Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 256
Phần 256

Sáng sớm hôm sau, Liễu Diệc Như cùng hai thiếu nữ tỉnh dậy nhưng đợi cho các nàng làm xong bữa sáng cũng không thấy Diệp Phi từ trong phòng đi ra, điều này làm cho Liễu Diệc Như rất là nghi hoặc, bởi vì bình thường Diệp Phi cũng không phải là người thích ngủ nướng.

– Khinh Khinh, ngươi đi xem ca ca của ngươi như thế nào còn chưa ngủ dậy?

Liễu Diệc Như hướng Diệp Vân Khinh đang ngồi ở bàn chờ ăn nói, cũng không biết là chuyện gì, thế nhưng nàng lại không muốn Lâm Linh có tiếp xúc quá mức thân mật với Diệp Phi. Điều này có lẽ cũng là vì loại cảm giác ghen tuông từ đáy lòng mà ngay cả chính nàng cũng chưa từng ý thức được.

– Vâng.

Diệp Vân Khinh gật đầu, đi đến trước cửa phòng Diệp Phi, nhẹ nhàng gõ cửa một chút, thấy trong phòng không có ai đáp lại, liền đẩy cửa đi vào, một lát sau lại vô cùng hoảng hốt chạy ra, gấp giọng nói:

– Mụ mụ, không tốt, ca ca giống như sinh bệnh rồi!
– A?

Liễu Diệc Như giật mình cả kinh, vội vàng chạy tới phòng ngủ của Diệp Phi, Lâm Linh cũng nhanh chóng đi theo.

Tiến vào trong phòng, Liễu Diệc Như chăm chú quan sát, quả nhiên thấy được Diệp Phi đang nằm ở trên giường không hề cử động, trên mặt có thêm một tầng ửng đỏ bất thường, vội vàng đưa tay lên sờ trên trán của Diệp Phi lại bất ngờ bị bỏng một phen.

Nếu nói về đám hài tử ở trong nhà, Liễu Diệc Như yêu thương nhất là ai, vậy người kia chính là Diệp Phi rồi. Huống chi hiện giờ trong nội tâm nàng còn đối với hắn sinh ra một loại tình cảm khác. Lúc này thấy hắn gặp chuyện, đương nhiên là khẩn trương không thôi. Tuy nhiên việc này cũng không làm cho nàng rối loạn mà mất đi lý trí. Sau vài phút định thần lại, Liễu Diệc Như rút điện thoại gọi cho Đông Phương Nhược Lan.

Tuy rằng nàng không hiểu về y học, thế nhưng nhiệt độ trên trán Diệp Phi ít nhất cũng phải lên tới 60 độ kia lại để cho Liễu Diệc Như biết rõ, con của mình căn bản không phải là bị cảm lạnh phát sốt thông thường cho nên nàng cũng không gọi điện thoại cấp cứu tới bệnh viện, bởi vì nàng hiểu rõ tình huống như vậy bình thường bệnh viện nhất định sẽ không tìm ra được nguyên nhân đâu. Vẫn nên để cho Đông Phương Nhược Lan – vị thần y chân chính này đến để nhìn xem một chút mới là lựa chọn tốt nhất.

– Alo, Nhược Lan, Tiểu Mãn nó bị bệnh rồi, nhiệt độ trên người ít nhất cũng là 60 độ, ngươi mau tới xem thử đi!

Điện thoại vừa nối máy, Liễu Diệc Như chẳng quan tâm chuyện khác, trực tiếp nói cho Đông Phương Nhược Lan bệnh trạng của Diệp Phi. Cũng không hề phát hiện ra trong giọng nói của mình cũng đã mang theo một tia nức nở.

Đông Phương Nhược Lan cũng đã sớm chuẩn bị xong từ sáng sớm, lúc này trong lòng không khỏi cười thầm, không nghĩ tới Diệp Phi nhanh như vậy đã bắt đầu kế hoạch của hắn rồi, có điều lại thực sự vì loại thương không hề giữ lại này của Liễu Diệc Như đối với Diệp Phi mà cảm động, vì vậy vội vàng an ủi:

– Không sao, ta lập tức đi qua. Diệc Như, ngươi cũng không cần quá mức lo lắng, hắn chắc hẳn không có gì đáng ngại đâu.
– Được, ta chờ ngươi!

