Diệp Phi - Dịch giả Sấu Bất Liễu

Phần 185
Phần 185

Địa phương đạn khói phóng lên cách Diệp Phi khoảng chừng hơn mười dặm, hơn nữa còn là rừng rậm nữa bước khó đi, người bình thường muốn đuổi tới chỗ đó chỉ sợ phải tốn thời gian ít nhất là một ngày, coi như là đội viên chiến đội đặc chủng muốn đi qua, chỉ sợ cũng cần đến mấy giờ đồng hồ, nhưng chuyện này đối với Diệp Phi mà nói căn bản cũng không phải là vấn đề, sau khi chạy như điên một đoạn dài trên mặt đất, hắn có chút bất mãn với tốc độ của mình, dứt khoát phi thân lên, đạp trên ngọn cây tưa như lăng không mà lao vút đi.

Tốc độ của Diệp Phi là nhanh nhẹn cỡ nào, lại thêm lúc này lo lắng đến an toàn của tiểu di, lại càng thả ra tốc độ nhanh nhất của mình, chỉ không đến ba phút đã chạy đến nơi phát ra tín hiệu đạn.

Đem thân thể của mình che dấu trên một cây đại thụ, Diệp Phi hướng phía dưới nhìn lại, không khỏi muốn nứt con mắt, chỉ thấy gần trăm người đám tiểu di bọn họ bị đối phương vây khốn trong một cái sơn cốc nho nhỏ, trong chiến đội đặc chủng đã tử thương hơn 20 người, trái lại những phần tử khủng bố ẩn núp phía sau cái cây kia, thậm chí ngay cả một người bị trúng đạn cũng không có, mà bây giờ hai bên chính là đang phát sinh bắn nhau kịch liệt, nhưng cũng đều không có bắn trúng bất kỳ người nào bên đối phương, xem ra tiểu di bọn họ nhất định là cùng tiểu tổ của mình đồng dạng, đều bị đối phương tập kích bất ngờ.

Diệp Phi rất nhanh liền thấy được thân ảnh của Liễu Quân Di ở sau 1 thân cây gần đó, lúc này vẻ mặt nàng vô cùng phẫn nộ, trong tay cầm chắc một khẩu súng trường, không ngừng nổ súng hướng về địa phương vang lên tiếng súng xung quanh, nhưng ánh mắt lại có chút bất đắc dĩ, bởi vì thời điểm này, cho dù thân thủ của nàng rất tốt, cũng không có khả năng lao ra tìm kẻ đich mà cận chiến. Mà kẻ địch cũng ẩn nấp rất kỹ, xạ kích nửa ngày cũng không thể bắn trúng một tên nào.

Nhìn qua dáng vẻ có chút biệt khuất của tiểu di, trong nội tâm Diệp Phi không khỏi giận dữ, hugg mãnh thét 1 tiếng dài, xuất ra 2 thanh đại kiếm, xoay người sáp nhập chính giữa trận doanh của quân địch.

Nhắc tới cũng kỳ, vừa rồi Diệp Phi dùng 2 thanh đại kiếm này giết chết không dưới 150 người, hơn nữa càng là chém đứt không ít cây to đá nhỏ, vậy mà 2 thanh đại kiếm này vẫn sắc bén như trước, thậm chí một chút dấu vết sứt mẻ cũng không có.(Kiếm thần cmnr =]])

Đột nhiên xuất hiện biến cố khiến cho 2 phe đang giao chiến cũng ngây ngẩn cả người, thẳng đến sau khi Diệp Phi chém chết vài chục người, những phần tử khủng bố kia mới kịp phản ứng, vội vàng chĩa họng súng về phía Diệp Phi mà xả đạn, rồi lại đụng phải kết quả không chút khác biệt so với đồng bọn của bọn chúng, đa số đạn bắn ra đều bị Diệp Phi né được, số ít còn lại bắn tới trên người hắn cũng đều bị hắn không đếm xỉa tới, trong lúc nhất thời cả đám không khỏi sợ đến vỡ cả mật.

Ngược lại, bên chiến đội đặc chủng chứng kiến viện quân lợi hại đến như vậy, liền lấy lại tinh thần, đặc biệt là Liễu Quân Di, từ trên thân ảnh quen thuộc kia, nàng đã nhận ra nam nhân như 1 vị chiến thần xông pha giữa trận doanh của địch quân này, chính là cháu trai mới 16 tuổi kia của mình, ngoài kinh ngạc ra cũng không khỏi cảm thấy tự hào sâu sắc, quát lớn:

– Xông lên cho ta, giết sạch lũ khốn nạn này!!

Người của chiến đội đặc chủng sớm đã có chút kìm nén không được, Liễu Quân Di vừa ra lệnh một tiếng, nơi nào còn có thể tiếp tục chần chờ, bọn họ cũng nhìn ra được dưới bóng dáng nhanh đến mức ngay cả bộ dạng người hạ thủ cũng đều không nhìn ra được kia, đám phần tử khủng bố này hoàn toàn chỉ có phần bị đánh, cho nên cũng đều rất sáng suốt lựa chọn phương pháp phân tán bộc đánh, muốn đem đám phần tử khủng bố hại chết 20 người chiến hữu của bọn họ này tiêu diệt toàn bộ.

