Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Thấy tỷ tỷ an toàn, Lạc Nam rốt cuộc cũng hài lòng.

Tìm một góc không ai để ý, Ngân Ảnh Áo Choàng và Tam Nhãn Mặt Nạ thu liễm vào cơ thể, một chiếc quạt xếp xuất hiện trên tay, nụ cười ngả ngớn… khôi phục hình tượng phong lưu công tử.

Hắn thong dong vào một thành trấn, ghé chi nhánh Trân Bảo Lâu gần nhất, bỏ ra một trăm khối Nguyên Thạch sử dụng Truyền Tống Trận trở về Trân Bảo Lâu tại Quân Đô.

Thật ra cái giá một trăm khối Nguyên Thạch đối với những tán tu không phải là một con số nhỏ, đủ làm tài nguyên cho bọn hắn tu luyện cả tháng trời.

Chính vì thế rất nhiều tán tu hoặc tu sĩ không có bối cảnh thường tụ tập cùng nhau sử dụng một lần Truyền Tống Trận, như vậy sẽ giảm chi phí hơn rất nhiều.

Bất quá Lạc Nam nổi tiếng vung tiền… à không phải nói là vung Nguyên Thạch như rác, vì vậy cũng đơn độc một mình truyền tống trở về.

Hắn vừa từ Truyền Tống Trận đi ra, có mặt ở Trân Bảo Lâu của Quân Đô, một đám kỹ nữ xinh xắn ăn mặc lộng lẫy đã chờ đợi sẵn bên ngoài.

Chứng kiến Lạc Nam, các nàng liền oanh oanh yến yến nhào đến ôm ấp, môi đỏ hôn như mưa xối xả lên mặt hắn.

Lạc Nam trái ôm phải ấp, chân tay sờ mó lung tung, cười hắc hắc:

“Các nàng sao biết bổn Thiếu Chủ giá lâm mà chờ sẵn thế?”

“Khanh khách, Lạc Thiếu Chủ chính là khách vip có thẻ hội viên Kim Cương của Trân Bảo Lâu, khi ngươi vừa đặt chân vào chi nhánh ở thị trấn thì tất cả chúng ta đã đều nghe các thuộc hạ báo tin rồi…” Đám kỹ nữ nịnh nọt nói.

“Không tệ, chào đón như thế này bổn Thiếu Chủ rất thích nha!” Lạc Nam liền lấy ra một đám Thánh Bảo ném tung tóe, đẳng cấp hầu hết là Tam Tinh Thánh Cấp.

Các kỹ nữ thấy hắn lại vung tay tiêu pha, cả đám hân hoan đón nhận, cười không ngớt miệng, liếc mắt đưa tình nhìn lấy Lạc Nam.

Trong mấy năm qua, cứ mỗi lần Lạc Gia Thiếu Chủ đến là các nàng mừng như bắt được vàng, một chút lễ vật mà hắn bo cũng đã sánh bằng cả năm lương làm việc vất vả.

Một kiện Tam Tinh Thánh Bảo đem bán cũng được vài ngàn khối Nguyên Thạch.

Mà Lạc Nam cũng chẳng bận tâm chút nào, những thánh bảo hắn lấy ra tiêu pha đa phần mua từ Cửa Hàng May Mắn, đẳng cấp không cao nên giá cũng chẳng tốn bao nhiêu.

Ngược lại sau mỗi lần như vậy thì thanh danh phá gia chi tử của hắn càng đồn xa hơn, Điểm Danh Vọng cuồn cuộn thu về, so với vốn liếng bỏ ra còn nhiều hơn.

Vì vậy có thể nói việc hắn vung tài sản như rác cho các kỹ nữ là hình thức đôi bên cùng có lợi.

