Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 55
Phần 55

Theo một tiếng thanh thúy vang lên, toàn bộ cảnh sát đợi bên ngoài nửa ngày rốt cục cũng đồng loạt tiến vào, đi ở trung tâm đám bọn họ, là một nữ cảnh sát tuyết sắc xinh đẹp phi phàm, vẻ mặt nghiêm túc làm cho người ta không dám nhìn gần, nữ kia cảnh đứng ở cửa ra vào, có chút chán ghét nhìn thoáng qua những người sống mơ mơ màng màng trong đại sảnh, dùng âm thanh trong trẻo nói ra:

– Ta là cảnh sát trưởng phân cục phía nam nội thành Vọng Hải, Minh Nguyệt Tâm, vừa mới nhận được tin báo, nói nơi này có sự kiện mang tính nghiêm trọng phát sinh, các ngươi ai là người phụ trách nơi này?

Chính là nàng không nói, đại đa số người nơi này cũng nhận ra nàng, dù sao làm một nữ nhân không có chút nào bối cảnh, có thể tại hơn hai mươi tuổi ngồi lên vị trí phó cục trưởng một phân cục cảnh sát, hơn nữa lại lớn lên xinh đẹp hại nước hại dân như vậy, muốn không làm cho người khác để ý tới cũng khó khăn, mà Minh Nguyệt Tâm tự nhiên cũng biết chủ nhân u ác tính lớn nhất nam khu là ai, câu hỏi vừa rồi cũng chỉ là làm theo phép mà thôi.

Diệp Phi sau khi nghe được danh tự của nữ cảnh sát kia, lại là cảm thấy có chút buồn cười, phụ thân của nữ cảnh không lẽ là một cái mê võ hiệp, vậy mà cho nữ nhi lấy một cái tên như vậy. Hắn không biết là, Minh Nguyệt Tâm lúc nhỏ, đã từng rất tự hào vì cái tên của mình, bởi lẽ danh tự chẳng những đặc biệt, mà còn thường xuyên xuất hiện trong phim ảnh và tiểu thuyết, chỉ là sau khi lên trung học, nàng lại bắt đầu vì cái tên này mà não lòng, bởi vì Minh Nguyệt Tâm trong tiểu thuyết, phim ảnh kia đều không phải loại người tốt đẹp gì, đã từng có nam sinh theo đuổi nàng không có kết quả còn lén phỉ báng cách làm người của nàng không khác gì Minh Nguyệt Tâm trong mấy tiểu thuyết kia, tuy nhiên bây giờ nàng cũng đã không hề quấn quýt cái này rồi, danh tự chỉ là cái tên gọi bên ngoài mà thôi, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ giống ai, chỉ cần làm tốt chính mình là được rồi.

– Ai nha, Minh cục trưởng, ngài như thế nào tự mình đến rồi?

Lúc này bang chủ Hắc Lang bang may mắn lưu được tính mạng cũng từ trong tầng ngầm đi ra, đối với Minh Nguyệt Tâm gần đây luôn cùng mình đối nghịch, hắn hiện tại chính là cực kỳ cảm kích đấy, bởi lẽ hắn cho rằng bởi vì những cảnh sát này chạy đến, nên đại hán y hệt dã thú kia mới cố kỵ mà không giết chết bọn họ, vì vậy đối với Minh Nguyệt Tâm lộ ra vẻ nhiệt tình chưa từng có từ trước tới nay.

Minh Nguyệt Tâm cũng bị vẻ nhiệt tình của bang chủ Hắc Lang bang khiến cho sững sờ, tuy vậy vẫn lạnh mặt nói:

– Hắc Lang, ta nhận được báo án nói, nơi này của ngươi xảy ra nhiễu loạn, đến cùng là chuyện gì xảy ra? Ngươi tốt nhất nói rõ ràng cho ta, rồi tự giác đem người các ngươi bắt về thả ra!

Nàng vừa mới nhận được báo án, nói là có một người bị Hắc Lang bang lừa gạt đến câu lạc bộ đêm này, rất có khả năng xảy ra tai nạn chết người, cho nên mới vô cùng lo lắng đuổi đến.

Hắc Lang bang chủ lại có chút không rõ nói:

– Minh cục trưởng, chúng ta cũng không bắt người nào a, mới vừa rồi quả thật là có người tới gây chuyện, nhưng hắn cũng đã rời đi rồi.
– Đi rồi?

Minh Nguyệt Tâm không tin tưởng hắn nói:

– Đừng cho là ta không biết thân phận của ngươi, các ngươi sẽ dễ dàng thả một người nháo sự rời khỏi?

Chuyện cho tới bây giờ, Hắc Lang cũng chẳng quan tâm đến mặt mũi rồi, hắn chính là vừa mới đắc tội Liễu gia, cũng không dám lại để cho cảnh sát tóm được tội danh nào khác, vì vậy cười khổ nói:

– Chúng ta dám không thả hắn đi sao? Ngươi nhìn xem chúng ta đã thành bộ dạng gì rồi.

Hắn nói xong liền giơ lên cánh tay phải máu chảy đầm đìa còn chưa kịp băng bó kia của mình, sau đó lại chỉ chỉ mấy cái thủ hạ bị Diệp Phi đánh gục đến bây giờ còn có chút ít mơ màng.

