Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 115
Phần 115

Lúc này Lâm Linh cũng đã lên xe từ bên kia, hướng huynh muội Diệp Phi nói:

– Hôm nay ta cũng không tới chỗ các ngươi được, không bằng đến cuối tuần các ngươi đến nhà chúng ta chơi a.

Đây đã là lần thứ ba nàng mời Diệp Phi rồi, hai lần trước Diệp Phi đều có chuyện không thể đi, cho nên hiện giờ ánh mắt nhìn về phía Diệp Phi tràn đầy chờ mong.

– Được, tuần này chúng ta nhất định sẽ tới!

Diệp Phi dùng sức khẽ gật đầu, ánh chờ mong kia của Lâm Linh đã khiến cho hắn làm xong quyết định, dù là có thiên đại sự, cũng không thể lại làm cho nàng thất vọng rồi.

Tiêu Hàm Nguyệt nghe nói huynh muội Diệp Phi cuối tuần muốn tới nhà mình làm khách, trong nội tâm cũng rất là cao hứng, cười nói:

– Tốt lắm ah, cuối tuần các ngươi nhất định phải tới a, Tiêu di sẽ quét dọn giường chiếu mà đợi đến lúc đó.

Nói xong liền mở cửa ra ghế lái, lại không lập tức đi vào, mà là xoay người sửa sang lại cái đệm một chút.

Tiêu Hàm Nguyệt khẽ cong eo, cái mông lớn rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên liền vểnh hướng Diệp Phi, váy của nàng vốn là có chút ngắn, dưới dạng tư thế này, Diệp Phi thậm chí đều có thể từ chỗ vạt dưới nhìn thấy cái tiểu khố màu đen kia của nàng.

Vừa rồi Tiêu Hàm Nguyệt dùng câu quét dọn giường chiếu kia vốn đã lại để cho Diệp Phi có chút ý nghĩ kỳ quái, hiện giờ tiếp tục chứng kiến cảnh đẹp như vậy, hô hấp không khỏi có chút dồn dập lên, cũng may lúc này Diệp Vân Khinh cũng đã đi tới bên kia xe nói chuyện với Lâm Linh, cũng không phát hiện ra dị trạng của hắn.

Dường như cảm thấy Diệp Phi còn chưa đủ xúc động, Tiêu Hàm Nguyệt ở trong xe không biết lại dùng sức giật cái vật gì đó, khiến thân thể của nàng vặn vẹo uốn éo, cái mông lớn mê người kia càng là hướng Diệp Phi lắc lư vài cái, khiến Diệp Phi hô hấp trì trệ, rốt cuộc không khống chế nổi đồ vật bên dưới, thoáng cái dựng đứng lên.

Tiêu Hàm Nguyệt chỉnh lý đệm thật tốt xong, liền lên xe, quay đầu muốn cùng Diệp Phi cáo biệt, đã thấy hắn đang ngơ ngác nhìn mình, mà phía dưới cái quần rộng thùng thình kia dựng lên rõ ràng một cái lều to lớn phi thường.

Trời, thứ đó thật lớn!

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Tiêu Hàm Nguyệt sau khi chứng kiến cái lều kia, trong nội tâm không khỏi có chút khát vọng đối với nó, bất quá lại lập tức có chút xấu hổ, hắn chính là vị hôn phu của nữ nhi nhà mình ah, tại sao mình có thể muốn những thứ loạn thất bát tao này.

Cùng Liễu Diệc Như bất đồng, lúc trước Tiêu Hàm Nguyệt cùng trượng phu có cảm tình vô cùng tốt đấy, hai người cũng là thông qua yêu đương tự do mới kết hôn, dưới cảm tình hòa hợp, tự nhiên có thể hưởng thụ đến khoái cảm cao nhất trong loại chuyện này, chính là nhoáng một cái trượng phu đã chết được hơn mười năm rồi, làm nữ nhân cũng đã đến độ chín, hơn nữa còn là hưởng thụ qua cái tư vị này, nàng làm sao có thể sẽ không muốn? Bất quá bởi vì cảm tình với trượng phu vô cùng tốt, lại có nữ nhi, mới một mực không chút nghĩ đến ý định tái giá, bình thường thời điểm hàm muốn liền dùng những món đồ chơi mua về kia tự mình thỏa mãn.

Bởi vì điều kiện kinh tế tốt, Tiêu Hàm Nguyệt tự nhiên sẽ không bạc đãi chính mình, các loại đồ chơi sa hoa cũng mua rất nhiều, chính là vật kia tuy nhiên cũng có thể làm cho nàng phát tiết ra, nhưng làm sao có thể cùng thật sự so sánh? Cũng đã hơn mười năm không có thử qua chuyện nhân sự, chứng kiến cái kia của con rể to tới mức có chút dọa người, nàng có chút kích động cũng là chuyện có nguyên nhân đấy, bất quá loại này kích động này cũng chỉ là nhất thời đấy, Tiêu Hàm Nguyệt rất nhanh liền điều chỉnh tốt tâm tính, hướng Diệp Phi cười nói:

– Tiểu mãn, chúng ta đi ah, Khinh Khinh đang ở bên cạnh đó.

Nàng nói như vậy là muốn nhắc nhở Diệp Phi, cái lều kia của người tốt nhất là nên thu liễm xuống, bằng không bị muội muội của ngươi chứng kiến sẽ không tốt.