Ngắn ngủi không đến 5 phút đồng hồ, trong rừng cây vốn rất ồn ào náo động liền yên tĩnh trở lại, Diệp Phi cảm giác sau khi giết chết hơn trăm tên phần tử khủng bố vừa rồi, thực lực của hắn tăng lên một phần lớn, nhưng bây giờ lại giết chết nhiều người như vậy. Vậy mà lại không tăng lên được 1 chút nào. Điều này làm cho hắn không khỏi nhớ tới hệ thống thăng cấp trong trò chơi, chẳng lẽ sau khi mình giết chết những người đó liền thăng cấp rồi?

Cái ý nghĩa này làm cho hắn có chút hưng phấn lên, nếu có thể chém giết NPC(mấy con quái trong game) thăng cấp, như vậy không phải sau khi giết chết địch nhân sẽ có vật phẩm gì tốt rơi ra không? Đáng tiếc sau khi nhìn quanh mọi nơi, hắn lại có chút thất vọng rồi, cũng không biết là bởi vì đám phần tử khủng bố này đẳng cấp quá thấp hay là do mình cũng căn bản cũng không có năng lực bạo đồ vật giống như trong trò chơi kia, dù sao những người này sau khi chết đi, ngoại trừ một thân trang bị của họ ra cũng không có thêm bất kỳ thú gì khác.

Thẳng đến khi Diệp Phi dừng lại, những đội viên của chiến đội đặc chủng kia mới nhìn rõ hắn là người nào, ngoài trừ đội viên chiến đội đặc chủng của Vọng Hải, những người khác tuy rằng nghe nói kỹ thuật bắn súng của Diệp Phi rất tốt, nhưng mà vẫn cho rằng hắn đi theo Liễu Quân Di đến làm cảnh mà thôi, tuyệt đối không ngờ tới, hắn vậy mà lợi hại đến mức còn phải khủng bố hơn toàn bộ đội viên chiến đội đặc chủng của Vọng Hải cộng lại.

Bỏ đi cái ý nghĩ không thực tế kia của mình, Diệp Phi quay đầu hướng Liễu Quân Di nhìn lại, lại phát hiện nàng cũng không kinh ngạc như những đội viên khác nhìn mình, mà là nhìn về phía những đội viên nằm trên mặt đất kia, trong mắt hiện lên 1 tia tự trách cùng hối hân.

Không sai, lúc này Liễu Quân Di thật sự là đang hối hận, từ lúc ở Vọng Hải, Diệp Phi cũng đã nhìn ra đây là một âm mưu rất lớn, hơn nữa còn nhắc nhở nàng không chỉ 1 lần, mà chính bản thân nàng lại không coi trọng việc này, thẳng đến thời điểm đến khi bị kẻ địch đốt nhiên tập kích, lúc này nàng mới tin tưởng lời của Diệp Phi, chứng kiến hơn 20 đồng đội nằm xuống không biết sống chết kia, nàng vô cùng hối hận không để cho tất cả mọi người đi cùng 1 chỗ, như vậy cho dù có bị kẻ địch mai phục, cũng sẽ không trở thành 1 chút năng lực phản kích cũng không có như vậy.

Diệp Phi đi tới, vỗ nhẹ bả vai Liễu Quân Di, nhẹ giọng nói:

– Tiểu di, chớ có suy nghĩ quá nhiều, hay là trở về nghĩ đối sách trước a, cũng đúng lúc đưa hơn 20 vị đồng chí này trở về, không quản là bọn họ bị thương hay hy sinh, cũng không thể để bọn họ nằm lại nơi này.

Liễu Quân Di khẽ gật đầu, miễn cưỡng tỉnh táo lại, bắt đầu hạ lệnh các đội viên thu thập chiến trường, đem những đồng đội nằm trên đất kia đặt lên băng ca, đồng thời nhìn qua chỗ địch nhân còn có người sống hay không.

Giống với đám người tiểu tổ của Diệp Phi gặp phải, những người này cho đến trước đó còn không chết, tại thời điểm các đội viên tìm được, bọ họ đều lập tức tự sát, cũng may cẩn thận xem xét 1 chút, phát hiện những đội viên của chiến đội đặc chủng ngã xuống kia có 5 người hy sinh, những người khác chỉ là bị trọng thương, mới khiến cho nội tâm của Liễu Quân Di khá giả hơn 1 ít.

Đem pháo hiệu tập hợp phóng lên trời, Liễu Quân Di ngồi bệt xuống mặt đất, ngẩng đầu nhìn trời, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì. Diệp Phi cũng ngồi bên cạnh nàng, biết rằng nàng là vì 5 người đồng đội hy sinh kia mà khổ sở, chỉ là nhất thời cũng không biết làm thế nào khuyên nàng, đành phải ngồi 1 bên nàng im lặng không nói 1 lời.

– Báo cáo đại đội trưởng!

Lúc này một đội viên của chiến đội đặc chủng phía Đông Nam đột nhiên chạy tới bên người Liễu Quân Di, lớn tiếng báo cáo:

– Ta nhận ra một tên trong đám phần tử khủng bố đó.

Danh sách chương (260 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260