Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 173
Phần 173

– Không nên nói bậy!

Diệp Phi khẽ vỗ xuống cái đầu nhỏ của Diệp Vân Khinh một cái.

Diệp Vân Khinh thè lưỡi, hướng Lâm Linh vẫn ngồi ở một bên cười nói:

– Ta chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi, chị dâu cũng không nên tức giận nha.

Tuy rằng cũng không phải là lần đầu tiên bị Diệp Vân Khinh gọi là chị dâu, nhưng nghe được loại xưng hô này, Lâm Linh vẫn là nhịn không được có chút đỏ mặt, thấp giọng nói:

– Ta biết rõ, Diệp tử ca ca nhất định sẽ không thích cô gái như vậy đấy.
– Xem ra chị dâu của ta vẫn rất tự tin a!

Diệp Vân Khinh cười hì hì trêu chọc Lâm Linh, ánh mắt khẽ chuyển, lại hỏi:

– Vậy ngươi nói xem, nếu có một cô gái giống như ta, ca ca sẽ thích hay không?
– Tất nhiên là có!

Lâm Linh không chút suy nghĩ liền đáp lại:

– Đừng nói là hắn, nếu như ta là nam nhân, nhất định cũng sẽ thích ngươi!
– Cái kia, nếu như có một cô gái giống như ta, cũng thích ca ca, ngươi có thể cãi nhau với nàng hay không a?

Diệp Vân Khinh vội vàng hỏi, mặc dù sớm đã thăm dò qua tâm ý của Lâm Linh, nhưng nàng vẫn còn có chút không quá vững tin, vì vậy liền nhân cơ hội này mà hỏi lại một lần.

Lâm Linh đột nhiên thở dài nói:

– Đương nhiên là không rồi, có đôi khi ta suy nghĩ, nếu như ngươi không phải là muội muội của Diệp tử ca ca thì thật là tốt a, như vậy ba người chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ.

Khóe mắt Diệp Vân Khinh đột nhiên ửng hồng, từ trong đáy lòng thầm nói: “Linh linh, cảm ơn ngươi!” Cho tới nay, nàng lo nhất chỉ có hai việc, đầu tiên là sợ chuyện của mình và Diệp Phi sẽ bị mụ mụ phản đối, thứ hai chính là sợ Lâm Linh không thể tiếp nhận mình, hiện giờ nghe được nàng nói như vậy, như thế nào lại không cảm động?

Lâm Linh sửng sốt một chút, không rõ tại sao Diệp Vân Khinh phải kích động như vậy, Diệp Phi lại nhanh chóng nói ra:

– Vậy ba người chúng ta liền vĩnh viễn ở chung một chỗ!

Trong nội tâm Lâm Linh hiểu rõ cảm tình của Diệp Phi với Diệp Vân Khinh, lúc này đương nhiên cũng sẽ không nói ra cái gì mà Diệp Vân Khinh sau này sẽ phải lập gia đình các loại, khiến cho phá vỡ bầu không khí hiện giờ, vì vậy cũng gật đầu nói:

– Đúng, ai cũng không thể đem chúng ta tách ra!

Bởi vì chính thức hiểu rõ tâm ý của Lâm Linh, tâm trạng của Diệp Vân Khinh liền vô cùng tốt đẹp, lại thêm cú điện thoại kia của dì cả Liễu Phượng Nghi, mặc dù vẫn nhìn Tiêu Phỉ rất không thuận mắt, nhưng toàn bộ buổi chiều cũng không hề tìm nàng gây phiền toái gì, mà Tiêu Phỉ từ sau khi biết chênh lệch giữa mình và Diệp Vân Khinh, cũng rất là biết điều, cứ như vậy một buổi chiều trôi qua vô cùng yên ả.

