Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 163
Phần 163

– Không cần nói nữa, ngươi mau đi ra ngoài nhanh đi!

Tiêu Hàm Nguyệt sao có thể để cho hắn nói thêm điều gì, vội vàng muốn đuổi hắn đi.

Diệp Phi lại sững sờ, như thế nào biểu hiện của nàng lại hoàn toàn không giống với vừa rồi? Có điều lập tức lại hiểu rõ, biểu hiện của nàng vừa rồi căn bản chính là vô thức a, tuy nhiên sự tình đã đến mức độ này, Diệp Phi đương nhiên không có khả năng nghe theo nàng mà rời đi lúc này, nếu như đã làm, vậy thì phải triệt để có được nàng, từ trên người Tô Ngọc Nhàn hắn cũng hiểu được một cái đạo lý, nếu muốn có được một nữ nhân, đặc biệt là nội tâm đã thành thục giống như các nàng, vậy biện pháp trực tiếp nhất chính là triệt để chinh phục thân thể của nàng, chỉ cần phát huy mình uy lực, để cho nàng có được một lần thỏa màn khó quên trong đời, sau đó muốn có được lòng của nàng liền dễ dàng hơn nhiều, vì vậy mỉm cười nói:

– Không phải mới vừa rồi chính người còn rất phối hợp ư, như thế nào hiện tại lại muốn đuổi ta đi rồi?
– Ta… Người ta vừa rồi tưởng là đang nằm mơ!

Tiêu Hàm Nguyệt nhớ tới biểu hiện vừa rồi của mình, không khỏi cực kỳ ngượng ngùng, đành phải giải thích như vậy.

– Cũng bởi vì tưởng là ở trong mộng, cho nên ngươi mới có thể phối hợp như vậy, mới có thể yêu cầu ta làm ngươi như vậy đúng không?

Diệp Phi cười hỏi.

Khuôn mặt Tiêu Hàm Nguyệt càng đỏ hơn, thấp giọng nói ra:

– Chính là như vậy đấy.

Diệp Phi đột nhiên cười xấu xa lên:

– Thì ra Tiêu di nằm mơ cũng muốn để cho ta chơi a, vậy bây giờ ta liền thỏa mãn ngươi!

Nói xong, lại khẽ vận động, để cho côn thịt mặc dù vừa mới bắn ra, nhưng một mực không có mềm xuống nhẹ nhàng vận động với biên độ nhỏ trong tiểu dâm huyệt bởi vì có chất lỏng của hai người mà càng thêm ướt át của nàng.

Cảm giác da thịt mềm mại trong dâm huyệt bị côn thịt cùng quy đầu thô ráp của hắn nhẹ nhàng đụng chạm, Tiêu Hàm Nguyệt sướng tới mức muốn kêu ra tiếng giống như vừa rồi, nàng vốn là một nữ nhân có dục vọng lớn hơn không ít so với rất nhiều nữ nhân bình thường khác, bằng không cũng sẽ không thường xuyên dùng đồ giả đi làm chính mình, vừa rồi tuy rằng lần cao trào kia rất sảng khoái, nhưng làm sao có thể thỏa mãn được nàng? Ở sâu trong nội tâm, nàng thật sự hy vọng Diệp Phi có thể tiếp tục làm nàng đấy, thậm chí hiện giờ còn có chút hối hận vì đã tỉnh lại, nếu vừa rồi một mực giả bộ ngủ, chẳng phải là có thể có được thỏa mãn càng lớn sao? Tuy nhiên quan hệ giữa hai người lại để cho nàng có chút kiêng kị, cố nén loại khoái cảm mất hồn từ sâu trong dâm huyệt truyền đến này, nói ra:

– Tiểu Mãn, không được như vậy!
– Vì cái gì a?

Hai mắt Diệp Phi chăm chú nhìn đôi mắt đẹp tràn ngập xuân ý của nàng, một bên hỏi, một bên vẫn không ngừng dùng dương vật đút vào, thậm chí ngược lại còn nhanh hơn một chút.

Tiêu Hàm Nguyệt càng thêm thoải mái, dùng sức cắn nhẹ môi đỏ của mình mới miễn cưỡng khôi phục lại lý trí lần nữa, nói ra:

– Ta là mụ mụ của Linh Linh, sau này còn là nhạc mẫu của ngươi, cho nên không thể cùng ngươi như vậy được!

