Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 58
Phần 58

Cái nhẫn này có thể là cửa hàng này dùng để làm trấn điếm chi bảo đấy, không giống với mấy món khác tối đa cũng chỉ mấy vạn khối, nó trị giá hai mươi bốn vạn, Trương Vũ mặc dù có chút tiền, nhưng hơn hai mươi vạn cũng đã là toàn bộ số tiền hắn lấy từ chỗ cha hắn trong vòng một năm, cái này nếu thoáng cái liền chi ra ngoài, chính là cực kỳ đau lòng đấy, vì vậy có chút chần chờ nói:

– Huynh đệ, chiếc nhẫn này dường như có chút quý giá a.
– Cái này còn quý?

Diệp Phi kinh hô:

– Cái này chính là món đồ trang sức thấp nhất mà tỷ tỷ của ta vừa ý đấy, ta cùng nàng đi qua những cửa hàng lớn kia, những thứ trang sức khác nàng vừa ý ít nhất cũng phải hơn một trăm vạn đâu.
– Vậy sao?

Trương Vũ không khỏi có chút hoài nghi, hắn cũng biết một chút con người của Minh Nguyệt Tâm đấy, nàng cũng không phải loại nữ nhân ham giàu có, thế nào lại ưa thích đồ trang sức mắc như vậy đâu, vì vậy nói ra:

– Nhưng mà cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy tỷ tỷ của ngươi mang đồ trang sức a.
– Đúng vậy!

Diệp Phi lộ vẻ đương nhiên, nói:

– Cũng là bởi vì đồ trang sức thông thường, nàng nhìn không vừa ý, mà vừa ý lại mua không nổi, nàng mới không mang theo đồ trang sức nha, ngươi nghĩ a, tỷ tỷ của ta là hạng người gì? Không dám nói là nữ nhân đẹp nhất Vọng Hải, nhưng tối thiểu cũng có thể xếp vào top mười người đứng đầu a, nếu không phải nàng đối với ngươi cũng có chút hảo cảm, đừng nói là hai mươi vạn, cho dù lấy ra hai ngàn vạn nàng cũng sẽ không thèm liếc mắt nhìn!

Trương Vũ bị một câu Minh Nguyệt Tâm đối với hắn có hảo cảm của Diệp Phi, khiến cho cực kỳ hưởng thụ, đầu óc nóng lên, phất tay kêu lên lão bản, một bộ rất ngưu bức:

– Đem cái nhẫn này lấy ra, ta muốn nó!

Lão bản kia cũng đã vì chiếc nhẫn này mà đau đầu thật lâu, lúc ấy khai trương muốn giữ thể diện, mới đưa vào vật này vào cửa hàng, nhưng về sau vẫn không thể bán đi, lại để cho hắn cực kỳ hối hận, hiện tại rốt cuộc cũng gặp được loại người coi tiền như rác muốn mua rồi, tất nhiên là cực kỳ cao hứng, rất là ân cần tự mình chọn cho Trương Vũ một cái hộp xinh đẹp để đựng vào, lại để cho lòng hư vinh của hắn càng thêm bành trướng.

Từ trong tiệm trang sức đi ra, Trương Vũ lại mời Diệp Phi ăn bữa tiệc lớn, sau đó mới kêu một chiếc xe taxi, ném cho lái xe hai trăm đồng, để hắn cẩn thận đưa Diệp Phi về tận nhà, rồi mới tràn đầy hy vọng quay trở về phân cục.

Thời điểm Trương Vũ trở lại phân cục, đúng là lúc toàn bộ nhân viên cảnh sát trực đêm đi ăn, mà Minh Nguyệt Tâm cũng bởi vì thẩm vấn Hắc Lang mà ở lại ca đêm, cho nên lúc này cũng đang cùng mọi người đứng ở trong nhà ăn.

Nhìn qua trong nhà ăn cơ hồ đã tụ tập tất cả nhân viên cảnh sát trực ca đêm của phân cục, Trương Vũ thầm nghĩ ông trời đúng là phù hộ hắn, đang lo không tìm thấy cơ hội có nhiều người chứng kiến đâu, vì vậy bước nhanh đến trước bàn ăn của Minh Nguyệt Tâm, dùng một loại ánh mắt tự cho là rất thâm tình nhìn nàng.

Đối với việc Trương Vũ đi đến, Minh Nguyệt Tâm cũng không cảm thấy có một chút ngoài ý muốn, nhưng trong lòng cũng lại rất phiền chán đấy, vì vậy nói ra:

– Trương Vũ, ngươi cũng không trực ca đêm, như thế nào còn không về nhà?

Bởi vì tin tưởng tràn đầy, Trương Vũ liền đem lệnh đuổi khách của Minh Nguyệt Tâm trở thành lời quan tâm, cũng làm cho chút do dự cuối cùng trong nội tâm hắn biến mất, càng thêm chắc chắn với quyết định của mình, mạnh dạn quỳ xuống một gối trước người Minh Nguyệt Tâm, dùng thanh âm làm cho người ta nghe xong đều nổi đầy da gà nói:

– Tâm nhi, ta thích ngươi, từ lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã yêu ngươi thật sâu đậm…
– Ngươi không có bệnh a?