Chính là nàng không nhắc nhở, Diệp Phi cũng đã kịp phản ứng rồi, trong nội tâm đang có chút xấu hổ, lại nghe nàng nói như vậy, lập tức càng thêm bối rối, cũng bất chấp tất cả, một tay cách quần cầm lấy nó, kéo đến một bên, nội tâm Tiêu Hàm Nguyệt lại không khỏi kịch liệt nhảy lên, vừa rồi chứng kiến cái lều chỉ là cảm thấy nó không nhỏ mà thôi, mà cái nắm chặt này của Diệp Phi, mới khiến cho nàng có một cái nhận thức trực quan, ngay cả bàn tay to lớn kia của hắn cũng chỉ có thể cầm hơn một nửa mà thôi, nhìn ý tứ chỉ sợ không dưới hai mươi cm, cái này so sánh với trượng phụ đã mất của nàng còn phải lớn hơn nhiều lắm, nếu có thể khiến nó đi vào, tư vị kia thật không biết sẽ sảng khoái tới mức nào.

Ý nghĩ như vậy chỉ lóe lên trong đầu Tiêu Hàm Nguyệt một cái, liền bị nàng vứt bỏ thật xa rồi, lại cùng Diệp Vân Khinh chào hỏi xong liền lái xe ly khai.

Đưa mắt nhìn xe của các nàng đi xa, Diệp Vân Khinh từ xe trong rạp dắt ra chiếc xe điện bị bọn họ ném ở nơi này ba ngày nay, xuất ra một cuộn giấy cẩn thận lau sạch bụi bặm bám phía trên.

Hôm nay Diệp Vân Khinh chính là mặc một bộ váy công chúa do Diệp Ngưng Sương mua cho nàng, làn váy rộng thùng thình theo động tác của nàng nhẹ nhàng vũ động, rất có một loại cảm giác duy mỹ.

Nàng là thật sự thay đổi, từ trước tới giới nàng cũng sẽ không làm những việc vặt này đấy, mà loại thay đổi này, Diệp Phi biết là vì mình, trong nội tâm không khỏi vừa cảm động lại vừa cao hứng, nhìn xem tiểu muội giống như tiểu công chúa thiện lương trong đồng thoại lý cần lao, trong lúc nhất thời có chút ngây dại.

Diệp Vân Khinh lau sạch xe, quay đầu muốn gọi Diệp Phi, đã thấy hắn đang si ngốc nhìn mình, trong phương tâm không khỏi cảm thấy một hồi ngọt ngào, cười nói:

– Nhìn cái gì nha? Cũng không phải chưa thấy qua, có phải đại cô mua cho ta bộ này rất đẹp mắt hay không?
– Quần áo bình thường, chính là mặc ở trên người của ngươi liền trở nên đẹp mắt.

Diệp Phi cười hắc hắc nói.

– Đi chết đi!

Diệp Vân Khinh hờn dỗi một câu, trong nội tâm lại càng thêm ngọt ngào, vỗ vỗ chỗ ngồi phía sau:

– Lên đây đi, thời gian không còn sớm!

Cũng giống như thường ngày, huynh muội hai người vẫn là muội muội mang theo ca ca, tuy rằng đều không nói gì, nhưng một loại cảm giác ngọt ngào mang theo ấm áp lại đang không ngừng truyền lại giữa hai người.

– Ngươi định để cho Linh Linh đến chỗ chúng ta, có phải là chuẩn bị ăn sạch nàng?

Đi ra trường học thật xa, Diệp Vân Khinh đột nhiên hỏi.

– Cái này thật không có, ta chỉ là muốn nàng đến chỗ chúng ta chơi một chút, đương nhiên, nếu có cơ hội mà nói, ta cũng sẽ không bỏ qua đấy.

Trên chuyện của Lâm Linh, Diệp Phi cảm thấy không có gì có thể giấu diếm tiểu muội đấy, vì vậy thật thoại thật thuyết nói ra, lại thấy thân thể tiểu muội khẽ run lên, vội vàng vươn tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, ôn nhu hỏi:

– Như thế nào, ghen tị?
– Ta mới không có!

Diệp Vân Khinh khẩu thị tâm phi cãi lại, tuy rằng trong nội tâm cũng đã quyết định chia sẻ hắn cùng với Lâm Linh, chính là những ngày này, vẫn là một mình nàng cùng ca ca đấy, nhưng hiện giờ lập tức liền muốn chia sẻ cùng một nữ hài khác, nàng nơi nào có thể không có một điểm thất lạc?

Biến hóa cảm xúc của Diệp Vân Khinh làm sao có thể giấu được Diệp Phi tâm ý tương thông với nàng, không khỏi càng thêm dùng sức ôm chặt nàng, có chút áy náy nói:

– Khinh Khinh, thực xin lỗi, ta biết rõ như vậy rất không công bình với ngươi, chính là ngươi cùng Linh Linh ai ta cũng không thể buông tha, vô luận là ai trong các ngươi rời đi, ta đều sẽ rất thống khổ đấy.

Diệp Vân Khinh vừa rồi chỉ là có chút thất lạc mà thôi, nàng vốn là nữ tử rất lạc quan, hiện tại thấy ca ca quấn quýt, lại không khỏi đau lòng, cười nói:

– Yên tâm đi, chúng ta ai cũng sẽ không rời khỏi ngươi, hơn nữa ngươi lại lợi hại như vậy, ta còn cầu không được có người đến thay ta chia sẻ một chút đâu, bằng không ta sợ một ngày nào đó mình sẽ bị ngươi giết chết đấy.
– Phải không? Vài ngày không làm, cái miệng nhỏ tham ăn này của ngươi có nhớ ta không?

Thấy tiểu muội cũng đã khôi phục tinh thần, trong nội tâm Diệp Phi liền đại định, bàn tay vốn ôm ngang hông nàng liền rất không thành thật chui vào váy công chúa của nàng, chậm rãi đi xuống phía dưới tìm kiếm.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260