Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 20
Phần 20

Không biết qua bao lâu sau, Cao Toại toàn thân gần như trần trụi, khắp người đầy rẫy vết thương, chật vật như một gã ăn mày tìm đến một vùng thảo nguyên yên bình.

Ở giữa Sâm Lâm lại xuất hiện thảo nguyên yên bình, nghe qua đã thấy vô lý.

Sắc mặt Cao Toại mừng rỡ như điên, tất cả thiệt thòi và thống khổ mà hắn vừa trải qua gần như quét sạch.

Bởi vì dựa vào tin tức Thiên Cơ Lâu cung cấp, vùng thảo nguyên này là ảo cảnh, đi vào bên trong chính là truyền thừa Thánh Đế lưu lại.

Không do dự nữa, Cao Toại thẳng bước đặt chân vào thảo nguyên.

Quang cảnh trước mắt liền thay đổi, hư không vặn vẹo…

Tròng mắt Cao Toại một lần nữa co lại.

Chỉ thấy khắp nơi đều là bạch cốt, khắp nơi đều là các mảnh y phục cũ nát bị cát bụi vùi lắp, tạo thành một con đường do xác chết và xương cốt tụ thành.

Hiển nhiên những người này đều đã trải qua trăm cay nghìn đắng tìm đến truyền thừa của Thánh Đế nhưng đều thất bại trong khảo nghiệm, cuối cùng chết thảm.

“Thiên Cơ Lâu quả nhiên không gạt ta, đây là cơ hội mà cả đời này ta thèm khát…” Cao Toại siết chặt nắm tay.

Bằng vào chấp niệm và dã tâm của mình, hắn lại chấp nhận mọi thử thách.

Thời gian dần trôi, Cao Toại như cụ già chống gậy còn một chút hơi thở yếu ớt tìm đến một vùng không gian trống rỗng.

Thành công vượt qua khảo nghiệm, tuy nhiên Cao Toại lúc này đã như nỏ mạnh hết đà tìm đến nơi cần đến.

Ở tại nơi đó, hắn chứng kiến một kiện bảo tọa sừng sững uy nghiêm, nơi có Đế Uy ngập trời, loại cảm giác này chỉ từ người Thánh Đế cấp cường giả là thể hiện ra.

“HAHAHAHA, thành công, thành công…” Cao Toại cười như điên dại, ánh mắt nóng rực như lửa.

Chỉ cần ngồi lên bảo tọa kia, hắn sẽ được truyền thừa, hắn sẽ đột phá Thánh Đế.

Đang nở nụ cười, khuôn mặt Cao Toại bất giác cứng lại.

Ở phía đối diện hắn nhìn thấy không gian vặn vẹo, sau đó một ông lão già nua khác chậm rãi xuất hiện.

Mà khi chứng kiến Cao Toại, ông lão kia cũng bất ngờ thốt lên: “Nơi này vậy mà có người?”

“Lão già ngươi là Mục Đàm? Phó Đảo Chủ của Mục Đảo?” Cao Toại không dám tin vào mắt mình.

“Ngươi là ai? Vì sao biết lão phu?” Mục Đàm nghi hoặc, bộ dạng của tên đối diện quá thê thảm, ông ta nhìn không ra.

“Khốn nạn, ta chính là Cao Toại!” Cao Toại điên cuồng gào rống lên:

“Lão già ngươi vì sao cả người lành lặn đến như vậy?”

“Ý ngươi là sao? Mặc dù đường đi hơi dài nhưng rất an toàn, lão phu chỉ cần cẩn thận dạo bước là được!” Mục Đàm bình thản đáp, sau đó lại nghi ngờ:

“Ngươi thật sự là Cao Toại sao? Vì sao nhìn còn già hơn cả lão phu!”

“Phốc!” Cao Toại nhịn không được phun ra một ngụm máu.

Mục Đàm và hắn cùng vào Thiên Cơ Lâu thỉnh cơ duyên đột phá Thánh Đế.

Kết quả hắn trải qua trăm cay nghìn đắng, nhiều lần cửu tử nhất sinh, trải qua thử thách gian nan đến cùng cực mới tìm đến nơi này.

Còn Mục Đàm chỉ ung dung dạo bước, quảng đường tuy dài lại chẳng có một chút nguy hiểm nào cũng tìm được đến đích.

“Thiên Cơ Lâu Chủ, ta xxx ngươi!” Cao Toại ngửa đầu thét dài, căm giận đến cực điểm, chẳng biết vì sao mình bị đối xử bất công như vậy.

Mục Đàm cũng biểu lộ nghiêm túc, ẩn ẩn đoán ra dụng ý của Thiên Cơ Lâu Chủ, nhìn lấy truyền thừa bảo tọa hạ giọng nói:

“Cao đạo hữu, truyền thừa chỉ có một, giữa ta và ngươi xem ra phải phân định trận chiến sinh tử…”

Cao Toại hai mắt tối sầm xém chút ngất đi.

Nếu là bình thường hắn đương nhiên không ngại một trận chiến, nhưng lúc này hắn chỉ còn một hơi thở mong manh, làm sao đánh lại người có cùng tu vi ở trạng thái toàn thịnh?

“Thiên Cơ Lâu Chủ khốn nạn, chúng ta trả đủ giá cả, ngươi vì sao không thể cung cấp tin tức về hai cơ duyên khác nhau?” Cao Toại ngửa đầu nộ hống.

“Cao đạo hữu nói vậy sai rồi…” Mục Đàm phân tích:

“Trước đó cái giá mà Thiên Cơ Lâu Chủ đưa ra là Vĩnh Hằng Thuộc Tính, nhưng vì chúng ta không trả được nên hắn mới thay đổi yêu cầu, đồng thời cũng nhấn mạnh đổi giá thì mức độ nguy hiểm của cơ duyên sẽ tăng lên.”

“Hiện tại xem ra mức độ nguy hiểm tăng lên mà hắn nói là trận chiến giữa hai người chúng ta!”

“Chiến cái rắm a.” Cao Toại thổ huyết không ngừng, ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

Mục Đàm thở dài một tiếng, lẩm bẩm trong miệng: “Chúng ta mặc dù không thù không oán, nhưng cơ duyên chỉ có một và là tình thế bắt buộc, để đảm bảo… lão phu đành hạ sát thủ vậy!”

Thánh Hoàng Lực triển khai, hung hăng tiến vào cơ thể Cao Toại tàn phá.

Rất nhanh Cao Toại liền hóa thành một cổ thi thể, gia chủ Cao Gia vẫn lạc vô cùng uất ức, đến chết vẫn không nhắm mắt.

Có trách thì trách hắn là người của Thiên Phong Đế Quốc, trung thành với Thiên Phong Thánh Đế.

Mục Đàm nhìn lấy bảo tọa truyền thừa, ánh mắt già nua dần nóng rực:

“Thiên Cơ Lâu Chủ, Mục Đảo nợ ngươi một ân tình!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241