Người ngoài đương nhiên không biết được điều này, các nam nhân trong Trân Bảo Lâu thấy hành vi của Lạc Nam chỉ có thể âm thầm ghen ghét đố kỵ, trong lòng mắng chửi không ngừng:

“Lạc Gia có một hậu bối như thế, không sớm thì muộn cũng phải xong đời, thật uổng cho thanh danh của các vị tướng quân!”

Lạc Nam chẳng quan tâm đến đánh giá của đám đông như thế nào, hắn chọn ra một kỹ nữ đẹp nhất trong đám nhào nặn bờ mông của nàng, tùy ý nhếch miệng hỏi:

“Nghe nói Trân Bảo Lâu các ngươi vừa có hạng mục kinh doanh mới? Bổn Thiếu Chủ còn chưa được trải nghiệm đấy!”

“Khanh khách, không sai…” Kỹ nữ che miệng cười đến run rẩy bộ ngực lớn, hưng phấn liếm môi nói:

“Trân Bảo Lâu vừa xây dựng một lượng lớn kiến trúc gọi chung là Nhất Dạ Đế Vương.”

“Ồ? Cái tên này rất khá, có ý tứ gì?” Lạc Nam hưng phấn liếm liếm mép.

“Bởi vì ở trong đó một đêm, khách nhân sẽ được tận hưởng cảm giác như một vị Đế Vương nha!” Kỹ nữ mê đắm nói.

“Triển!” Lạc Nam vỗ mông nàng cái chát:

“Mang bổn Thiếu Chủ đi tận hưởng cảm giác làm hoàng đế, haha…”

Như chỉ chờ có thế, kỹ nữ liền đi trước dẫn đường.

Rất nhanh hai người đi đến một quần thể kiến trúc nhìn như các tòa Cung Điện của quân vương, uy nghiêm và tráng lệ.

Có hàng trăm tòa Cung Điện nối liền không dứt tạo thành một dãy to lớn như núi, Lạc Nam kiên quyết lựa chọn tòa Cung Điện nguy nga nhất, hoa lệ nhất hưởng thụ.

Kỹ nữ vừa đẩy cửa bước vào, một loạt thanh âm mê hồn đã vang lên:

“Thần thiếp tham kiến bệ hạ!”

Lạc Nam nuốt nước miếng cái ực, trừng mắt nhìn khung cảnh phía trước.

Trong một đại sảnh như hoàng kim đúc thành, hai hàng nữ nhân mỹ mạo không mặc y phục quỳ gối thỉnh an, ánh mắt ngập nước đầy tơ tình nhìn lấy hắn.

Lạc Nam giả vờ hai mắt sáng rực lên, hô hấp dồn dập, nước miếng như muốn chảy ra ngoài, dâm dê liếm liếm khóe miệng.

Thực chất trong lòng hắn một mảnh phẳng lặng.

Những kỹ nữ bán thân này tuy có diện mạo khá đẹp, nhưng còn lâu mới so sánh được với bất cứ vị thê tử nào của hắn.

Bất kể là dung mạo, khí chất đều quá tầm thường.

Ở trong mắt Lạc Nam, những nữ nhân này chỉ là dong chi tục phấn, cho đám khách nhân có bối cảnh phát tiết sau những thời khắc tu luyện hay chiến đấu mệt nhọc thì còn tạm được.

Ngược lại thứ khiến hắn cảm thấy hứng thú lại là một cái hồ tắm lớn nằm ở giữa trung tâm cung điện.

Chỉ thấy nước hồ nơi đó đều là do Nguyên Khí ngưng đọng mà thành, mỗi một giọt nước đều ẩn chứa lượng lớn Nguyên Khí tinh khiết để tu sĩ có thể hấp thụ tu luyện.

Chất lượng của Nguyên Khí ngưng thành chất lỏng như vậy thì ngay cả Nguyên Thạch Cực Phẩm cũng không làm được.

