Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 17
Phần 17

Sau khi an bài Diệp Phi tại văn phòng xong xuôi, Ngọc Vô Hà liền rời đi, điều này làm cho Diệp Phi có chút thất vọng, tuy rằng không thể lại tiếp tục chiếm được tiện nghi từ trên người nàng, nhưng một đại mỹ nhân như vậy, chung quy nhìn xem cũng là rất bổ mắt rồi.

Giữa trưa, Diệp Vân Khinh cùng Lam Linh đến ăn trưa cùng Diệp Phi, Ngọc Vô Hà cũng không trở về, cũng không biết là vì cái gì, Diệp Phi liền nghĩ có chút tà ác:

“Chẳng lẽ nàng bị mình sờ nên xấu hổ?”

Ngồi trong phòng cả một ngày trời thật nhàm chán, không có người đến nói chuyện phiếm nên Diệp Phi chỉ có thể xem tiểu thuyết, không thể không nói, trong tiểu thuyết miêu tả loại sinh hoạt nhiều màu sắc này thật khiến cho Diệp Phi phát sinh rung động rất lớn, lại để cho nội tâm của hắn cũng trở nên sinh động hơn rất nhiều.

Rốt cục giờ tan học buổi chiều cũng đến, thân thể cũng khôi phục phần nào, tối thiểu ngồi trên xe Diệp Vân Khinh có thể miễn cưỡng ngồi được vững vàng, bất quá vì an toàn, hắn phải ôm chiếc eo nhỏ của Diệp Vân Khinh.

– Ca ca, ngươi không có việc gì chứ?

Dọc đường đi, Diệp Vân Khinh lại một lần nữa hỏi tình huống của Diệp Phi, chính nàng cũng không phát hiện rằng, bản thân càng ngày càng quan tâm đến ca ca của mình.

– Không có việc gì, ngươi xem, ta không phải vẫn khỏe sao? Nghỉ ngơi một ngày, hiện tại cũng không sai biệt lắm, hơn nữa ta còn có cảm giác mình cường tráng hơn nữa.

Diệp Phi cười cười, biết được Diệp gia cùng gia tộc của Đường Nhu có quan hệ, hắn cũng không muốn muội muội sẽ không gây phiền phức cho Đường Nhu.

– Hừ, Đường Nhu cũng thật quá đáng! Nếu không phải nhà nàng cùng nhà chúng ta là thế giao, ta đã đem nàng đánh rụng răng rồi!

Diệp Vân Khinh vẫn có chút tức giận, vỗ mạnh một cái trên tay lái.

Cái vỗ này của nàng, lại xuất hiện ngoài ý muốn, bởi vì động tác của nàng, chiếc xe có chút lung lay, tuy rằng cuối cùng vẫn bị Diệp Vân Khinh ổn định lại, nhưng Diệp Phi lại không may mắn như thế, hắn trực tiếp rớt thẳng cẳng xuống đường, xem tình huống hình như là ngã cũng không nhẹ.

Diệp Vân Khinh cực kỳ hoảng sợ, vội vàng bước xuống xe, tiện tay đem xe ném qua một bên, đã chạy tới nâng Diệp Phi lên, hỏi han:

– Ca ca, ngươi không sao chứ? Thực xin lỗi, ta không cố ý.

Nói xong, vành mắt nàng có chút đỏ lên.

Diệp Phi cố nén đau đớn, mỉm cười an ủi nàng nói:

– Ta không sao, chỉ là ngã nhẹ mà thôi, một hồi thì tốt rồi.

Diệp Vân Khinh thấy Diệp Phi có thể đi được, biết hắn không sao, trong nội tâm thở dài một hơi, đỡ chiếc xe dậy, nói ra:

– Vậy chúng ta về thôi, về đến nhà ngươi nghỉ ngơi thật tốt một chút, bài tập hôm nay để ta làm giúp ngươi.

Hai người bọn họ đều là người cực kỳ thông minh, bài tập đối với bọn họ không có có chỗ lợi gì, viết ra cũng chỉ là ứng phó lão sư mà thôi, cho nên trước kia thường xuyên làm giùm nhau, bất quá Diệp Phi thay Diệp Vân Khinh làm thường là chiếm chín thành…

Diệp Phi gật đầu, rồi ngồi lên xe, chính vào lúc cái mông va chạm vào yên, cơn đau bất chợt ập đến, lại để cho hắn không khỏi nhíu mày, trên trán cũng chảy ra một giọt mồ hôi lạnh.

Diệp Vân Khinh một mực chú ý đến động tĩnh của hắn, nhìn thấy hắn như vậy, biết rõ mông của hắn khẳng định bị ngã không nhẹ, chỉ sợ không ngồi được nữa rồi. Nơi này cách nhà bọn họ cũng không phải quá gần, nếu để hắn đi bộ liền có chút không ổn, cau mày nghĩ nghĩ, nói ra:

– Ca, nếu không ngươi liền ghé vào chỗ ngồi phía sau mà nằm lên đi, như vậy sẽ khá hơn một chút.

