Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 12
Phần 12

Cửa phòng mở ra, Diệp Vân Khinh ồn ào đi đến, hướng Diệp Phi kêu lên:

– Con heo lười, nhanh lên một chút a, nếu không sẽ muộn đấy!

Diệp Phi nghi hoặc hướng phía sau nàng nhìn nhìn, nói:

– Tam tỷ đâu?

Hắn rất kỳ quái Diệp Vân Anh vì cái gì không có tới, dựa theo kinh nghiệm dĩ vãng, người thứ nhất vào cửa hẳn là nàng mới đúng, hơn nữa nếu nàng nhìn thấy mình còn không dậy, nhất định sẽ áp lên trên người mình chà đạp một phen.

– Tam tỷ đã đi rồi.

Diệp Vân Khinh nhíu mày:

– Cũng không biết tại sao, tam tỷ từ tối hôm qua vẫn là lạ đấy, động một chút lại đỏ mặt. Buổi sáng hôm nay ta kêu nàng tới gọi ngươi, nàng lại không chịu, lập tức trở lại trường học trước rồi.

Diệp Phi không khỏi nở nụ cười, không nghĩ tới cái tam tỷ giả tiểu tử này lại vẫn có một mặt thẹn thùng đáng yêu như vậy, bởi vì chuyện tối qua, mà đến bây giờ vẫn xấu hổ khi thấy mình.

Chứng kiến nụ cười trên mặt ca ca, Diệp Vân Khinh chợt nhớ tới hắn hôm qua sờ soạng trên người mình nửa ngày, còn kém chút hôn cái miệng nhỏ của mình, chẳng lẽ hắn cũng giở trò xấu với tam tỷ rồi? Bằng không tam tỷ vì cái gì đều một bộ dạng tu tu như vậy, liền hỏi:

– Ca ca, có phải ngươi làm chuyện xấu gì đối với tam tỷ hay không?

Diệp Phi kêu oan nói:

– Ta làm chuyện xấu đối với nàng? Ta dám sao?
– Hừ! Có gì mà không dám. Ngươi biết rõ tam tỷ cũng không thực sự đánh ngươi, hơn nữa hiện tại ngươi cũng biến thành xấu rồi!

Diệp Vân Khinh nhớ tới ngày hôm qua hắn sờ mình mang đến cho mình khoái cảm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng có chút đỏ ửng.

Huynh muội hai người ăn sáng qua loa một chút, liền xuất phát đi tới trường học, không biết lời đại tỷ nói có tác dụng, hay là lương tâm nổi lên, hôm nay Diệp Phi thành thật ngồi ở chỗ ngồi sau xe không chút nhúc nhích, thật ra khiến Diệp Vân Khinh có chút không thích ứng rồi.

Bị ca ca sờ lên trên người, loại cảm giác tê tê dại dại này nàng vẫn là rất ưa thích đấy, ngày hôm qua sở dĩ ngăn lại hắn, cũng không phải bài xích loại cảm giác này, mà là nàng thật sự lái xe không vững rồi, vốn hôm nay đã chuẩn bị kỹ càng, không có đem túi sách đặt ở trong làn phía trước, lái xe cũng ổn định dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng cái xấu ca ca này vậy mà lại thành thật rồi.

– Ca ca, ngươi có thể ngồi vững không đó?

Diệp Vân Khinh xấu hổ không dám nói thẳng ra, chỉ có thể ám hiệu cho hắn.

– Có thể a, chú ý một chút hẳn là không có chuyện gì, hơn nữa ta còn cầm lấy tay vịn phía sau đây.

Diệp Phi cũng không nghĩ quá nhiều, thuận miệng trả lời lấy.

– Nếu như ngồi không ổn, ngươi có thể ôm eo của ta đấy.

Diệp Vân Khinh cảm giác trên mặt có chút nóng lên.

Diệp Vân Khinh hoài niệm cảm giác bị tay hắn xẹt qua da thịt, Diệp Phi làm sao lại không lưu luyến cái xúc cảm mỹ diệu trơn mềm trên da thịt kia của nàng? Chỉ có điều bởi vì ngày hôm qua nàng cũng đã cự tuyệt qua, hơn nữa lương tâm còn có chút bất an, hôm nay mới không có ôm nàng nữa, nghe thấy nàng nói như vậy, Diệp Phi nơi nào còn có thể cự tuyệt, duỗi ra hai tay ôm lấy cái eo thon nhỏ tinh tế kia, đại thủ lần nữa tiến vào trong đồng phục của nàng, nhẹ nhàng hoạt động, bất quá phạm vi cũng chỉ giới hạn tại bụng, phía trên cùng phía dưới đều tạm thời không có chạm qua.

Hai người tựa hồ cũng đã đạt được một loại ăn ý, yên lặng “hoạt động” ngầm, để cả hai đều sảng khoái lấy, nhưng ai cũng cũng không nói gì qua.

Thời điểm đến cổng trường học, mờ ám giữa hai người lại bị cắt đứt, bởi vì bọn hắn thấy được một cỗ xe thể thao màu bạc cực kỳ phong cách, đây là bản giới hạn năm trước, toàn bộ thành phố Vọng Hải cũng không có mấy xe.