Mà đó chính là Nguyên Dịch, loại tài nguyên tu luyện cao cấp hơn cả Nguyên Thạch Cực Phẩm, chỉ cần ngâm mình vào Nguyên Dịch là có thể hấp thu trực tiếp qua lỗ chân lông mà không cần luyện hóa.

Hơn nữa chắc hẳn là do một cái Băng Hỏa Trận được bố trí xung quanh hồ nhằm khiến Nguyên Dịch bên trong đã chia ra một nửa nóng ấm, một nửa mát lạnh để phục vụ nhu cầu của khách nhân, cực kỳ thú vị.

Có các mỹ nhân hầu hạ, lại có tài nguyên cấp cao như hồ Nguyên Dịch thư giãn, quả xứng với cái tên Nhất Dạ Đế Dương.

Không thể không nói Trân Bảo Lâu rất biết cách kinh doanh, thủ đoạn đa dạng hơn cả Thiên Địa Hội.

Bất quá kinh doanh trên thân thể của nữ nhân là thứ mà Lạc Nam không có nhiều thiện cảm.

“Nếu bệ hạ thích… đợi người sủng ái bọn thiếp xong rồi, bọn thiếp sẽ tắm cho bệ hạ bên trong hồ, cùng người song tu.” Kỹ nữ dẫn đường lúc đầu cũng cởi y phục xuống, hai mắt ngập nước cắn môi khêu gợi.

“Hắc Hắc.” Lạc Nam cười xấu xa đưa tay đếm các nữ nhân:

“1, 2, 3… 5… 10 cộng thêm nàng nữa là 11 người, nhân số này liệu có đủ hầu hạ trẫm?”

“Hì hì, thử rồi mới biết nha…” Các nàng lẳng lơ lắc lắc bờ mông.

Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, Nhiếp Hồn chậm rãi triển khai một cách vô thanh vô thức.

Đồng thời Thất Tinh Nhẫn trên ngón tay hắn lóe sáng, vài bình Dâm Hương do đích thân Dạ Ly bào chế phiêu tán bay ra khắp không gian, Dục Tình Yêu Hỏa cũng nhân lúc này len lỏi vào đan điền của từng nữ nhân.

Những kỹ nữ này tu vi khá thấp, trước thủ đoạn đa dạng của Lạc Nam thoáng chốc đã triệt để mất đi lý trí, bị dục vọng thao túng nội tâm, cả đám trần trụi ôm lấy nhau bắt đầu liếm láp, cuồng hoan dữ dội bất chấp tất cả đều là nữ tử.

Bầu không khí dâm mị bao trùm, Lạc Nam sắc mặt bình thản đứng một mình như chốn không người, vì có Nhiếp Hồn khống chế tinh thần cho nên những kỹ nữ chẳng ai đi về phía hắn, ngược lại tránh ra thật xa theo ý của hắn.

Cứ như vậy sau khi mọi chuyện kết thúc, tất cả mọi người đều cho rằng vị Lạc Gia Thiếu Chủ lại có chiến tích ăn chơi, một mình độc sủng 11 kỹ nữ bên trong Nhất Dạ Đế Vương, hoang dâm vô độ không thể nào tả nổi.

Lạc Nam cởi y phục tiến vào hồ Nguyên Dịch ngâm mình, nhất thời thoải mái rên lên một tiếng.

“Hệ Thống, triệu hoán ngẫu nhiên phương pháp luyện chế Tổ Phù đi!” Vừa ngâm mình trong hồ nước ấm, Lạc Nam vừa hướng Hệ Thống hạ lệnh.

Đã giải cứu tỷ tỷ thành công, phần thưởng của nhiệm vụ cũng nên nhận lấy.

“KENG, triệu hoán thành công! Chúc mừng ký chủ nhận được phương pháp luyện chế Quy Kiếm Tổ Phù!”

Âm thanh thông báo vừa dứt, ánh mắt Lạc Nam lóe lên, nhàn nhạt khẽ cười:

“Cũng không tệ lắm…”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241