Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 53
Phần 53

Mấy người Diệp Phi nói chuyện cũng không lớn, thời gian cũng quá ngắn, hơn nữa những khách nhân cực kỳ kích động kia đều mãi mê nhìn ngắm mấy nữ nhân đang nhảy múa vô cùng khêu gợi trên đài, bởi vậy căn bản cũng không có người nào chú ý đến bọn họ, cũng chính bởi như vậy, thời điểm trên vũ đài đột nhiên xuất hiện một người rơi xuống, khiến cho đám người càng thêm kinh ngạc.

Người có thể tới địa phương như vậy tìm thú vui, tự nhiên không thể nào là những kẻ có tiền có quyền, bọn họ đều là chút ít người bình thường làm ăn kiếm sống ở gần đây, cho nên sau khi tất cả mọi người thấy rõ ngươi vừa ngã cực kỳ chật vật trên đài người là ai, vốn đại sảnh cực kỳ huyên náo trong phúc chốc liền yên tĩnh trở lại, mọi người đừng nói là nở nụ cười, mà ngay cả liếc qua gã quản sự vừa bị ném ngã trên đài cũng không dám, thậm chí có chút ít người nhát gan cũng đã lặng lẽ hướng đại môn rời đi.

Những khách nhân an tĩnh, nhưng nhân viên an ninh nơi này lại không an tĩnh như vậy rồi, bọn họ nói là bảo an, kỳ thật chính là tay chân của Hắc Lang bang, lúc này thấy người lãnh đạo của mình trực tiếp bị người đánh, mặc dù có chút sợ hãi dáng người dọa người kia của Diệp Phi, nhưng vì ở trước mặt lãnh đạo biểu hiện một chút, vẫn là lựa chọn lao lên vây lấy Diệp Phi.

Gã quản sự vừa bị Diệp Phi ném ngã, thân thủ cũng là không phải quá tệ đấy, sau khi bị ném cũng chỉ choáng váng hồi, lập tức liền thanh tỉnh, gặp thủ hạ của mình vây lấy Diệp Phi, vội vàng quát to:

– Dừng tay!

Từ việc Diệp Phi có thể khiến cho không có bất kỳ lực chống trả mà ném văng ra, hắn liền biết rằng, người này chỉ sợ thật sự giống như bề ngoài của hắn đều cực kỳ không dễ chọc, tuy nhiên lại không bất cứ có kinh nghiệm giang hồ nào, đã như vậy, còn không bằng đem hắn lừa gạt tiến vào trong tầng hầm, đến lúc đó, phe mình nhiều người, hơn nữa trong tay lại có “hàng nóng”, như vậy không phải là muốn thu thập hắn thế nào đều là do mình định đoạt?

Những kia tay chân vốn cũng không thật sự dám tiến lên, lúc này nghe quản lý của bọn hắn hô, liền nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng đều lùi lại. Gã quản sự từ trên vũ đài nhảy xuống, đi đến trước mặt Diệp Phi nói:

– Không phải ngươi muốn gặp lão đại của chúng ta sao? Đi theo ta a.

Từ trong ánh mắt có chút lập loè của hắn, Diệp Phi làm sao có thể không biết hắn suy nghĩ cái gì, tuy nhiên bởi vì cái gọi là tài cao gan lớn, hắn hiện giờ đối với thực lực của mình có lòng tin tuyệt đối, ngẫm lại cũng phải, có thể từ mái nhà cao hơn năm trăm mét nhảy xuống mà không có một điểm thương tổn, thân thể cường hãn như vậy, chỉ sợ là dùng súng cũng bắn không thủng a.

Diệp Phi nhàn nhạt cười cười nói:

– Ngươi đi trước dẫn đường!

Giọng điệu giống như đang răn dạy một cái nô tài.

Trong mắt gã quản sự hiện lên một đạo sát khí, có điều thực sự cũng không dám nói gì thêm, ngoan ngoãn mang theo Diệp Phi đi đến một cái phòng nhỏ bên cạnh đại sảnh, không biết ở chỗ nào ấn xuống một cái, vách tường chậm rãi tách ra, lộ ra một cái thang máy thông xuống dưới mặt đất.