Sau khi tan học buổi chiều, Diệp Phi và Diệp Vân Khinh cũng không trở về tiểu viện của Diệp gia, mà ngồi xe taxi chạy tới biệt thự của Diệp gia ở phía Đông, bọn họ cũng đã rất lâu chưa trở về nhà, cho nên muốn hôm nay về thăm nhà một chút. Về phần tiểu viện bên kia, tâm tình của Hứa Thư Vân hiện giờ cũng đã khá hơn rất nhiều, lại có thêm Diệp Tĩnh ở cùng nàng, cũng không cần lo lắng nàng sẽ còn đau buồn vì những chuyện kia nữa.

Lần này hai người trở về cũng không nói cho người trong nhà, cho nên tại lúc sắp về đến nhà, không khỏi nhìn nhau cười trộm, vô cùng chờ mong dáng vẻ kinh hỉ của mụ mụ còn có đại tỷ, nhị tỷ lúc bất chợt trông thấy bọn họ, về phần tam tỷ, cũng không cần nghĩ tới, hiện giờ nàng hẳn là còn đang ở trường học của nàng đâu.

Dùng chìa khóa của mình mở ra cửa lớn của biệt thự, Diệp Phi cùng Diệp Vân Khinh yên lặng không nói một tiếng mà đi vào phòng khách, lại không hề trông thấy bóng dáng đại tỷ và nhị tỷ, chỉ có mụ mụ Liễu Diệc Như ngồi ở chỗ kia, khuôn mặt có vẻ u sầu, nàng hiển nhiên là vừa mới từ công ty trở về, trên người mặc một bộ trang phục công sở, áo cổ nhỏ tây trang màu đen, cùng váy đen dài ngang gối, mặc dù không có mặc thêm cái gì quần tất, nhưng hai bắp chân mượt mà lộ ra so với những nữ nhân mặc tất chân sa hoa kia thoạt nhìn càng thêm nhẵn nhụi mềm mịn, tuy rằng chỉ là trông thấy nàng như vậy, những lại làm cho Diệp Phi so với lúc chứng kiến những nữ chút không mặc chút quần áo nào kia lại càng thêm kích động.

Ngồi bên người mụ mụ là một nữ nhân có vài phần tương tự với nàng, đúng là tiểu di Liễu Quân Di của hắn, nàng mặc một thân quân trang cho dù là ở trong nhà, nhưng vẫn ngồi cực kỳ thẳng tắp, bởi vì tư thế của nàng, thứ trước ngực kia vốn đã vô cùng đầy đặn lại có vẻ càng thêm to thẳng, cái này thân quân trang mặc ở trên người của nàng, càng làm cho nàng lộ ra một loại phong tình khác biệt, khác với mụ mụ chính là, trên mặt tiểu di lại mang theo nụ cười sáng lạn.

– Tiểu di!

Cảm tình giữa Diệp Vân Khinh cùng Liễu Quân Di cũng là vô cùng tốt đấy, vừa thấy nàng ở đây, liên kêu một tiếng sau đó chạy nhanh đến bên người nàng, trực tiếp ngồi xuống trên đùi của nàng.

Liễu Quân Di đem Diệp Vân Khinh ôm vào trong ngực như hồi còn bé, lại là cười nói:

– Đã lớn như vậy rồi, mà vẫn còn giống như khi còn bé nha.

Diệp Phi thì lại ngồi xuống bên người mụ mụ, giang tay ôm lấy bờ vai của nàng, hỏi han:

– Mụ mụ, có phải là có chuyện gì phiền lòng hay không?

Hắn vốn không có gan lớn như vậy đấy, nhưng bởi mấy ngày nay tâm thần Hứa Thư vẫn còn có chút bất ổn, mỗi lần cùng nàng ngồi trong phòng khách, Diệp Phi sẽ đều ôm nàng an ủi như vậy, lâu dần lại hình thành thói quen, chỉ là sau khi đang hỏi hết, hắn mới ý thức được người trong ngực chính là nữ thần của mình, trong nội tâm không khỏi có chút không yên rồi.

Liễu Diệc Như lại không hề nghĩ nhiều, rất thoải mái đem thân thể dựa vào trong ngực Diệp Phi, thở dài nói:

– Tiểu di ngươi ngày mai sẽ phải lên chiến trường rồi, ta có thể không lo lắng sao?