Minh Nguyệt Tâm không nghĩ tới hắn sẽ dùng đến chiêu thức này, không khỏi có chút xấu hổ, vội vàng cắt đứt hắn.

– Ta có bệnh, ta mắc phải bệnh tương tư!

Trương Vũ dùng ngôn ngữ kinh người nói ra, sau đó từ trong lòng ngực lấy ra chiếc hộp chứa nhẫn, mở ra đưa đến trước mặt Minh Nguyệt Tâm:

– Kim cương đại biểu cho vĩnh hằng, mà lòng của ta cũng tựa như viên kim cương này, tình yêu ta dành cho ngươi cũng sẽ là vĩnh hằng, đáp ứng ta, làm bạn gái của ta được không?

Động tĩnh của bọn họ cũng đã kinh động đến những người xung quanh, thời điểm mấy nữ cảnh chứng kiến đồ vật trong hộp nhẫn, cũng không khỏi kinh hô một tiếng, bởi vì cửa hàng trang sức kia nằm ngay gần phân cục, cho nên các nàng cũng đã từng đi dạo qua đấy, tự nhiên cũng đã thấy qua đồ vật trấn điếm chi bảo này, không nghĩ tới Trương Vũ vì truy cầu Minh Nguyệt Tâm mà mua nó đem tới đây, trong lúc nhất thời cũng không khỏi có chút hâm mộ.

Có điều Minh Nguyệt Tâm lại là không buồn có liếc mắt lấy một cái, chỉ lạnh mặt nói:

– Trương Vũ, ngươi đang giở trò quỷ gì? Ta đã sớm nói, giữa chúng ta là không có khả năng!
– Không, ngươi không cần gạt ta.

Trương Vũ có chút kích động nói:

– Đệ đệ của ngươi đã đem mọi chuyện đều nói cho ta biết rồi.
– Đệ đệ của ta? Ta từ chỗ nào có đệ đệ a?

Minh Nguyệt Tâm sững sờ, nhưng chợt nhớ tới lúc trước để cho hắn thẩm vấn Diệp Phi, lại hỏi:

– Đúng rồi, tiểu hài tử ngươi thẩm vấn đâu? Ngươi sẽ không dùng hình phạt riêng gì đối với hắn đi?
– Làm sao có thể?

Trương Vũ hạ thấp thanh âm nói:

– Ta như thế nào lại dùng hình phạt riêng đối với đệ đệ của ngươi a, ta đã đem hắn thả rồi.

Nghe thấy hắn lại một lần nữa nói đến đệ đệ của mình, Minh Nguyệt Tâm có chút bất đắc dĩ nói:

– Ta đã nói, ta không có đệ đệ.
– Ngươi không cần gạt ta.

Trương Vũ hiện giờ đối với Diệp Phi cực kỳ tin tưởng, không chút nghi ngờ nói:

– Người thiếu niên kia chính là đệ đệ của ngươi, gọi là Minh Tiểu Mãn, hắn cái gì cũng đều nói hết cho ta rồi.
– Ta lặp lại lần nữa, phụ mẫu ta cũng chỉ một cái hài tử là ta, căn bản cũng không có cái gì huynh đệ tỷ muội, lại càng không cần phải nói đến cái đệ đệ nào gọi là Minh Tiểu Mãn rồi!

Minh Nguyệt Tâm có chút không kiên nhẫn nói một câu, sau đó liền quay đầu đi không buồn tiếp tục để ý tới Trương Vũ.

Trương Vũ lúc này mới ý thức được không đúng, dù sao mình chính là người trông nom hộ tịch đấy, Minh Nguyệt Tâm không cần phải nói dối trên cái vấn đề này, xem ra chính mình là bị tiểu tử lừa gạt rồi.

– Tiểu tử thối, dám lừa ta! Ngươi chờ đó cho ta!

Trương Vũ thốt ra một câu ngoan thoại, sau đó mới ý thức được hiện tại bên cạnh có rất nhiều người, nghĩ đến mình bị một tiểu hài tử lừa gạt, không còn thể diện để tiếp tục ở lại, bước nhanh ra khỏi nhà ăn.

Nhìn qua bóng lưng có chút chật vật của Trương Vũ, Minh Nguyệt Tâm cảm giác có chút buồn cười, trước kia đối người này chỉ có chán ghét, nhưng hiện giờ lại có chút đồng tình, có thể để cho một cái tiểu tử lừa tích chảy loạn chuyển, chỉ số thông minh của tên này không biết thấp tới trình độ nào? Chỉ là nhớ tới cái tiểu hài tử đáng giận kia, chẳng những ăn đậu hũ của mình, còn khiến cho mình xấu hổ như vậy, Minh Nguyệt Tâm không khỏi nghiến răng hàm.

Lại nói đến Diệp Phi, để cho tài xế taxi kia đưa mình một đoạn ngắn, hắn liền nhảy xuống xe, sau đó rất nhanh chạy về nhà, lặng lẽ tiến vào phòng ngủ của mình, khẽ nằm xuống bên người Diệp Vân Khinh.

