Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 236
Phần 236

Trong một gian phòng được bày trí đỏ rực như chuẩn bị cho đêm tân hôn, ánh nến mập mờ chiếu rọi, giường phủ hoa hồng, trên bàn đặt cạnh là một bình rượu.

Ánh mắt Lạc Nam co rụt lại nhìn về phía đầu giường.

“Chàng sao thế?” Kiếm Uyên Nhi chớp chớp mắt hỏi hắn.

“Không, không có gì…” Lạc Nam nhẹ lắc đầu.

“Đến, chúng ta bái đường thành thân.” Kiếm Uyên Nhi nắm tay Lạc Nam quỳ gối bên cạnh mình.

Nàng nhìn lấy hắn, chân thành mở miệng:

“Uyên Nhi từ giờ gả cho Lạc Nam, từ đây đến cuối đời chỉ có một mình hắn, chàng sẽ là nam nhân duy nhất của Uyên Nhi.”

“Vội vàng thành thân như vậy, không cần sư phụ nàng chứng kiến sao?” Lạc Nam ra vẻ tò mò hỏi.

“Không cần nha.” Kiếm Uyên Nhi nhẹ lắc đầu: “Thiếp biết chàng còn trăm công nghìn việc, sư phụ lại không biết ngày tháng năm nào mới xuất hiện, chỉ sợ lỡ mất thời gian của chàng.”

“Ừm.” Lạc Nam vuốt nhẹ gò má kiều diễm của nàng, chân thành thủ thỉ:

“Lạc Nam ta cưới Uyên Nhi làm thê tử, đời này kiếp này sẽ sủng ái nàng, yêu thương nàng, tuy nàng không phải thê tử duy nhất nhưng ta sẽ khiến nàng hạnh phúc.”

Kiếm Uyên Nhi nở nụ cười như trăm hoa đua nở, rót hai cốc rượu cùng hắn uống giao bôi.

Rượu cạn, tình say…

Ánh mắt Uyên Nhi mông lung, gò má phơn phớt hồng.

Lạc Nam nhịn không được ôm lấy nàng.

Hai người như con thiêu thân lao vào nhau, Kiếm Uyên Nhi điều động kiếm khí chấn vỡ y phục thành hôn.

Chỉ thoáng chốc đã trở về trạng thái nguyên thủy…

Lạc Nam mãnh liệt đè nàng xuống giường, hôn thật chặt môi nàng, cuốn lấy cái lưỡi của nàng một cách nồng nhiệt, đôi tay hoạt động liên tục.

“Yêu, yêu thiếp mạnh lên, đêm nay tất cả thiếp đều chiều chàng.” Kiếm Uyên Nhi nhiệt tình như lửa.

Nàng cuồng dã, nàng buông thả chưa từng có từ trước đến nay.

Nàng chủ động hôn hắn, chủ động đem hắn đè xuống, chủ động dùng chiếc lưỡi đinh hương liếm láp từng tấc da thịt của hắn.

Lạc Nam cũng không thua kém, tay và miệng liên tục để lại những dấu vết trên làn da trắng trong không chút tỳ vết của nàng.

“Thiếp sướng… đâm sâu vào chàng ơi, sủng chết Uyên Nhi đi.”

Khi hai người dung nhập, Kiếm Uyên Nhi hận không thể hòa tan cả người hắn vào trong lòng nàng.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

Tiếng da thịt vang vọng mãnh liệt không dứt, Kiếm Uyên Nhi như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa từng cơn sóng thần thô bạo của nam nhân.

Lạc Nam tận tình xâm chiếm, chinh phục ngọc thể hoàn mỹ dưới thân mình.

Hắn bạo phát Long Văn khảm lên tiểu huynh đệ, mỗi một lần đâm vào đều khiến Kiếm Uyên Nhi dục tiên dục tử, hai mắt trợn tròn lên, linh hồn phiêu lãng, sung sướng muốn chết.

Nàng thay đổi tư thế sau mỗi lần bị hắn đét vào mông, cực kỳ phối hợp, thậm chí cả những tư thế khó khăn và xấu hổ cũng không từ chối.

Mãi đến khi thấy nàng gần như vô lực trong khoái cảm, Lạc Nam mới thương tiếc ôm lấy nàng âu yếm tiếc thương.

“Phu quân không yêu Uyên Nhi…” Nàng thúc thít khóc làm nũng trong lòng hắn.

“Sao lại nói thế?” Lạc Nam không hiểu ra sao.

“Còn một nơi chàng chưa chạm vào, chàng ghét bỏ thiếp…” Kiếm Uyên Nhi nấc lên, đầu ngón tay luồn nhẹ qua khe kiều đồn, chỉ vào cái chỗ nhỏ xíu nằm dưới tiểu huyệt đã sưng đỏ.