Nhận thấy Liễu Diệc Như không hề phản đối, Diệp Phi vốn, à rất vui vẻ đấy, dù sao đây vẫn là lần đầu tiên hắn ôm nàng trong lúc thanh tỉnh như vậy, sau khi thân thể mềm mại yêu kiều mà hắn tha thiết mơ ước của nàng áp vào trong lòng ngực của mình, Diệp Phi không khỏi cực kỳ kích động, chỉ là sau khi nghe được lời nói của mụ mụ, lại sửng sốt một chút, hỏi nói:

– Bây giờ không phải là thời kỳ hòa bình sao? Như thế nào còn có chiến trường?

Một chút mập mờ kiều diễm trong nội tâm cũng bởi vì lời nói này mà biến mất.

Liễu Quân Di cười nói:

– Nhị tỷ, ngươi nói quá rồi, cái này đâu tính là chiến trường nha, chỉ là một ít phần tử khủng bố mà thôi, lại không có cái gì uy hiếp đối với chúng ta đấy.

Liễu Diệc Như vẫn không thể vơt bớt lo lắng, khuôn mặt vẫn tràn đầy vẻ âu lo nói:

– Không nên xem thường những phần tử khủng bố kia, trong bọn họ cũng có không ít người tài đấy, chỉ sợ sẽ không kém hơn bao nhiêu so với bộ đội đặc chủng các ngươi.

Liễu Quân Di vẫn là chẳng hề để ý mà cười nói:

– Chúng ta đã có được tin tức chính xác, tuy rằng đám phần tử khủng bố kia cũng không ít, nhưng cũng chỉ có vài trăm người, những người này chỉ cần chiến đội đặc chủng của Vọng Hải chúng ta là có thể dễ dàng đối phó rồi, huống chi lần này còn là hơn hai mươi chiến đội đặc chủng của khắp cả nước, cũng phải gần ngàn người đâu.

Diệp Phi nhíu mày, hỏi ra:

– Tiểu di, chiến đội đặc chủng các ngươi ở Vọng Hải đã có hơn năm trăm người a, như thế nào hơn hai mươi chiến đội đặc chủng trên cả nước tụ lại mới chỉ không đến một ngàn người?
– Là như này.

Liễu Quân Di cười nói:

– Bởi vì dạng cơ hội thực chiến này cũng không nhiều lắm, cho nên phía trên quyết định từng chiến đội đặc chủng chỉ có thể phái ra nhiều nhất là năm mươi tinh anh, cho nên chỉ có ngần đó rồi, bất quá người có thể được tuyển chọn ra, tuyệt đối đều là tinh anh trong tinh anh, đối phó những kia phần tử khủng bố kia đương nhiên là không nói chơi.

Trong nội tâm Diệp Phi khẽ động, lại hỏi:

– Tiểu di, mấy ngày trước ngươi vừa mới thăng lên thiếu tướng, hành động lần này hẳn là do ngươi làm tổng chỉ huy a?
– Đúng vậy a, tổng chỉ huy lần này đương nhiên là ta rồi!

Nói đến điều này, Liễu Quân Di cùng đám chiến hữu của nàng đều rất là tự hào, bởi vì chiến đội đặc chủng của Vọng Hải mặc dù rất mạnh, nhưng chiến đội đặc chủng ở những nơi khác cũng không hề kém hơn bao nhiêu so với bọn họ, thậm chí có vài chiến đội đặc chủng thâm niên còn có danh vọng cao hơn chiến đội đặc chủng Vọng Hải, lần này Liễu Quân Di có thể trở thành tổng chỉ huy, tất cả đại đội trưởng đồng cấp với nàng trước đây đều trở thành bộ hạ của nàng, điều này làm cho mọi người trong chiến đội đặc chủng Vọng Hải đều có một loại cảm giác vô cùng hãnh diện.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260