Liễu Diệc Như nói xong liền cúp điện thoại, không muốn làm chậm trễ thời gian xuất phát của Đông Phương Nhược Lan.

Ngồi ở đầu giường của Diệp Phi, Liễu Diệc Như yên lặng nhìn qua khuôn mặt đỏ rực lên của hắn, một đôi mắt đẹp vốn là cực kỳ sáng ngời hiện tại cũng đã lấp đầy sương khí(sắp khóc).

Diệp Phi mặc dù nằm ở đó, nhắm mắt lại nhưng bởi vì tiến vào trạng thái đặc thù này, hết thảy mọi thứ xung quanh đều không thể tránh khỏi sự quan sát của hắn, lúc này nhìn thấy Liễu Diệc Như nôn nóng như vậy trong nội tâm ngoài cảm động ra, cũng có chút đau lòng, thầm nói:

– Thực xin lỗi, là ta lừa ngươi, thế nhưng đây cũng là vì hạnh phúc sau này của chúng ta, ngươi yên tâm đi, từ nay về sau ta sẽ dùng yêu thương lớn nhất để bù đắp cho người!

Qua không đến nửa giờ, một chiếc xe mang theo nhãn hiệu của quân đội liền dừng ở trước cửa biệt thự Liễu gia, từ trên xe bước xuống, chính là Đông Phương Nhược Lan mặc một thân thường phục.

Đã sớm chờ ở chỗ này, Liễu Diệc Như cũng chẳng quan tâm nói chuyện khác, một phát giữ chặt lấy tay Đông Phương Nhược Lan bước nhanh hướng vào trong nhà, đồng thời nói ra:

– Ngươi đã tới rồi, nhanh đi với ta nhìn xem tình huống của Tiểu Mãn một chút!

Động tác của Liễu Diệc Như mặc dù có chút thất lễ nhưng Đông Phương Nhược Lan cũng hiểu rõ tâm trạng của nàng giờ phút này, bởi vì đổi lại là mình nếu như ở dưới tình huống không biết Diệp Phi cố ý giả bệnh, nhất định cũng sẽ vội vã như nàng vậy đấy cho nên đừng nói nàng và Liễu Diệc Như là tỷ muội tốt cùng nhau từ nhỏ lớn lên, cho dù là một người vốn không quen biết Đông Phương Nhược Lan cũng sẽ không trách nàng.

Đi đến gian phòng của Diệp Phi, Đông Phương Nhược Lan kéo một cái ghế ngồi ở bên giường của Diệp Phi. Đầu tiên là kiểm tra nhiệt độ trên trán Diệp Phi một chút, sau đó liền kéo qua một cánh tay của hắn bắt mạch.

– Đông Phương a di, hắn thế nào?

Lâm Linh hiện tại còn không biết kế hoạch của Diệp Phi, cho nên trong nội tâm nàng lo lắng cũng không kém Liễu Diệc Như nhìn thấy Đông Phương Nhược Lan rốt cuộc thả ra cổ tay của Diệp Phi, liền là người đầu tiên hỏi ra.

Đông Phương Nhược Lan khẽ mỉm cười nói:

– Không có gì đáng ngại, chỉ là có chút tẩu hỏa nhập ma mà thôi, chỉ cần có người dùng nội lực giúp hắn khai thông một chút, không mất bao lâu sẽ hồi phục trở lại.
– Thật vậy sao?

Bộ dạng của Diệp Phi lại để cho Lâm Linh có chút không quá tin tưởng lời nói của Đông Phương Nhược Lan.

– Đương nhiên là thật rồi!