Lạc Nam sững sờ, vô thức nuốt một ngụm nước bọt: “Nơi đó nhỏ như vậy, ta sợ làm đau nàng.”

“Thiếp mặc kệ, đêm nay thiếp muốn tất cả vị trí của thiếp đều lưu lại dấu ấn của chàng.” Kiếm Uyên Nhi khẽ nói:

“Chàng tiến vào nơi đó đi…”

Lạc Nam rùng mình một trận, cũng vì yêu thương thê tử mà hắn chưa từng nghĩ đến nơi riêng tư đó của các nàng, sợ các nàng đau đớn, cùng lắm chỉ cho đầu ngón tay vào đùa nghịch, nào ngờ lần này Kiếm Uyên Nhi chủ động yêu cầu.

Hắn hít sâu một hơi, điều động Như Ý Biến của Cự Mỹ Anh đem tiểu huynh đệ mình thu nhỏ lại chút ít, chậm rãi đặt nơi cúc hoa hồng hồng tinh xảo.

“Nếu đau quá thì nói ta biết nhé.” Lạc Nam thủ thỉ.

“Ừm, vào đi chàng… triệt để chiếm hữu Uyên Nhi đi!” Kiếm Uyên Nhi nỉ non, chủ động dùng tay tách ra.

Lạc Nam đâm vào thật nhẹ…

“Ưm…” Nàng run rẩy.

Như có một ma lực khó cưỡng, hắn ngày một tiến sâu, cảm giác chật chội như muốn phát điên làm hắn xém chút buông súng đầu hàng.

Sau một phen cố gắng mồ hôi đầm đìa, rốt cuộc hắn đã chiếm hữu nàng hoàn toàn theo một cách khác.

“Phu quân tuyệt nhất…” Kiếm Uyên Nhi nhìn hắn cười thỏa mãn.

Lạc Nam cũng cười, hắn nhấp nhè nhẹ.

“Ưm… hừ… thiếp thích…” Nàng rên rỉ mê ly và mộng mị.

Có lẽ cũng vì quá mức kích thích khi lần đầu khai phá nơi này, Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi đều rất dễ nhạy cảm.

Chỉ vài phút đồng hồ, cả hai đã rùng mình liên tục, cùng nhau hưng phấn lên đến đỉnh cao.

Lạc Nam rút ra khỏi tiểu hoa cúc, nằm xuống ôm Kiếm Uyên Nhi thở hổn hển.

Nàng gối đầu nằm lên ngực hắn nở nụ cười mê say, dung nhan sau khi được tưới tắm càng thêm hoàn mỹ.

Lúc này chỉ có nhịp tim và nhịp thở hòa vang vọng giữa tân phòng tĩnh lặng.

Chợt Lạc Nam cảm giác được lồng ngực của mình ướt đẫm.

Hắn đưa mắt nhìn xuống, chứng kiến Kiếm Uyên Nhi đang chảy hai hành thanh lệ, phức tạp nhìn thật kỹ hắn.

Lạc Nam ngắm nhìn nàng thì thào: “Ta vĩnh viễn sẽ không quên!”

“Phu quân của thiếp, chàng thỏa mãn chứ?” Kiếm Uyên Nhi nghẹn ngào.

“Ta rất thỏa mãn!” Lạc Nam nở nụ cười.

OÀNH!

Dị biến phát sinh.

Một cổ khí thế chí cao vô thượng, uy nghiêm đến mức khiến không gian băng liệt từ cơ thể yêu kiều mềm mại của nàng bùng nổ mà ra.

Toàn thân Lạc Nam cứng đờ, ngay cả sức lực động một đầu ngón tay cũng không có, ở trước luồng khí thế này, hắn nhỏ yếu như con kiến hôi.

Chí Tôn chi uy!

“Thức cuối cùng của Uyên Ương Lưỡng Cực được mẫu thân thiếp sáng tạo trong cơn thống khổ sau khi mất đi phụ thân…” Kiếm Uyên Nhi si ngốc nhìn lấy hắn lẩm bẩm:

“Tên của nó là Uyên Ương Tỉnh Mộng, đẳng cấp tiệm cận đến Cấm Kỵ…”

“Đã đến lúc thiếp phải tỉnh khỏi giấc mộng nhu tình này.”

“Vậy nên… xin lỗi chàng!”

PHỐC!

Ngọc thủ tinh xảo nhiều lần nắm lấy dương căn của Lạc Nam vuốt ve, lúc này đây đã xuyên qua lồng ngực hắn…

Sắc mặt Kiếm Uyên Nhi một mãnh uy nghiêm, hờ hững.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241