Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 97
Phần 97

Lại gần một trăm năm trong Gia Tốc Trận trôi qua, Lạc Nam rốt cuộc nắm giữ 12 tòa Trận Pháp, gồm có 8 Bát Tinh Thánh Cấp và 4 Cửu Tinh Thánh Cấp.

Trận thứ nhất Tù Không Trận, dùng để vây nhốt địch nhân.

Trận thứ hai Cấm Không Trận, ngăn cấm địch nhân phi hành trong chiến đấu.

Trận thứ ba Vạn Binh Trận, ngưng tụ ra hàng vạn binh khí với quy mô công kích cực lớn.

Trận thứ tư Hồi Xuân Trận, là Trận Pháp trị thương, phục hồi tuổi thọ.

Trận thứ năm Tinh Thần Trận, cường hóa khả năng điều động Tinh Thần Lực.

Trận thứ sáu Oán Hồn Trận, là Trận Pháp đòi hỏi Chiến Trận Sư phải là Hồn Tu để bố trí, triệu hồi vô số Oán Hồn quấy nhiễu lý trí, công kích linh hồn kẻ địch.

Trận thứ bảy Nham Tương Trận, khiến địch nhân rơi vào biển dung nham có thể thiêu đốt tất cả, mức độ mạnh yếu của biển dung nham tùy thuộc vào Trận Văn.

Trận thứ tám Thánh Quang Trận, là Trận Pháp xua tan hắc ám, hóa giải các thứ âm tà.

Đó là 8 cái Bát Tinh Trận Pháp, có thể tác động đến cả Thánh Hoàng cấp cường giả.

Mấy cái Cửu Tinh Trận Pháp phía sau mới là lợi hại, ngay cả Thánh Đế cũng bị tác động, lần lượt là:

Chư Phật Đồ Ma Trận, triệu hoán hư ảnh chư thiên vạn phật tiến hành đồ ma, sát phạt quyết đoán, hờ hững vô tình.

Đại Giang Cửu Long Trận, Trận Pháp như một con sông lớn với chín nhánh sông tương ứng với chín con Rồng, mỗi một con Rồng có chiến lực kinh thiên động địa, tìm đủ mọi cách giết người rơi vào trận.

Mỹ Nhân Khô Lâu Trận, Trận Pháp ngưng tụ vô vàn mỹ nhân tuyệt sắc quấn quýt đòi song tu, hút hết tinh lực và lực lượng trong cơ thể người vào trận.

Cuối cùng đương nhiên là Lập Quốc Hội Vận Trận do Lạc Nam đích thân đấu giá được.

Tuy nhiên khi Lạc Nam bố trí 12 tòa Trận Pháp này ra thì sức mạnh và công năng của chúng nó sẽ suy giảm rất nhiều.

Đơn giản vì 12 tòa Trận Pháp này đều là hàng Bát Tinh, Cửu Tinh Thánh Trận.

Mà Bát Tinh và Cửu Tinh Thánh Trận thì chỉ có Chiến Trận Thánh Hoàng và Chiến Trận Thánh Đế mới có thể lập trận một cách toàn diện.

Trong khi đó Lạc Nam mất hơn một năm ở thời gian thực, hơn 100 năm ngồi trong Gia Tốc Trận cố gắng lĩnh ngộ, nghiên cứu thì chỉ mới đột phá đến cấp bậc Đại Thánh Chiến Trận Sư mà thôi, hơn nữa chỉ là Đại Thánh Sơ Kỳ.

Ví dụ hiện tại hắn bố trí Lập Quốc Hội Vận Trận thì cũng không đủ để cướp đoạt Quốc Vận từ trong tay Càn Quân Thánh Đế.

Mặc dù như vậy thì hắn cũng đã vô cùng hài lòng về thành tựu này của mình, đẳng cấp Chiến Trận Sư của hắn vượt qua cả Nguyên Tu, Thể Tu và cả Hồn Tu, tất cả cũng nhờ phục dụng Trận Đạo Thánh Thủy, có nền tảng vững chắc từ Vạn Kiếp Luân Hồi và sở hữu Bí Tự Trận.

Những điều kiện trên thiếu một thứ cũng không thể mang đến hiệu quả vượt trội như vậy.

Lạc Nam vẫn chưa chịu dừng lại, một khi hắn đã quyết tâm luyện tập chăm chỉ thì cũng điên cuồng không kém bất cứ ai.

Tranh thủ thời gian, hắn lấy ra kiếm kỹ Hải Lộ Nhất Kiếm, bí thuật Đế Hỏa Nộ Thuật bắt đầu tu luyện.

Để luyện Hải Lộ Nhất Kiếm, hắn phải tạm rời khỏi du thuyền, xách theo Lạc Hồng Kiếm thực hành trên biển.

Đối với khả năng và thiên phú của Lạc Nam, tu luyện hai môn này không tốn quá nhiều thời gian, còn chưa đến một tuần thời gian thật đã thành công nắm giữ, ánh mắt lóe lên vô cùng minh mẫn.

Vừa thu kiếm lại, một tình cảnh từ Xích Nha Hắc Ám dò thám phương xa rốt cuộc báo về.

“Rốt cuộc nhìn thấy đất liền…” Lạc Nam hưng phấn cười dài, thả người trở lại du thuyền.

“Nhìn kìa, thật nhiều núi lớn…” Liễu Mộng Mộng đang ngồi chơi với Giao Linh hưng phấn nhảy cẫng lên.

Sau đó chỉ thấy nàng hóa thành hư ảnh Thần Thú lao thẳng vào cơ thể của Giao Linh, như xuyên qua thể xác và linh hồn, cả hai dung hợp tạo thành hình xăm Thủy Long cực kỳ sống động quấn quanh trên toàn bộ cơ thể trắng nõn của Giao Linh như một tác phẩm nghệ thuật đặc sắc.

Đó là trạng thái Nhân Long hợp nhất bên trong Nhân Long Tuyên Thệ Công, hiển nhiên cả hai nữ nhân đã cùng nhau tu luyện.

Ở trạng thái này, Giao Linh có thể kết hợp lực lượng của cả bản thân mình và Liễu Mộng Mộng chiến đấu và phòng ngự, uy lực tăng theo cấp số nhân cực kỳ mạnh mẽ.

Lạc Nam trở về du thuyền, đưa mắt quan sát… đúng như những gì Liễu Mộng Mộng nói…

Càng vào đến gần bờ, hàng loạt dãy núi cao lớn xuyên suốt trong mây nằm dọc theo bờ biển thành hình vòng cung, như các bức tường khổng lồ chia cách thiên địa, núi cao nhìn không thấy đỉnh, núi dài nhìn không thấy điểm cuối cùng…

Lạc Nam có chút kinh ngạc.

Dựa theo tưởng tượng của hắn, khi đi xuyên Hằng La Đại Hải thì bờ đất liền phía bên kia phải là một cảnh tượng sầm uất, đầy rẫy Thành Cảng như Linh Vũ Thành mới đúng.

Dù sao thì Hằng La Đại Hải có nguồn tài nguyên cực kỳ phong phú, nếu đã tiếp giáp với nó thì nên có các thế lực tổ chức khai thác tài nguyên, ra biển thám hiểm, làm sao sẽ lại là các dãi núi khổng lồ chắn ngang bờ biển được?

Lạc Nam đang muốn mở ra Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn quan sát cho cẩn thận, chợt nghe phương xa có thanh âm đầy rẫy sát cơ ầm vang vọng đến:

“Thủy Triều Tịch, đứng lại hoặc lựa chọn cái chết!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241