Nghĩ đến những chuyện xảy ra đêm nay, Diệp Phi có chút cảm khái, dĩ nhiên lại có được khả năng biến thân thành hình dáng thứ hai không người biết, vậy sau này thật nhiều chuyện cũng có thể thuận tiện giải quyết hơn, mà nhớ đến tiểu tử Trương Vũ kia, hắn không khỏi khẽ nở nụ cười, cái này chẳng những chọc phá được gã tay sai này của Diệp Vũ, chỉ sợ ngay cả nữ cảnh sát phá hư kế hoạch của mình còn nói mình là tiểu hài tử kia cũng sẽ không được sống khá giả, thật đúng là nhất cử lưỡng tiện đâu.

Diệp Phi đang thầm vui sướng, đột nhiên cảm giác được Diệp Vân Khinh nằm bên cạnh có chút không đúng, vội vàng quay đầu hướng nàng nhìn xem.

Lúc này Diệp Vân Khinh không biết là đang mơ thấy điều gì, sắc mặt có chút khẩn trương, khóe mắt thậm chí còn có vệt nước mắt, Diệp Phi thấy vậy không khỏi đau lòng, nhẹ nhàng đem thân thể yêu kiều bóng loáng của nàng ôm vào trong ngực, bàn tay dịu dàng vỗ nhẹ trên lưng ngọc của nàng.

Có lẽ là cảm nhận được khí tức quen thuộc, Diệp Vân Khinh liền ôm chặt lấy Diệp Phi, thì thào nói:

– Ca ca, không được rời khỏi ta, vĩnh viễn cũng không được rời khỏi!

Diệp Phi tại khuôn mặt ôn ngọc của nàng hôn xuống, dùng thanh âm nhu hòa rồi lại cực kỳ kiên định nói ra:

– Tiểu muội, ngươi yên tâm đi, ca ca sẽ không để cho ngươi rời đi đấy, ai cũng không thể đem ngươi từ bên cạnh ta cướp đi!

Trong lúc mơ ngủ Diệp Vân Khinh tưởng chừng như nghe được Diệp Phi hứa hẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi khẽ nhăn lại, liền chậm rãi giãn ra, vặn vẹo thân thể tìm cái tư thế thoải mái nhất trong ngực Diệp Phi, rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ, Diệp Phi cũng theo đó dần nhắm mắt.

Buổi sáng, Diệp Phi là bị Diệp Vân Khinh đánh thức đấy, cái này tựa hồ cũng đã thành lệ cũ, chậm rãi mở mắt, hiện ra trước mắt Diệp Phi đúng là khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của Diệp Vân Khinh, có điều chút nhàn nhạt sầu bi tại nơi sâu nhất trong ánh mắt kia sao có thể giấu giếm được Diệp Phi cùng nàng tâm ý tương thông?

– Khinh Khinh, ta muốn nói cho ngươi biết một chuyện trọng đại mà ta vừa quyết định đêm qua!

Diệp Phi ôm lấy vị muội muội song sinh để cho hắn cực kỳ yêu thương này, muốn đem quyết định của mình nói cho nàng biết, cũng để nàng đỡ phải quấn quýt làm cho mình đau lòng rồi.

– Quyết định gì nha?

Diệp Vân Khinh hỏi nói, nàng biết thời gian mình ở cùng Diệp Phi cũng chỉ còn lại vài năm cuối cùng này rồi, cho nên hết mực quý trọng, đối với mỗi câu nói hay từng cái quyết định của hắn đều sẽ rất chăm chú lắng nghe.

– Vậy ngươi nói cho ta biết trước, có phải ngươi muốn sau này đều ở bên cạnh ta?

Diệp Phi cảm giác mình cũng rất cần xác định lại một chút tâm sự của nàng.

Diệp Vân Khinh có chút nén giận ca ca còn nhắc đến loại chuyện làm cho nàng vô cùng sầu khổ này, thở dài nói:

– Đương nhiên là muốn, chỉ là ta cũng biết rõ chuyện này là không thể nào đấy, cho nên ngươi không cần lo lắng ta sẽ quấn quýt lấy ngươi.
– Tốt lắm, ta sẽ nói cho ngươi biết quyết định của ta.

Diệp Phi dùng hai tay nâng lên khuôn mặt của nàng, hai mắt nhìn chằm chằm vào sâu trong ánh mắt của nàng, kiên định nói:

– Ta muốn cả đời đều ở cùng với ngươi, vĩnh viễn cũng không xa rời, cho dù là mụ mụ cũng không thể chia rẽ hai người chúng ta!
– Ngươi nói là thật sao?

Diệp Vân Khinh cảm giác mình bây giờ đang nằm mơ.

– Ân!

Diệp Phi dùng sức gật đầu:

– Thật sự, từ hôm nay trở đi, ngươi là của ta, ta cũng là của ngươi, ai cũng không thể đem chúng ta tách ra!
– Thật tốt quá!

Diệp Vân Khinh hoan hô, lập tức từ trên người Diệp Phi nhảy dựng lên, tuy nhiên nàng bỗng cảm thấy hai chân như nhũn ra, thoáng cái lại ngã xuống.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260