng ta nữa được sao? Dù sao họa không kịp thê nhi.

Lúc này Võ Thanh Phong nơi nào còn có một cái phong phạm của đại tông sư? Hoàn toàn chính là một lão nhân hiền lành lo lắng cho người nhà.

– Ta đáp ứng ngươi!

Diệp Phi trầm giọng nói một câu, phất tay vỗ mạnh vào đỉnh đầu Võ Thanh Phong, lão nhân lập tức chớp mắt, thẳng tắp nằm xuống.

Những đệ tử Vũ gia đệ tử bởi vì rời xa nơi đó, mà thanh âm đối thoại giữa Diệp Phi và Võ Thanh Phong lại vô cùng nhỏ, bọn họ cũng không nghe ra được hai người đang nói cái gì, thẳng đến Diệp Phi đột nhiên làm khó dễ, một chưởng đem Võ Thanh Phong đánh chết, bọn họ mới biết được cuộc nói chuyện của hai người cũng đã tan vỡ, ngày bình thường, Võ Thanh Phong thân là gia chủ, lại là người võ công cao nhất, tại trong lòng của bọn hắn chính là tồn tại giống như thần, hiện tại thấy Võ Thanh Phong đều bị Diệp Phi đánh chết, bọn họ nơi nào còn chút ý nghĩ phản kháng? Đều nhanh chóng chạy tứ tán, liền ngay cả thi thể Võ Thanh Phong cũng chẳng quan tâm rồi.

Đúng như ý nghĩ của Võ Thanh Phong, tốc độ và lực lượng của Diệp Phi là cực kỳ vượt trội đấy, hơn nữa trong nội tâm lại nổi lên ý nghĩ trảm thảo trừ căn, hắn nơi nào sẽ để cho những người này chạy trốn dưới con mắt của mình? Ngay trước khi những người này còn không kịp chạy ra khỏi trang viên, Diệp Phi đã đuổi theo từng cái bọn hắn, dọa cho những người này sợ bể mật, cho dù là chống cự cũng là cực kỳ yếu ớt, bởi vậy chỉ dùng không đến năm phút đồng hồ, toàn bộ trang viên ngoại trừ Diệp Phi ra liền không còn một người nào có thể đứng dậy rồi.

Vũ gia thân là võ lâm thế gia, đối với võ công gia tộc mình chính là cực kỳ tự tin đấy, cho nên trong nhà cũng không có những thiết bị hiện đại giám sát giống như một số nhà giàu kia, cũng làm cho Diệp Phi giảm bớt được không ít chuyện, sau khi đem tất cả mọi người giải quyết, liền thản nhiên ly khai trang viên.

Ra khỏi đại môn trang viên, Diệp Phi quay đầu lại nhìn thoáng qua, thầm than mình còn là không đủ tâm ngoan thủ lạt, trước đó bởi vì một chút mềm lòng, hắn cũng không thật sự đem Võ Thanh Phong đánh chết, mà là dùng ám kình chặt đứt liên kết giữa đầu óc và thân thể hắn, sau khi trải qua lần khai phá não vực kia, hiểu biết của hắn đối với đại não con người cũng đã vượt qua tất cả những chuyên gia trên thế giới này, muốn làm đến điểm này cũng không phải rất khó khăn, mà những người khác của Vũ gia, hắn cũng làm như vậy đấy, cho nên nói, hắn lúc này đây cũng không có giết chết bất kỳ người nào của Vũ gia, chỉ là đem toàn bộ bọn họ biến thành người thực vật mà thôi.

Hắn không biết loại đột nhiên mềm lòng lúc đối địch này của mình là chuyện tốt hay chuyện xấu, nhưng là muốn cho hắn lựa chọn lại một lần nữa, chỉ sợ hắn vẫn sẽ phải làm như vậy, mà tại thời gian sau này, Diệp Phi lại rất vui mừng vì lần này mềm lòng của mình, bằng không chỉ sợ hắn cũng sẽ tiếc nuối cả đời rồi, đây là nói sau, tạm thời không đề cập tới.

Sau khi ra khỏi trang viên Vũ gia, Diệp Phi cũng không có vội vã chạy về Vọng Hải, mà là ở lại thành phố Lâm Hải đi dạo một vòng, bởi vì có Vũ gia chiếm giữ tại nơi này, Lâm Hải cũng không có những gia tộc võ lâm khác tồn tại, mà Vũ gia cũng không quá để ý tới chuyện thế tục, cho nên so sánh với Vọng Hải, Lâm Hải muốn loạn nhiều lắm, bởi vì những gia tộc võ lâm kia tại lúc giáo dục đời sau, chú trọng nhất chính là võ đức, cho nên người từ những gia tộc kia đi ra đều thêm chính trực, trong lúc không rõ vô ý hay cố ý đều làm một chuyện giữ gìn chính nghĩa, mà Lâm Hải bởi vì không có người như vậy tồn tại, cho nên lại để cho một ít phần tử không hợp pháp ở nơi này cực kỳ hung hăng ngang ngược, hơn nữa thiệt nhiều tội phạm truy nã cũng đều chạy tới nơi này.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260