Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 75
Phần 75

Thời gian dần trôi…

Ngày Hằng La Đấu Giá Hội càng đến gần, càng dễ dàng nhìn thấy vô số Pháp Bảo cao cấp, tọa kỵ, tu sĩ phi hành từ bốn phương tám hướng trên biển đang toàn lực di chuyển về một hướng.

Đa dạng chủng tộc, rất nhiều thế lực, đủ mọi cường giả từ có chút tiếng tăm cho đến hùng cứ nhất phương cự phách, từ Thánh Tướng tu sĩ cho đến Thánh Đế đều không muốn bỏ qua sự kiện lần này.

Bởi ai cũng hiểu rằng đây không chỉ đơn thuần là một buổi đấu giá, mà còn là một đại hội để mở rộng mối quan hệ, tìm kiếm cơ hội phát triển cho bản thân và thế lực sau lưng mình.

Nội dung về Hằng La Đấu Giá Hội cũng đã nêu rõ, những vật phẩm xuất hiện trong buổi đấu giá này không chỉ do riêng Hải Long Cung xuất ra, mà trong vòng ba tháng trước khi ngày đấu giá chính thức bắt đầu, tất cả tu sĩ và thế lực đều có thể đem vật phẩm giá trị của mình đến Hải Long Cung thẩm định, sau đó gửi vào buổi đấu giá để đạt được cái giá mình mong muốn.

Mà trong thời gian này, Hải Long Cung cũng sẽ tổ chức gặp mặt, giao lưu giữa các khách mời có thiệp tham dự.

Ví dụ như lập nên võ đài tỷ thí để thiên tài các thế lực lớn có thể cọ xát, tiệc tùng giao lưu vân vân…

Mà bởi vì Hằng La Đấu Giá Hội do Thế Lực cấp Chí Tôn đứng ra tổ chức, lại thêm đây không phải lần đầu, những lần trước đấu giá đều thuận lợi suôn sẻ, thế cho nên mức độ uy tín không cần phải bàn.

Chưa kể thế lực ở Hằng La Đại Hải ngư long hỗn tạp, tập hợp lại sẽ là một cổ lực lượng khủng bố vô cùng khổng lồ, dù là Chí Tôn Thế Lực cũng không dám lừa đảo qua mặt nhiều thế lực như vậy.

Bằng không lũ kiến tập hợp đến mức độ nhất định sẽ có thể thật sự cắn chết voi đấy.

Cùng thời điểm đó, trên chiến thuyền kích thước không quá lớn nhưng đầy hoa lệ đang băng băng ngự sóng mà đi, một tên thanh niên anh tuấn ăn mặc quý khí, chắp tay đứng trên đầu thuyền, ánh mắt sắc bén nhìn ra xa xăm, mở miệng nói với ông lão đứng sau lưng mình:

“Hiếm có cơ hội đại ca mắc sai lầm nghiêm trọng, đây là thời cơ tốt để bổn Thánh Tử lấy lòng phụ hoàng, cạnh tranh ngôi vị người thừa kế của hắn.”

“Nhị Thánh Tử nói rất đúng, lão phu và toàn thể gia tộc nhà mẫu thân ngươi sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ.” Ông lão đứng sau chắp tay nghiêm túc nói:

“Bởi vì tuổi tác của ngươi còn nhỏ nên tu vi thấp hơn Càn Nguyên nhưng thật ra thiên phú của ngươi không hề thua kém hắn, vì sao ngôi vị Thái Tử phải thuộc về hắn cơ chứ? Ngươi cũng có thể cạnh tranh một phen đường đường chính chính!”

“Trưởng Lão nói không sai, lần này bổn Thánh Tử quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ phụ hoàng giao phó, đạt được kiện đồ vật mà hắn cần ở Hằng La Đấu Giá Hội, lập công ghi điểm…” Thanh niên nở nụ cười.