Diệp Phi thấy nàng tuy rằng trong miệng cự tuyệt, nhưng thân thể lại không có một chút phản kháng, thậm chí theo nhịp đút vào của mình còn không tự chủ hơi uốn éo mông lớn, biết rõ nàng hiện giờ dục hỏa của nàng cũng là rất lớn, trong nội tâm liền có dự định, cười nói:

– Ngươi cũng nói rồi, ngươi là nhạc mẫu của ta, cho nên chúng ta căn bản không có quan hệ huyết thống gì, ta làm cùng ngươi ai cũng không thể nói cái gì, ngươi nói xem có đúng hay không?

Ý chí của Tiêu Hàm Nguyệt đang bị dục hỏa thiêu đốt, vốn đã cực kỳ không kiên định, mà những lời này của Diệp Phi lại rất có đạo lý, trong lúc nhất thời làm cho nàng có chút mê mang rồi.

– Huống chi vừa rồi chúng ta cũng đã làm, nói cái gì cũng đã muộn, nếu ngươi còn không nghĩ thông, vậy thì lại xem như mình đang nằm mơ là được, mọi chuyện đều giao cho ta.

Diệp Phi rèn sắt khi còn nóng, nói.

Vậy mà Tiêu Hàm Nguyệt lại thật sự nhắm mắt, phảng phất giống như đang ngủ, chỉ là tiếng hít thở nặng nề từ trong lỗ mũi truyền ra lại bán rẻ nàng, Diệp Phi thấy vậy, trong nội tâm vô cùng vui sướng, không hề có chỗ e ngại, côn thịt lớn nhanh chóng ra vào trong tiểu dâm huyệt của nàng, đồng thời đem đầu vùi đến trước ngực của nàng, ngậm lấy một núm vú nhỏ khẽ mút vào.

Bị Diệp Phi trêu đùa như vậy trong trạng thái thanh tỉnh, khoái cảm của Tiêu Hàm Nguyệt lại càng thêm mãnh liệt so với vừa rồi, chỉ cảm thấy thứ đồ vật thô to đến dọa người kia của Diệp Phi cắm vào thật sâu trong dâm huyệt của nàng, có lẽ là bởi vì côn thịt của hắn quá lớn, mỗi một phần da thịt mềm mại trong dâm huyệt mình đều được nó chạm tới, theo nhịp đút vào của hắn, da thịt mềm mại trong dâm huyệt không ngừng bị côn thịt của hắn ma sát toàn diện, khoái cảm do côn thịt nóng hổi kia mang lại hoàn toàn không phải là điều mà thứ đồ giả có thể làm được đấy.

Tiêu Hàm Nguyệt sảng khoái vạn phần liền muốn lớn tiếng đem khoái cảm của mình kêu ra, nhưng trong lòng ngượng ngùng lại làm cho nàng cố nén, vì thế cũng đã sắp đem môi dưới của mình cắn nát, trong lúc nhất thời, ngoại trừ tiếng hít thở nặng nề của hai người, trong phòng cũng chỉ còn lại âm thanh côn thịt ra vào trong trong dâm huyệt đầy ắp dâm thủy “bì bạch” phát ra.

Ngậm lấy bộ ngực của Tiêu Hàm Nguyệt một hồi, Diệp Phi ngẩng đầu lên, muốn hôn thoáng cái miệng nhỏ của nàng, tuy nhiên lại thấy được một màn nàng đang cắn chặt môi của mình, không khỏi có chút đau lòng, đồng thời thiếu đi thanh âm rên rỉ kiều mỵ kia của nàng, hắn cảm thấy làm một hồi cũng không tránh khỏi có chút không quá đã ghiền, vì vậy nói ra:

– Tiêu di, nhạc mẫu tốt của ta, hiện tại ngươi đang nằm mơ a, muốn thế nào liền như thế đó, sẽ không có người biết được!