Diệp Phi không hề nghĩ ngợi đi theo gã quản sự tiến vào, tại quá trình đi xuống thật sự cũng không xuất hiện điều gì ngoài ý muốn, chỉ là vừa ra khỏi thang máy, con mắt Diệp Phi liền hơi híp lại, bởi vì hắn phát hiện đang có vài cái họng súng đen nhánh chỉ thẳng vào mình.

Vừa rồi Diệp Phi trong đại sảnh náo ra động tĩnh lớn như vậy, bang chủ Hắc Lang bang tự nhiên không có khả năng không biết, tuy vậy hắn cũng không vội lập tức đi ra ngoài, bởi vì hắn cũng đã nhìn ra, gã đại hán vóc dáng to lớn không giống người này so với bất luận kẻ nào trong bọn hắn đều lợi hại hơn rất nhiều, hơn nữa nhìn cơ bắp của hắn vậy mà có chút ít dọa người, thể lực chỉ sợ cũng là cực kỳ kinh người, nếu động thủ mà nói, khả năng toàn bộ bang của mình còn chưa đủ một mình hắn thu thập đấy, vì vậy quyết định dùng “hàng nóng” để đối phó hắn.

Chứng kiến Diệp Phi biểu lộ có chút kinh ngạc, bang chủ Hắc Lang bang có chút cười đắc ý, sau khi dùng ánh mắt ra hiệu cho vài cái thủ hạ cầm súng xem trọng đại hán này, liền đem súng của mình nhét xuống bên hông, cười nói:

– Vị huynh đệ kia, không biết ngươi tới Hắc Lang bang chúng ta gây phiền toái, là vì cái gì?

Những lời này mặc dù là cười nói đấy, nhưng giọng điệu bang chủ Hắc Lang bang lại tuyệt đối không tốt, dù sao Diệp Phi vừa đến đã khiêu khích, phá phách ở chỗ hắn, coi như đổi lại là người có tính tình tốt hơn, gặp phải loại sự tình này cũng sẽ bị chọc cho tức giận, lại càng không cần phải nói đến một người tính tình vốn đã không được tốt lắm như hắn rồi.

Diệp Phi vừa mới chứng kiến mấy cây súng kia, xác thực là có chút kinh ngạc, tuy vậy hắn kinh ngạc cũng không phải đối phương dùng súng đối phó mình, bọn họ đã làm cho mình đi xuống, khẳng định là muốn dùng súng đạn rồi, chỉ là hắn thật không ngờ, đối phương vậy mà động thủ nhanh như vậy, ngay cả một câu chào hỏi cũng chưa nói đã chĩa súng thẳng mặt hắn.

Nhìn qua mấy cái họng súng tối om, trong nội tâm Diệp Phi không khỏi khẽ động, sao không thừa cơ hội này thử một chút thân thể mình đến cùng cường hãn tới trình độ nào? Dù sao chỉ bằng tốc độ thân thể cùng tốc độ phản ứng của mình hiện giờ, mấy khối vật liệu trước mắt này cũng không có khả năng đánh trúng mình, mà tự mình muốn đánh gục bọn chúng cũng chỉ là trong một cái ý niệm.

Quyết định chủ ý, Diệp Phi nhìn chằm chằm vào bang chủ Hắc Lang Bang hỏi nói:

– Nói cho ta biết, các ngươi gần nhất cùng người nào liên lạc qua, hoặc là nói, hiện tại các người làm việc cho kẻ nào?

Bang chủ Hắc Lang bang có chút sững sờ, trước quả thật có một người rất thần bí đến tìm hắn, cho hắn một khoản tiền rất lớn, để cho hắn làm một ít động tác trên sinh ý của Liễu gia. Vốn dĩ hắn cũng không dám trêu chọc Liễu gia có quan hệ mật thiết với Diệp Vân Thiên đấy, tuy nhiên người thần bí kia lại chỉ để cho hắn làm chút ít chuyện như quấy rối công trường của Liễu gia… cũng sẽ không chân chính chọc tới Liễu gia. Hơn nữa tiền hắn đưa còn nhiều hơn so với thu nhập một năm của Hắc Lang bang, cho nên hắn liền đáp ứng rồi, không nghĩ tới chuyện này vừa mới bắt đầu, người Liễu gia cũng không đến tìm hắn, ngược lại xuất hiện một cái đại hán chưa từng nghe nói qua, nhưng lại lợi hại có chút thái quá tìm tới.

