Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 176
Phần 176

Không ngờ Liễu Quân Di lại không thèm để ý chút nào, khoát tay nói:

– Như vậy cũng không sao, chỉ cần biết là có, sẽ luôn có hy vọng đấy, hơn nữa ngươi còn chiếm được một phần này, muốn tìm thấy phần còn lại cũng dễ dàng hơn nhiều rồi.

Đối với sự lạc quan rất lớn này của Liễu Quân Di, Diệp Phi cũng là bội phục không thôi, vì vậy cũng cười nói:

– Tiểu di nói rất đúng, một ngày nào đó ta nhất định sẽ tìm được nó.

Một lần nữa trở lại phòng khách, Liễu Diệc Như vui vẻ trò chuyện cùng Liễu Quân Di đến gần hết ngày, tỷ muội các nàng mặc dù đều ở Vọng Hải, nhưng bình thường cũng không có nhiều thời gian gặp mặt, mà vừa rồi bởi vì lo lắng đến sự an toàn của Liễu Quân Di, Liễu Diệc Như cũng không có chút gì hào hứng, hiện tại biết được thực lực của Diệp Phi, đương nhiên sẽ không tiếp tục lo lắng chuyện của tiểu muội, liền hỏi thăm tình hình của nàng gần đây.

Diệp Vân Khinh ngồi ở một bên, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên khá cao, hiển nhiên là có chút không quá cao hứng, Diệp Phi cùng nàng tâm ý tương thông, đương nhiên hiểu rõ nàng đang suy nghĩ chuyện gì, liền hỏi:

– Khinh Khinh, có phải ngươi cũng muốn đi cùng hay không ah?
– Đúng vậy!

Diệp Vân Khinh vội vàng gật đầu, nhưng sở dĩ nàng muốn đi, ngược lại cũng không phải nàng có nhiều suy nghĩ giống như Diệp Phi, chỉ là không muốn cùng Diệp Phi tách ra mà thôi.

Liễu Diệc Như mặc dù đang cùng muội muội nói chuyện, nhưng lại nghe được lời của nữ nhi, vội hỏi:

– Khinh Khinh, ngươi không thể đi, đây cũng không phải là đi chơi, ngươi đến chỗ đó, ca ca và tiểu di của ngươi căn bản là không có thời gian chiếu cố tới ngươi.

Diệp Vân Khinh cũng rất muốn phơi bày ra một ít thực lực của mình, bất quá nghĩ tới như vậy lại không dễ giải thích cho nên đành phải nhịn xuống, vểnh lên cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nhìn qua mụ mụ, lại để cho Liễu Diệc Như có chút bất đắc dĩ.

Diệp Phi cười nói:

– Mụ mụ nói rất đúng, Khinh Khinh, lần này ngươi cũng đừng đi, đợi tới lần nào có gì chơi vui, hơn nữa không có chuyện gì nguy hiểm, ta lại mang ngươi đi chơi được không?
– Vậy được rồi.

Diệp Vân Khinh thấy Diệp Phi cũng đã nói như vậy rồi, biết rõ chỉ sợ sự tình cũng không đơn giản như vậy, vì vậy liền lập tức đáp ứng, điều này lại làm cho Liễu Diệc Như cảm thấy rất là kỳ quái, hai cái hài tử này của mình, luôn là nữ nhi la lối om sòm, nhi tử khúm núm đấy, vậy mà bây giờ lại biến thành nữ nhi nghe lời của nhi tử, tuy nhiên nàng thực sự lại không suy nghĩ gì quá nhiều, tiếp tục hỏi Liễu Quân Di chuyện trong quân doanh.

– Đúng rồi tiểu di, chuyện ngươi muốn đi chiến trường có nói cho dì cả biết hay không ah?

Diệp Phi đột nhiên hỏi.

Liễu Quân Di cười nói:

– Còn chưa đâu, dì cả ngươi một mực coi ta là tiểu hài tử, nếu như nghe nói có chuyện nguy hiểm, nàng sẽ không để cho ta đi đâu, cho nên ta mới nghĩ trước tiên là thuyết phục mụ mụ của ngươi, sau đó để nàng cùng ta đi nói với dì cả ngươi đấy.
– Vậy không bằng để ta gọi điện thoại nói cùng dì cả a.

Diệp Phi nói ra, hắn cũng đã vài ngày không trông thấy Liễu Phượng Nghi rồi, trong nội tâm có chút nhớ nhung nàng.

– Ngươi tới nói?

Liễu Quân Di kinh ngạc hỏi lại:

– Như vậy sẽ có tác dụng sao?

Diệp Phi cười nói:

– Đương nhiên là có tác dụng rồi, để cho một cái hài tử nhỏ tuổi như ta đi nói, dì cả sẽ cảm thấy ngươi không còn là tiểu hài tử rồi, như vậy khẳng định sẽ đáp ứng, hơn nữa dì cả cũng biết ta rất lợi hại đấy, biết rõ ta cũng đi, khẳng định sẽ càng yên tâm hơn.
– Tốt lắm, vậy ngươi liền đi nói a.

