Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 86
Phần 86

Hôm nay Diệp Ngưng Sương tựa hồ cố ý chăm chút cách ăn mặc hơn trước, lần này trên cơ thể còn có thêm một tầng trang sức trang nhã, để cho nàng vốn đã xinh đẹp phi phàm lại càng thêm hấp dẫn mê người, mà y phục đang mặc lại vẫn là bộ quần áo hồi đầu tuần, hơn nữa ánh mắt sắc bén của Diệp Phi còn có thể nhìn ra, đôi tất chân trùm lên cặp chân ngọc kia đúng là cái ngày đó bị mình xé rách một mảng dưới hạ bộ của nàng.

Thấy được hết thảy những thứ này, trong nội tâm Diệp Phi không khỏi có chút vọng động, đồng thời cũng rất muốn thử nghiệm một chút vài món nội y gợi cảm vô cùng đang đặt trong không gian kia, rất muốn để nàng lập tức mặc vào cho mình xem a, mặc dù tiểu muội được chính mình khai phá cũng đã phối hợp càng ngày càng tốt, nhưng loại phong tình thành thục vũ mị trên người đại cô này lại không phải thiếu nữ như nàng có thể học được đấy, hơn nữa mình còn học xong nhiều kỹ xảo như vậy, nhất định có thể chà đạp nàng tới tâm phục khẩu phục a.

Chỉ là tuy rằng rất động tâm, nhưng Diệp Phi lại không hề thay đổi ý nghĩ về nhà cùng nữ thần của mình, bất luận khi nào, trong lòng của hắn, nàng đều là nữ nhân đẹp nhất đấy, cũng là nữ nhân hắn hiểu rõ nhất yêu nhất, bất luận kẻ nào đều khó có khả năng thay thế.

– Tiểu Mãn, Khinh Khinh, cuối tuần này đến nhà cô cô chơi được không?

Diệp Ngưng Sương dùng loại giọng điệu đối với tiểu hài tử này nói xong, trong nội tâm liền có chút không được tự nhiên, tâm tính khi nàng tới lần này cơ bản là hoàn toàn khác biệt so với lần trước, nàng bây giờ giống như là một tiểu thê tử lâu ngày không thấy phu quân, thời điểm chứng kiến Diệp Phi, trong nội tâm thậm chí có chút kích động kỳ lạ mà chỉ có tại thời kỳ thiếu nữ mới có thể xuất hiện.

– Sợ là không được rồi, hôm nay ta phải về nhà cùng mụ mụ.

Diệp Phi cười cười xin lỗi Diệp Ngưng Sương, trong mắt hiện lên vẻ yêu thương không hề che giấu, lại để cho Diệp Ngưng Sương ngoài thất vọng cũng cực kỳ cao hứng, hắn cũng không phải không thích mình, chỉ có điều càng ưa thích mẫu thân của hắn mà thôi.

– Vậy được rồi! Khinh Khinh, ngươi thì sao? Tuần trước là ca ca của ngươi đi, tuần này ngươi đến chỗ của đại cô a.

Diệp Ngưng Sương vốn dĩ cũng không ôm hy vọng quá lớn, nàng biết rõ địa vị của Liễu Diệc Như trong nội tâm Diệp Phi, cho tới bây giờ cũng không nghĩ qua sẽ so đo cùng với nàng, cho nên mặc dù có chút thất vọng, nhưng cũng không có gì bất mãn.

Diệp Vân Khinh không khỏi hướng Diệp Phi nhìn lại, nàng hiện giờ càng ngày càng đem mình làm tiểu thê tử của ca ca, chuyện gì cũng không tự quyết mà đều muốn trưng cầu một chút ý kiến của hắn.

Trong nội tâm Diệp Phi khẽ động, hai người các nàng đều là nữ nhân cùng mình có quan hệ thân mật nhất, mặc dù hiện giờ còn không thể cùng các nàng thẳng thắn, nhưng sau một ngày nào đó các nàng cũng sẽ biết rõ lẫn nhau, hơn nữa nói không chừng còn muốn sinh hoạt chung một chỗ, như vây còn không bằng cho các nàng bồi dưỡng cảm tình nhiều hơn một chút, vì vậy gật đầu nói:

– Vậy cũng tốt! Khinh Khinh, ngươi theo cùng đại cô a.
– Được! Đại cô, ngươi có chuẩn bị cho ta vật gì tốt hay không nha?

Diệp Vân Khinh nhu thuận khẽ gật đầu, tuy rằng trong nội tâm cũng không muốn tách khỏi Diệp Phi, nhưng nếu trở về nhà, hai người cũng không có khả năng tiếp tục làm loại chuyện yêu đương này, cùng với nhìn thấy mà không được ăn, còn không bằng làm bạn cùng đại cô thường ngày cô quạnh đâu, dù sao nàng đối với chính mình cũng là cực kỳ yêu thương đấy.

– Đương nhiên là có rồi, hiện giờ chúng ta đi a, cam đoan sau khi về đến nhà sẽ làm cho ngươi chấn động đấy, còn cái bại hoại này, cứ để cho chính hắn chờ ở chỗ này a.

Diệp Ngưng Sương nở nụ cười, trong lòng nàng hiện giờ cũng đã triệt để coi Diệp Phi thành nam nhân của mình, lúc nói chuyện cũng không tự chủ gọi ra xưng hô lúc hai người hoan hảo.

Diệp Vân Khinh cũng không hề nghĩ nhiều, cười nói:

– Tốt lắm, để cho cái đại phôi đản này một mình chờ ở chỗ này a!