Minh Nguyệt Tâm lại là sững sờ, nàng lần này tới là muốn tìm Hắc Lang bang gây phiền toái đấy, người khác không biết, nàng sở dĩ còn trẻ như vậy liền làm đến phó cục trưởng một cái đại phân cục, căn bản cũng không phải là xu nịnh hay hiến thân cho một cái quan lớn nào đó như người khác nói, mà là có được đề bạt của thị trưởng Liễu Phượng Nghi, vì vậy làm cục trưởng nam khu, nàng đối với việc Hắc Lang bang nhằm vào Liễu gia ít nhiều cũng có chút hiểu rõ đấy, vì báo đáp ơn tri ngộ của Liễu Phượng Nghi, lại thêm Hắc Lang bang vốn cũng không phải vật gì tốt, nàng sau khi nhận được cái báo án này đã nghĩ nhân cơ hội này đem Hắc Lang bang triệt để nhổ, lại không nghĩ tới vậy mà gián tiếp giúp bọn họ chiếu cố, mình nếu không đến nhanh như vậy mà nói, cái người nháo sự kia cho dù không đập tan Hắc Lang bang này, chỉ sợ cũng phải làm cho bọn hắn ăn không ít đau khổ.

– Vậy lát nữa ngươi theo ta trở về làm bản ghi chép, khai báo một chút chuyện vừa xảy ra.

Mặc dù trong nội tâm có chút biệt khuất, Minh Nguyệt Tâm cũng chỉ có thể thông qua việc để cho Hắc Lang bang chủ đi đến phân cục mà phát tiết một chút.

– Tốt tốt, ta nhất định sẽ hết sức phối hợp.

Hắc Lang bang chủ chính là ước gì một mực được đi theo bên người cảnh sát đấy, bằng không vạn nhất cảnh sát đi rồi đại hán kia lại đến thì làm sao bây giờ, vì vậy vội vàng đáp ứng.

Thái độ của Hắc Lang làm cho Minh Nguyệt Tâm có chút khó hiểu, tuy nhiên nàng cũng là một nữ tử cực kỳ thông minh, hơi suy ngẫm một chút liền hiểu rõ ý nghĩ của hắn, trong nội tâm không khỏi cảm thấy càng thêm biệt khuất, không nghĩ tới lần đầu tiên mình muốn làm chuyện thiên vị, lại làm nhiều việc ngốc như vậy, chẳng những không thành mưu, ngược lại còn giúp địch nhân chiếu cố, có điều lời cũng đã nói ra, bên cạnh còn có nhiều thủ hạ của mình như vậy, nàng tự nhiên không thể rút lại lời nói, chỉ là cứ như vậy buông tha lại có chút không cam lòng, vì vậy hơi khẽ liếc qua mọi nơi trong đại sảnh.

Hiện giờ người nơi này cũng đã bắt đầu tản đi rồi, vừa đến đã ra chuyện như vậy, hôm nay nhất định là chơi không được, hơn nữa bọn họ cũng sợ tiếp tục ở chỗ này sẽ chỉ chọc thêm phiền toái. Diệp Phi cũng xen lẫn trong đám người ở đây, muốn cùng đi ra, hắn vừa rồi lặng lẽ quan sát nửa ngày, cũng không gặp một cái người khả nghi nào, xem ra cũng chỉ có thể đợi lần náo động này lắng xuống một chút lại đến tìm hiểu rồi.

Mà lúc đó, Minh Nguyệt Tâm vừa hay nhìn thấy Diệp Phi, tuy rằng Diệp Phi sau khi biến trở về bộ dạng vốn có, thân thể cũng cao gần một mét tám, nhưng tuổi của hắn lại thoát không khỏi con mắt của người trong nghề như Minh Nguyệt Tâm, vì vậy nàng đối với Diệp Phi hô:

– Người tiểu hài kia, ngươi tới đây một chút.

Diệp Phi tuy rằng nghe được thanh âm của Minh Nguyệt Tâm, nhưng cũng không ý thức được là nàng đang gọi mình, vẫn là không nhanh không chậm giống như những người kia đi ra ngoài, cho đến khi Minh Nguyệt Tâm hướng hắn gọi thêm một lần, hơn nữa bên cạnh còn có cái cảnh sát kéo hắn dừng lại, hắn mới biết được cái nữ cảnh sát xinh đẹp này là đang gọi mình.

– Ngươi vừa mới gọi ta sao?

Diệp Phi đi đến trước mặt Minh Nguyệt Tâm, giọng nói có chút bất mãn, tuy rằng việc nàng xinh đẹp là không thể phản đối, nhưng tất cả nữ nhân trong nhà Diệp Phi đều không kém hơn nàng, bởi vậy hắn cũng không có chút cảm giác kinh diễm nào, hơn nữa đúng là bởi vì sự xuất hiện của nàng, khiến người phía sau màn kia không dám lộ diện, làm cho mình sau này còn phải chạy tới nơi này lần nữa, cho nên đối với nàng trong nội tâm Diệp Phi không khỏi có chút bất mãn đấy.

Mặc dù có chút kinh ngạc không hiểu sao người thiếu niên này nói chuyện bực bội như vậy, tuy nhiên Minh Nguyệt Tâm cũng không muốn cùng một cái hài tử so đo, khẽ cười cười nói:

– Nơi này trừ ngươi ra, còn có đứa trẻ nào khác sao?
– Ngươi mới là tiểu hài tử!

Diệp Phi có chút bất mãn nói, hắn mặc dù không có ý niệm gì đối với Minh Nguyệt Tâm, nhưng cũng không muốn để cho một cái đại mỹ nhân như vậy gọi mình là tiểu hài tử, huống chi mình thật sự cũng không phải là tiểu hài tử rồi, không tin mà nói, có thể hỏi Diệp Ngưng Sương đi.

Minh Nguyệt Tâm thế mới biết Diệp Phi đối với chính mình bất mãn là vì cái gì, không khỏi bị hắn trêu chọc nở nụ cười, hếch ngực nói:

– Ta nơi nào giống như tiểu hài tử rồi?

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260