Liễu Quân Di nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy phần hắn nói phía sau cũng có chút đạo lý, vì vậy liền đáp ứng.

Nếm qua cơm tối, mấy người lại hàn huyên một hồi, Liễu Quân Di liền cùng Liễu Diệc Như đến gian phòng của nàng nghỉ ngơi, hai tỷ muội đã rất lâu không ngủ chung một chỗ, đương nhiên là có rất nhiều chuyện riêng muốn nói.

Thấy các nàng cùng nhau đi vào gian phòng, trong đầu Diệp Phi không khỏi hiện ra cảnh tượng hai người giống như tịnh đế liên hoa ngủ cùng một chỗ sẽ mỹ diệu cỡ nào, trong nội tâm dâng trào một mảnh lửa nóng, nhìn qua Diệp Vân Khinh ngồi ở bên cạnh, rất muốn lập tức cùng nàng thân mật một phen, nhưng cũng biết, tạm thời không thể làm như vậy trong nhà.

Mà Diệp Vân Khinh tựa hồ cũng có ý nghĩ giống như vậy, hai mắt có chút khát vọng nhìn qua Diệp Phi, cười hì hì nói:

– Ta cũng phải đi ngủ rồi, chính ngươi dùng tay giải quyết a!

Diệp Phi bất đắc dĩ cười cười, trở lại gian phòng, lập tức bấm điện thoại gọi cho dì cả Liễu Phượng Nghi, qua một hồi lâu, mới có người bắt máy…

– Tiểu Mãn, ngươi gọi điện thoại lúc này, có phải là có chuyện gì hay không ah?

Thanh âm ngọt ngào của Liễu Phượng Nghi từ trong điện thoại truyền ra, dường như còn xen lẫn một chút tiếng thở gấp.

Diệp Phi cho rằng nàng chạy từ xa tới bắt máy, cũng không có nghĩ nhiều, lập tức đem chuyện tiểu di muốn ra chiến trường nói cùng nàng nói một lần, sau đó lại đem chuyện mình cũng muốn đi theo nàng nói ra, cho rằng Liễu Phượng Nghi sẽ lập tức đáp ứng, chính là Liễu Phượng Nghi lại thật giống như cố ý muốn đối nghịch với hắn, vô luận hắn nói như thế nào, nàng cũng nhất quyết không chịu đồng ý, mà tại thời điểm nói chuyện này với hắn, loại âm thanh thở dốc có chút quen thuộc kia chẳng những không có giảm bớt, ngược lại còn có xu thế càng ngày càng nặng nề hơn, cho đến cuối cùng, hô hấp của nàng đột nhiên trở nên cực kỳ dồn dập, kèm theo trong đó là một hồi rên rỉ rất nhỏ không thể kiềm chế, sau đó cũng rất là sảng khoái mà đồng ý chuyện Diệp Phi cùng Liễu Quân Di đi tới chiến trường.

Đối với loại rên rỉ này, Diệp Phi có thể nói là rất quen thuộc rồi, lại nghĩ đến dùng tay giải quyết mà Diệp Vân Khinh vừa mới nói tới, đột nhiên hai mắt tỏa sáng, trong nội tâm lập tức kích động lên, khẽ đẩy ra cửa sổ trong phòng của mình, nhìn quanh mọi nơi, nhìn thấy trong phòng tiểu muội và mụ mụ đã không còn sáng đèn, liền nhảy ra từ cửa sổ, nhanh chóng hướng đến chỗ của Liễu Phượng Nghi ở Vọng Hải Lâu mà chạy tới.

Thân pháp của Diệp Phi hiện giờ cũng đã nhanh hơn so với lúc vừa mới có được lực lượng không biết bao nhiêu lần, Vọng Hải Lâu cách đó khoảng chừng hơn trăm dặm, vậy mà hắn chỉ dùng không đến mười phút đồng hồ đã lập tức tới nơi, sau đó lại dùng phương pháp leo từ bên ngoài ngày đó mà nhảy lên nóc nhà.

Tuy rằng cao ốc Vọng Hải được phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng điều này cũng chỉ là bên trong nó mà thôi, bên ngoài mặc dù cũng có rất nhiều hệ thống ra đa tiên tiến, nhưng đối với một vật thể sống to lớn giống như Diệp Phi lại là một chút tác dụng cũng không có, cho nên hắn rất thuận lợi mò tới được bên ngoài gian phòng của Liễu Phượng Nghi.

Bởi vì nơi này là chỗ ở lớn nhất của lãnh đạo Vọng Hải, mà hệ thống an ninh phía dưới lại cực kỳ lợi hại, vậy nên cũng không có bảo an hay người nào khác ra vào nơi này, có thể nói hiện tại toàn bộ tầng cao nhất ngoại trừ Diệp Phi ra, cũng chỉ có một mình Liễu Phượng Nghi ở tại chỗ này rồi.

Mà cũng chính bởi như vậy, cửa sổ gian phòng của Liễu Phượng Nghi cũng không hề đóng lại, nàng tập võ từ nhỏ vì vậy cũng không thích dùng các loại đồ vật như điều hòa hay gì khác, hiện giờ thời tiết lại có chút nóng nực, nàng tự nhiên sẽ không đóng cửa sổ, nhưng không ngờ lại vừa vặn tiện nghi cho đứa cháu Diệp Phi này.