Nói xong liền khoác cánh tay đại cô, gần như muốn dính ở trên người nàng, cùng nàng tiến lên xe.

Diệp Phi mỉm cười đưa mắt nhìn các nàng rời đi, thấy các nàng hòa hợp như vậy, trong nội tâm lại vui mừng không thôi.

Lại đợi một hồi, một chiếc xe màu đen từ một hướng khác chạy nhanh tới trường học, chậm rãi dừng lại trước người Diệp Phi, theo cửa xe chậm rãi mở ra, một thân ảnh làm Diệp Phi kích động không thôi nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt hắn, đúng là nữ thần của hắn Liễu Diệc Như.

– Tiểu Mãn, đợi đã lâu a? Thực xin lỗi, mụ mụ có chút việc, đã tới chậm, Khinh Khinh đâu.

Nhìn thấy con trai yêu mến, Liễu Diệc Như bỏ xuống hết thảy gánh nặng, lộ ra vẻ mỉm cười thản nhiên, chỉ là Diệp Phi cũng rất nhạy cảm phát hiện trong ánh mắt của nàng có một tia nhàn nhạt bất đắc dĩ.

– Mụ mụ!

Diệp Phi hét to một tiếng, nhào tới, chăm chú phải đem mẫu thân thấp hơn nửa cái đầu so với mình ôm vào trong ngực, về phần là muốn làm nũng hay còn có ý gì khác, liền ngay cả chính hắn cũng có chút không rõ.

Liễu Diệc Như bị ôm ấp trong thân hình càng ngày càng hùng tráng của nhi tử, dùng bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ sau lưng hắn, cười nói:

– Tốt lắm, đã lớn như vậy rồi, còn để cho mụ mụ ôm nha? Ngươi còn chưa nói cho ta biết, có phải Khinh Khinh đi nơi nào rồi sao.

Tuy rằng không muốn, nhưng Diệp Phi vẫn là thả ra thân thể mềm mại của mụ mụ, cười nói:

– Vừa rồi đại cô đến đây, đem nàng đón đi rồi.
– Ra là như vậy a, vậy chúng ta cũng đi thôi, hai tuần không gặp rồi, các tỷ tỷ của ngươi cũng đều rất nhớ ngươi đấy.

Liễu Diệc Như nói xong liền kéo ra cửa xe, mang theo nhi tử ngồi xuống cùng một chỗ, về phần chiếc xe điện của huynh muội Diệp Phi, bởi vì biết rõ sẽ có người tới tiếp bọn họ, thời điêm tan học cũng dứt khoát không đem ra, mà vẫn đặt ở trong nhà xe của trường học.

Lên xe, Diệp Phi đầu tiên là cùng thư ký kiêm lái xe của mụ mụ gọi là Lý tiểu thư bắt chuyện, vị Lý tiểu thư này cũng giống với Chu Minh Minh bên người dì cả, cũng trợ thủ thân tín nhất ngoài mẫu thân của Lâm Linh, tuy ràng không có mỹ mạo phi phàm giống như Chu Minh Minh, nhưng năng lực lại là rất mạnh đấy.

Lý tiểu thư cũng rất lễ phép gật đầu với Diệp Phi, liền chậm rãi phát động xe, Diệp Phi cùng mụ mụ ngồi xuống tại ghế sau, kéo qua một bàn tay nhỏ bé mềm mại của mụ mụ, dùng hai cánh tay của mình bưng lấy, ôn nhu hỏi:

– Mụ mụ, ngươi giống như có chuyện gì phiền lòng a, có thể nói cho ta một chút được không?

Liễu Diệc Như nhìn qua nhi tử càng ngày càng có hiểu biết, vui mừng nở nụ cười:

– Cũng không có chuyện gì, đơn giản là một sự tình của công ty, nói ngươi cũng không hiểu.

Diệp Phi có chút được một tấc lại muốn tiến một thước, đem toàn bộ thân thể mềm mại của mụ mụ ôm vào trong ngực, trong miệng lại giả bộ y hệt làm nũng y nói:

– Mụ mụ tốt, ngươi nói cho ta biết a, ta đã lớn rồi, có thể giúp ngươi chia sẻ gánh nặng rồi đấy.

Liễu Diệc Như nghe vậy không khỏi hơi sững sờ, lúc này mới ý thức tới, nhi tử hiện tại cũng đã mười sáu tuổi rồi, thời điểm mình ở tuổi nãy, cũng đã bắt đầu tiếp xúc với một vài sinh ý của gia tộc, mà mình lại vẫn một mực xem hắn là tiểu hài tử, thật đúng là có chút không nên, dù sao thân thể hắn hiện tại cũng đã không có việc gì rồi, cũng là thời điểm tiếp xúc một ít chuyện, bằng không luôn ủ ấm ở trong nhà, đúng là không có lợi cho việc trưởng thành của hắn đấy.

Cảm thụ được lồng ngực rộng lớn rắn chắc kia của nhi tử, Liễu Diệc Như nhẹ nhàng vặn vẹo thân thể, tìm cho mình một vị trí thoải mái, trong nội tâm phảng phất cũng tìm thứ gì đó dựa vào, thoáng cái liền trầm tĩnh lại, gần như thổ lộ ra hết:

– Mấy ngày nay Vọng Hải mới xuất hiện một tập đoàn mới gọi là Thu Phong, uy thế cực kỳ mãnh liệt, tuyệt đối không thua những tập đoàn lâu năm chúng ta, có thêm nó, chỉ sợ sau này chúng ta sẽ càng khó khăn hơn.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260