Được Diệp Phi ám hiệu, Tiêu Hàm Nguyệt không hề tiếp tục cố nén, mở ra miệng nhỏ liên tiếp hộc ra từ dâm lời dâm:

– Tiểu mãn… Hảo hài tử… con rể tốt… Dùng sức làm ta… làm… Dâm huyệt nhạc mẫu ngươi đấy… Dương vật lớn của con rể… đâm vào âm hộ nhạc mẫu… của ngươi đấy… Nhạc mẫu… bị làm sảng khoái đến chết rồi… Nhanh dùng dương vật lớn của… đem nhạc mẫu… chơi chết đi… Nhạc mẫu sảng khoái ah… Tình nguyện chết ở… dưới dương vật của con rể đấy…

Tiêu Hàm Nguyệt một câu nhạc mẫu một câu con rể không ngừng gọi bậy một trận, lại để cho Diệp Phi cảm thấy càng thêm kích thích, lại dùng một tư thế không thay đổi một hơi đút vào trên dưới mấy ngàn lượt, đem nàng chà đạp ra năm lần cao trào, mà thời điểm mỗi lần nàng cao trào, Diệp Phi cũng sẽ không cố nén, mỗi lần đều mượn lực hút mạnh mẽ trong tiểu dâm huyệt của nàng, mà bắn ra không ít tinh dịch vào trong dâm huyệt của nàng, khiến cho Tiêu Hàm Nguyệt càng thêm thoải mái, sung sướng đến mức có chút thất thần, mới dừng lại.

Hai người ôm nhau cùng thở dốc một hồi lâu, Tiêu Hàm Nguyệt mới khôi phục một ít sức lực, lúc này đạt được thỏa mãn triệt để làm cho nàng cũng triệt để khôi phục tỉnh táo, nhìn qua khuôn mặt anh tuấn còn hơi ngây thơ kia của Diệp Phi, không khỏi khẽ thở dài một tiếng.

– Nàng làm sao vậy? Vì cái gì đột nhiên lại thở dài?

Diệp Phi nắm thật chặt hai tay Tiêu Hàm Nguyệt, biết rõ còn cố hỏi.

– Chúng ta, ai…

Tiêu Hàm Nguyệt không biết phải nói như thế nào, chỉ nói một câu chúng ta, lại thở dài một hơi.

Diệp Phi hôn nhẹ lên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng một cái, hỏi:

– Có phải nàng đang suy nghĩ, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?
– Ân…

Tiêu Hàm Nguyệt khẽ gật đầu, dáng vẻ có chút nhu nhược, trên mặt lộ ra thần sắc phiền muộn, nói ra:

– Được rồi, coi như hôm nay là cái sai lầm a, từ nay về sau không ai nhắc tới thì tốt hơn.
– Không!

Diệp Phi càng thêm dùng sức ôm chặt lấy nàng, kiên định nói:

– Có lẽ đó là một sai lầm, nhưng mà ta lại muốn một mực sai lầm như vậy!

Nhìn qua biểu lộ kiên nghị kia của Diệp Phi, Tiêu Hàm Nguyệt không khỏi có chút si mê, lại lắc đầu nói:

– Ta không muốn phá hư tình cảm của ngươi và Linh Linh.
– Tình cảm giữa ta và Linh Linh vĩnh viễn sẽ không bị phá hư, nhưng ta cũng sẽ không từ bỏ ngươi!

Diệp Phi nghe được ý của nàng tựa hồ là muốn cùng mình tách ra, không khỏi có chút nôn nóng rồi.

Diệp Phi lo lắng lại để cho nội tâm Tiêu Hàm Nguyệt ấm áp, đột nhiên tươi cười nói ra:

– Hài tử ngốc, ta chỉ nói là không muốn phá hỏng tình cảm của các ngươi, cũng chưa nói là muốn rời bỏ ngươi, chỉ cần không để nàng biết rõ, ngươi muốn như thế nào đều được a.

Từ khi Diệp Phi vừa ra đời, nàng vẫn luôn coi hắn là con rể của mình mà đối đãi, tình cảm đối với hắn tuyệt đối không ít hơn so với Lâm Linh, thậm chí còn nhiều hơn một chút, vốn dĩ loại tình cảm giống như tình thương của mẹ này nếu muốn chuyển biến thành một loại yêu thương khác, căn bản là một chuyện rất không có khả năng, nhưng sau khi Diệp Phi triệt để chinh phục thân thể của nàng, lại khiến nàng cảm động như vậy, loại tình cảm này liền bắt đầu chuyển biến rồi.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260