Đi đến bên ngoài cửa sổ gian phòng của Liễu Phượng Nghi, Diệp Phi chợt nghe được một hồi thanh âm yêu kiều cực kỳ đè nén, lặng lẽ thăm dò vào bên trong nhìn xem một chút, cảnh đẹp hiện ra trước mắt lại lập tức để cho máu huyết của hắn thiếu chút nữa phun trào ra ngoài.

Chỉ thấy Liễu Phượng Nghi nằm ở trên giường, một đôi đùi đẹp thon dài mượt mà tách ra thật to, vừa vặn hướng về phía cửa sổ, lại để cho Diệp Phi thấy được khu vực bí mật nhất của nàng, quả nhiên cũng giống với suy nghĩ của hắn, dì cả và mụ mụ còn có tiểu di đều giống nhau, đều là loại âm hộ thập phần no đủ giống như trái đào mật chín mọng khiến cho hắn khát vọng không thôi kia, mà hiện giờ cái Bàn đào mỹ diệu trước mắt này lại đang bị hai ngón tay ngọc thon dài tách ra, lộ ra da thịt mềm mại đỏ tươi trong đó, còn có một ngón tay không ngừng day lên hạt tiểu đậu cũng đã sung huyết cương cứng trên đó.

Ngơ ngác nhìn xem cảnh đẹp trước mắt, côn thịt của Diệp Phi lập tức cứng ngắc lên, rất muốn hiện giờ liền đi vào đem nó cắm thẳng vào bên trong cái dâm huyệt giàn giụa dâm thủy kia của vị dì cả này, tuy nhiên hắn lại không dám làm quá, dù sao nàng chính là thân tỷ muội của mụ mụ, cho nên đành phải nhìn xem trước một chút.

Liễu Phượng Nghi vừa dùng ngón tay vuốt ve trên chính dâm huyệt của mình, trong miệng cũng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ mê người, trên mặt lộ ra vẻ khó nhịn, mà theo động tác mân mê của ngón tay nàng, miệng dâm huyệt nho nhỏ cũng không ngừng đóng mở, mỗi một lần đóng mở đều sẽ trào ra một tia dâm thủy trong suốt, mượn dâm thủy trơn trượt, ngón tay của nàng cũng càng làm càng dễ dàng ra vào.

Diệp Phi trông thấy liền kích động không thôi, vừa rồi lúc gọi điện thoại, hẳn là nàng cũng đang tự sờ, hơn nữa còn giống như đã cao trào một lần, nhưng lúc này lại vẫn còn tiếp tục, xem ra dục vọng của nàng so với vị nhạc mẫu tương lai Tiêu Hàm Nguyệt của mình cũng không kém hơn là bao.

Thực ra suy nghĩ của Diệp Phi cũng không quá chính xác, Liễu Phượng Nghi mặc dù cũng có thời điểm đặc biệt vụng trộm dùng tay giải quyết, nhưng cũng không hề làm nhiều giống như Tiêu Hàm Nguyệt, nếu như không phải vừa rồi nhận được điện thoại của hắn, chỉ một lần cao trào cũng đã có thể làm cho nàng thỏa mãn, chính là bởi vì vừa rồi nghe được thanh âm của Diệp Phi, đồng thời cũng đang dùng ngón tay đút vào trong dâm huyệt của chính mình, lại để cho Liễu Phượng Nghi có được một loại khoái cảm chưa từng có từ trước đến nay, cho nên mới phải quấn quýt lôi kéo Diệp Phi trò chuyện mãi đến khi mình cao trào, chỉ là sau khi cao trào một lần, nàng vốn định ngủ lại không khỏi nhớ tới thứ đồ vật to lớn kia của cháu trai mình, tuy rằng cũng chưa từng nhìn thấy trực tiếp, nhưng chỉ cần cảm thụ qua sự to lớn của nó, vừa nghĩ tới nó, nàng cũng đã không nhịn được mà dâng lên khát vọng mãnh liệt, vì vậy lại tiếp tục làm thêm một lần nữa.

Hô hấp của Liễu Phượng Nghi càng ngày càng trở nên dồn dập, tiếng rên rỉ trong miệng cũng càng lúc càng lớn, cũng may nơi này không có mệnh lệnh của nàng tuyệt đối không có người nào dám đi lên, bằng không chỉ sợ sẽ có chút phiền toái.

Đột nhiên, thân thể Liễu Phượng Nghi có chút run rẩy lên, hơn nữa dường như chỉ sờ một chút ở bên ngoài là không đủ, liền đem ngón giữa cắm trong tiểu dâm huyệt của mình, nhanh chóng đút vào, một bên dùng sức khuấy động, một bên thì thào rên rỉ nói:

– Tiểu Mãn, cháu trai tốt của dì, dâm huyệt của dì rất ngứa nha, mau dùng cây thịt lớn của ngươi tới chơi dì a!

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260