Diệp Phi không khỏi đầu đầy hắc tuyến, làm cho mình nằm lên chỗ ngồi phía sau? Cái này Diệp Vân Khinh cũng có thể nghĩ đi? Như vậy còn ra cái bộ dáng gì nữa a, khó coi không nói, mình nằm sấp có thể thoải mái sao? Nghĩ như vậy, trên mặt hắn lộ ra vẻ khó khăn.

Diệp Vân Khinh thấy hắn chậm chạp không muốn nằm sấp lên, không khỏi đẩy hắn thoáng cái nói:

– Ngươi nhanh lên nha, nếu không trở về muộn, Trương di nhất định sẽ sốt ruột đấy.

Diệp Phi cũng biết tình huống lúc này của mình, bây giờ không phải là thời điểm cậy mạnh, hơn nữa hắn cũng sợ trương di sẽ lo lắng, cho nên chỉ có thể lộ vẻ ủy khuất nằm lên chỗ ngồi phía sau, nhưng lập tức phát hiện, chuyện này độ khó quá lớn, chỗ ngồi phía sau vốn là so với loại xe đạp thông thường thấp hơn thiệt nhiều, Diệp Phi dáng người lại tương đối cao, vừa nằm sấp lên, đầu cùng chân đều đụng phải trên mặt đất, nếu chỉ là chân kéo lê đi còn chưa tính, nhưng cũng không thể để cho đầu đội lên mặt đất a.

Diệp Vân Khinh cũng nhìn thấy một màn này, biết hắn không đi tiếp được rồi, có chút bất đắc dĩ nói:

– Ngươi ngồi ghế trên đi, để ta ngồi sau lái.

Diệp Phi nghe lời nằm ở ghế trên, cảm giác này rất tốt, ít va chạm vào các bộ phận vừa bị té, chỉ là phần bụng thì không được tốt lắm, nhưng so với đau đớn ở phần mông thì không tính là gì.

Thấy Diệp Phi nằm thoái mái, Diệp Vân Khinh mới an lòng mà chạy, giờ khắc này trông nàng thật giống như tỷ tỷ chăm sóc đệ đệ vậy.

Nằm một hồi, Diệp Phi cảm thấy huyết dịch toàn thân đều vọt tới đầu, đầu căng cứng, rất khó chịu, vì thế hắn ngẩng đầu lên để cho huyết dịch hạ xuống, ngay lúc ngẩng đầu, lại thấy được một màn kích động không thôi, đồng phục của Diệp Vân Khinh là loại váy ngang đầu gối, làn váy có chút rộng thùng thình, mép váy nhẹ nhàng được tung bay, theo góc độ của Diệp Phi nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy đôi đùi ngọc trắng như tuyết của nàng, phía trên là làn da trong suốt non mịn, tựa hồ một hơi cũng có thể đem nó thổi phá.

Nhìn hai chiếc đùi tuyệt mỹ trước mắt mình lắc lư, tim Diệp Phi đập với tốc độ không tưởng, Diệp Vân Khinh thật đã lớn rồi, thân thể này, thật hoàn mỹ, bất quả chỉ có thể nhìn được trong một khoảng nhất định, lại để cho nội tâm Diệp Phi ngứa gay gắt, thậm chí có ý nghĩ nhấc váy lên khám phá các phần còn lại.

Nhưng lúc này, vận khí của Diệp Phi cũng coi là không tệ, thời điểm hắn cảm thấy đắn đo thì vừa lúc có một chiếc xe tải chạy nhanh qua mang theo một cơn gió lớn, đem váy của Diệp Vân Khinh thổi bay lên, vừa vặn bay đến trước mặt của Diệp Phi.

Diệp Phi vui mừng quá đỗi, vội vàng nhân cơ hội hướng mặt lên nhìn lại, chỉ thấy Diệp Vân Khinh hai chân mượt mà trong suốt, so với vừa rồi nhìn qua còn muốn sướng hơn nhiều, tại góc nhìn của hắn, thậm chí có thể chứng kiến lớp vải ở cuối chân nàng thêu hình hoạt hình trông rất khả ái, ở dưới nơi tiểu khả ái bao vây lấy, cái kia của thiếu nữ cũng đã phát dục, hơi nhô lên, lại để cho Diệp Phi có một loại xúc động muốn đưa tay vuốt ve, thậm chí hôn xuống.

Theo tiểu muội chuyển động, thậm chí còn có mấy cây màu đen nghịch ngợm nhô đầu ra, lại để cho Diệp Phi chứng kiến một hồi, trong nội tâm càng là kích động, phía dưới bỗng cứng rắn cực kỳ lợi hại, chăm chú đỉnh tại chỗ ngồi, đặc biệt nghĩ đến chỗ đó vẫn là nàng thường ngồi địa phương, trong lòng của hắn càng là hưng phấn dị thường…

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260