Người đứng đầu Vọng Hải không phải là thị trưởng Liễu Phượng Nghi, cũng không phải là vương giả ngầm Diệp Lăng Thiên, lại càng không là ràng buộc giữa hai nhà Diệp Phi, mà là cái con nuôi Diệp Vũ này của nhị thúc Diệp Lăng Thiên, khi thời điểm Diệp Phi ba tuổi Diệp Vũ là hài tử nhị thúc nhận nuôi, Diệp gia một đời nam đinh chỉ có hai người Diệp Lăng Thiên cùng phụ thân Diệp Lăng Vân của Diệp Phi, mà thế hệ này cũng chỉ có một cái Diệp Phi, do lăn lộn hắc đạo nên Diệp Lăng Thiên lúc ba mươi tuổi mới kết hôn, năm thứ hai sau khi Diệp Phi sinh ra thì có một nữ nhi, đáng tiếc lúc nữ nhi sinh ra, lão bà khó sinh, mặc dù bảo vệ được tính mạng, lại mất đi năng lực sinh con, mà Diệp Lăng Thiên lại rất chung tình, nói cái gì cũng không chịu lấy nữ nhân thứ hai, cho nên lúc tra ra tình huống thân thể Diệp Phi liền nhận nuôi Diệp Vũ này, tại lúc ấy cũng đã là hài tử mười tuổi.

– Tiểu Phi, Khinh Khinh, đại ca tới thăm các ngươi a!

Diệp Vũ lúc này cũng nhìn Diệp Vân Khinh lái xe tới, mở cửa xe tiến ra tươi cười chào đón.

Mặc dù Diệp Vũ rất tuấn tú, nhưng huynh muội hai người từ nhỏ rất không ưa thích cái đại ca này, không chỉ bọn hắn, cả nhà bọn họ đều không thích người này, bởi vì hắn mặc dù không cao điệu kiêu ngạo nhưng mà lại cho người ta một loại cảm giác âm trầm, phảng phất như một con rắn độc ẩn núp trong bóng tối, tùy thời đều có thể cắn cho người ta một ngụm.

Bất quá Diệp Vũ che dấu cực kỳ thâm, nhị thúc một mực rất coi trọng hắn, hiện tại thậm chí đem hơn nửa bang hội đều giao cho hắn quản lý.

Nhưng nếu mà nói Diệp gia che dấu sâu nhất, tuyệt đối không phải Diệp Vũ mà là Diệp Phi nhìn như vô hại này, lúc đối mặt với người có khả năng trở thành địch nhân, hắn không còn là thiếu niên ngây thơ bị tỷ tỷ đùa giỡn một chút sẽ mặt đỏ kia, mà là cực kỳ giống với một cái cáo già thân kinh bách chiến.

– Đại ca!

Diệp Phi từ trên xe nhảy xuống, thiếu chút nữa bờ mông ngồi xuống mặt đất, nhưng hắn vẫn lập tức đứng vững vàng, bước nhanh đi đến trước mặt Diệp Vũ:

– Đại ca, đã lâu không gặp rồi, ta rất nhớ ngươi!

Diệp Vũ vội vàng vịn lấy Diệp Phi, có chút trách cứ nói:

– Ngươi vội vã như vậy làm gì, đại ca cũng sẽ không chạy mất, vạn nhất té ngã thì làm sao bây giờ?

Diệp Phi cúi đầu xuống, của một bộ dạng ta sai rồi, Diệp Vũ vỗ vỗ Diệp Phi bả vai, lại cùng Diệp Vân Khinh hô:

– Khinh Khinh, chứng kiến đại ca như thế nào không chào hỏi a?
– Đại ca!

Diệp Vân Khinh không mặn không nhạt gọi một tiếng, lại không để ý đến hắn.

– Học kỳ mới đã quen chưa?

Diệp Vũ cười ha hả hỏi một câu, trong mắt lại hiện lên một tia hào quang hung ác nham hiểm, thái độ Diệp Vân Khinh làm hắn rất không dễ chịu.

– Khá tốt rồi, lão sư cùng đồng học đều không thay đổi, cảm giác vẫn giống như trước.

Diệp Phi chú ý tới hào quang trong mắt của hắn, nhiệt tình đáp lại đồng thời trong nội tâm vẫn đang suy nghĩ: Ngươi tốt nhất nên an phận một chút, đến lúc đó tự nhiên có thể kế thừa Lăng Vân hội, nhưng nếu như ngươi dám có dị động gì, vậy thì đừng trách ta không nể mặt nhị thúc rồi.

Diệp Phi nghĩ như vậy cũng không phải tự đại, thân thể của hắn mặc dù không được, nhưng những thứ khác không nói, chỉ cần hơn năm trăm tên thủ hạ quân đặc chủng tinh anh của tiểu di Liễu Quân Di, đừng nói một cái Diệp Vũ nho nhỏ, coi như là toàn bộ Lăng Vân hội cũng có sức liều mạng, lúc nghỉ hè hắn đã biết đám đại binh kia mạnh đến nỗi quả thực không phải người.

– Ta đây an tâm, nhớ kỹ, có chuyện gì liền nói cho đại ca, đại ca nhất định sẽ thay các ngươi giải quyết tốt, các ngươi tới trường học trước a, đại ca hai ngày nữa trở lại thăm ngươi cùng bọn họ!

Diệp Vũ vẻ mặt tươi cười, đi lên xe thể thao, trong tiếng nổ vang, nháy mắt đã đi xa.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260