Tất cả ý nghĩ trong nội tâm Hắc Lang bang chủ chỉ là trong phút chốc, trên mặt hắn cũng không lộ ra biểu lộ đặc biệt nào, chỉ là có chút trêu tức nhìn Diệp Phi, cười nói:

– Ta làm việc cho ai, có tất yếu phải nói cho ngươi biết sao? Hơn nữa, hiện tại ngươi dựa vào cái gì để hỏi ta?
– Chỉ bằng cái này!

Diệp Phi nói xong đột nhiên giống như tia chớp khẽ vươn tay, giữa lúc tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, cũng đã bắt được Hắc Lang bang chủ, một tay đưa hắn xách khỏi mặt đất, cười hắc hắc nói:

– Ngươi nếu không nói, ta liền đánh tới khi ngươi nói!

Nói xong cũng giống như vừa rồi ném tên quản sự, đem Hắc Lang bang chủ ném ra ngoài, chỉ là lần này lực đạo có chút lớn, trực tiếp đem bang chủ Hắc Lang bang ném bay ra hơn năm thước, nặng nề đâm vào trên tường, phát ra một tiếng “Đùng” vang lớn.

– Ah!

Hắc Lang bang chủ đau đến hét to một tiếng, cảm giác toàn thân xương cốt của mình đều phải bị ném nát, trong nội tâm đối với Diệp Phi đương nhiên là cực kỳ căm hận, tại thời điểm có thể thở gấp một hơi, liền quát lớn:

– Còn đứng ngây đó làm gì, đều nổ súng cho ta, bắn chết tên vương bát đản này!

Mấy cái tay chân mang súng đều có chút bị quái lực của Diệp Phi làm cho sợ ngây người, đến khi lão đại của bọn hắn gọi, mới kịp phản ứng, vội vàng hướng Diệp Phi giơ súng bắn loạn, trong lúc nhất thời, chỗ cửa thang máy này tràn ngập một hồi tiếng súng đạn “bùm chíu” không ngừng.

Thân thể Diệp Phi hơi lóe lên, đã đến chạy ra ngoài ba thước, tuy nhiên tại thời điệm đại bộ phận viên đạn phóng đến, hắn vươn cánh tay, tóm được một viên trong đó, chỉ cảm thấy trên cánh tay tê rần, sau đó cũng có chút cảm giác đau đớn rất nhỏ, không khỏi nâng cánh tay lên nhìn nhìn, chỉ thấy trên cánh tay lõa lồ của mình có một cái điểm đỏ nhàn nhạt, hiển nhiên đúng là bị viên đạn này làm ra.

Nhẹ nhàng dùng ngón tay xoa nhẹ cái điểm đỏ kia một chút, lại phát hiện nó vậy mà nhanh chóng biến mất, phảng phất như từng xuất hiện qua, Diệp Phi không khỏi cười lên ha hả, không nghĩ tới mình còn chưa dùng tới kỹ năng gia tăng phòng ngự của Dã Man Nhân, cường độ thân thể cũng đã lợi hại đến loại tình trạng này rồi, ân, nhớ không nhầm trong kỹ năng hình như còn có một loại miễn nhiễm tự nhiên đấy, có thời gian mà nói có thể thử xem, nếu như thêm vào năng lực kia, mình chẳng phải là trở thành thủy hỏa bất xâm kim cương bất hoại thể rồi?

Lúc này đợt thứ hai xạ kích lại bắt đầu rồi, Diệp Phi lần này cũng không tiếp tục tránh né, đón đỡ đông đảo viên đạn vọt tới. Những tay súng kia thấy vậy đều sợ cháng váng, súng ống trong tay đều có chút cầm không được, lại càng không cần phải nói đến việc nổ súng rồi, cả đám đều nhanh chóng quay đầu bỏ chạy.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260