Đông Phương Nhược Lan cười nói:

– Thật ra cho dù không có ai dùng nội lực giúp hắn khai thông, chỉ dựa vào chính hắn, cũng không mất bao lâu liền có thể khá hơn, ngươi cứ yên tâm đi, qua một khoảng thời gian, a di nhất định sẽ trả lại cho ngươi một tiểu lão công khỏe mạnh.

Lâm Linh đỏ mặt lên, nhỏ giọng hỏi:

– A di, người nói cái gì vậy…

Tuy vậy trong nội tâm của nàng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nghe được lời của Đông Phương Nhược Lan, Liễu Diệc Như cũng yên lòng, mặc dù có chút không thoải mái đối với lời nói sau đó của nàng nhưng hiện giờ cũng không quá để tâm chuyện này, hướng Diệp Vân Khinh cùng Lâm Linh nói:

– Nếu đã không có chuyện gì, hai người các ngươi mau tới trường học đi, bằng không sẽ muộn đấy.

Biết rõ Diệp Phi không có việc gì, Lâm Linh đã hoàn toàn yên tâm, về phần Diệp Vân Khinh từ lúc mới bắt đầu liền biết rõ Diệp Phi chỉ đang giả bộ, cho nên lại càng không lo lắng, rất nhanh hai vị tiểu mỹ nữ liền tạm biệt hai vị đại mỹ nữ, cùng nhau đi tới trường học.

Đợi cho hai nữ đi rồi, Đông Phương Nhược Lan mới thở ra một hơi dài, khiến Liễu Diệc Như vốn đã trầm tĩnh lại bị dọa cho hoảng sợ, vội vàng hỏi:

– Nhược Lan, có phải có vấn đề gì không? Tiểu Mãn không phải bị tẩu hỏa nhập ma sao?
– Tẩu hỏa nhập ma đúng là không sai, chỉ là tình huống của hắn lại có chút đặc biệt.

Đông Phương Nhược Lan dựa theo kế hoạch đã thương lượng với Diệp Phi đêm qua nói ra:

– Hôm qua ta cũng đã giúp hắn kiểm tra một chút, biết được nguyên nhân kinh mạch của hắn bị bế tắc, đó là bởi vì trong cơ thể của hắn trời sinh đã có một loại thuần dương chi khí, loại dương khí này nhiều tới mức đem kinh mạch của hắn hoàn toàn lấp đầy, mà gần đây không biết hắn luyện tập thứ công pháp gì, lại có thể tự động đem những luồng chi khí kia luyện hóa một phần nhỏ.

Liễu Diệc Như gật đầu nói:

– Cái này ta biết, thứ hắn luyện tập đúng là bộ công pháp mà lúc trước chúng ta đều cho là vô dụng kia, hiện tại hắn bị tẩu hỏa nhập ma là vì môn công pháp này sao?
– Có thể nói là phải cũng có thể nói là không phải, bởi vì xác thực mà nói, làm cho hắn tẩu hỏa nhập ma chính là những cương dương chi khí kia.

Đông Phương Nhược Lan nói ra:

– Vốn dĩ nếu như hắn không luyện hóa chúng, thân thể của hắn mặc dù sẽ yếu ớt giống như khi còn bé nhưng cũng sẽ không có nguy hiểm quá lớn nhưng chính là hết lần này tới lần khác hắn lại luyện hóa một phần nhỏ, kết quả là làm cho một phần dương khí khác không kịp luyện hóa hết bị tự động dẫn ra.
– Có phải nếu lại để cho hắn đem những dương khí còn lại kia luyện hóa, hắn sẽ không có việc gì?

Liễu Diệc Như vội vàng hỏi.

Đông Phương Nhược Lan nói:

– Trên lý luận là như vậy thế nhưng tình huống hiện tại của hắn chính là ngay cả ý thức cũng không có, làm sao có thể chủ động đi luyện hóa loại khí tức kia.
– Vậy ngươi có biện pháp nào khiến cho hắn tỉnh lại hay không?

Liễu Diệc Như nôn nóng hỏi…

– Biện pháp không phải là không có, chỉ là có chút khó xử…

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260