Không sai, người thanh niên này là con trai thứ hai của Càn Quân Thánh Đế, đứng sau Thái Tử Càn Nguyên và đứng trước Tam Thánh Tử mập mạp thần trí có vấn đề.

Hắn tên là Càn Trọng, tu vi Thánh Vương Viên Mãn, là con của Càn Quân Thánh Đế và Duệ Phi.

Gia tộc của Duệ Phi là Duệ Gia cũng là một trong những gia tộc có tiếng tăm ở Quân Đô, đồng thời là nhà mẹ đẻ của Càn Trọng.

Duệ Gia luôn muốn nâng đỡ Càn Trọng cạnh tranh ngôi vị Thái Tử của Càn Nguyên nhưng từ trước đến giờ không có cơ hội.

Nào ngờ thời điểm gần đây Càn Nguyên liên tục mắc phải những sai lầm khiến Càn Quân Thánh Đế nổi giận, Càn Trọng và Duệ Gia liền nhân cơ hội rụt rịt hành động.

Đây là thời cơ tốt để lập công lấn lướt Càn Nguyên, Càn Quân Thánh Đế đã giao nhiệm vụ cho Càn Trọng tham dự Hằng La Đấu Giá Hội, bằng mọi cách cũng phải đem về một loại vật phẩm mà hắn mong muốn.

Càn Trọng đương nhiên vạn phần vui mừng, thề sống thề chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mà phụ hoàng giao phó.

Sau khi bỏ ra một cái giá lớn mua được thiệp mời, hắn liền mang theo vài vị cường giả thân tín của mình lên đường xuất phát, trực chỉ Hải Long Cung.

Lão già sau lưng hắn chính là Đại Trưởng Lão của Duệ Gia, là một vị Thánh Hoàng Hậu Kỳ cấp cường giả.

Đưa mắt nhìn sóng biển lướt qua dưới đáy thuyền, Càn Trọng liếm liếm môi:

“Nghe nói sai lầm của đại ca là do một nữ nhân gây ra, nàng là phi tử của tam đệ, cũng không biết rốt cuộc là mỹ nhân như thế nào mới khiến đại ca ngày thường cực kỳ cẩn thận của ta xảy ra sai lầm như vậy?”

Vụ việc ở Tửu Sơn được phong tỏa tin tức với hầu hết dân chúng, tuy nhiên Càn Trọng là người trong hoàng thất làm sao có thể không biết chuyện?

Nghe nói bởi vì ham mê sắc đẹp của Tam Thánh Phi, Thái Tử Càn Nguyên đích thân đến Tửu Sơn, lợi dụng sự tin tưởng của Tửu Tiên Tán Nhân mà chuốc say hắn để nhân cơ hội gần gũi mỹ nhân.

Nào ngờ vô tình Dạ Linh Tộc ở Vĩnh Dạ Thung Lũng đánh tới, vị cường giả duy nhất có khả năng ngăn chặn kẻ địch là Tửu Tiên Tán Nhân đã bị chuốc say mất rồi, kết quả đường đường là Thái Tử và Tam Thánh Tử của Càn Quân Đế Quốc đều dễ dàng rơi vào tay Dạ Linh Tộc.

Mà trong lúc tình cảnh lộn xộn, Lạc Gia Thiếu Chủ và Tam Thánh Phi có mặt ở đó cũng bị mất tích một cách bí ẩn.

Vì nguyên nhân này mà Lạc gia chủ Ninh Vô Song nổi trận lôi đình, nhiều lần tìm đến Thánh Cung chất vấn, ngay cả phụ hoàng của hắn cũng phải đau đầu nhưng đuối lý chẳng biết phải làm sao.

Về phần Càn Quân Thánh Đế cũng phải bỏ ra một kiện Cửu Tinh Thánh Bảo và trăm mỏ Nguyên Thạch Cực Phẩm chỉ để chuộc con tin từ tay Dạ Linh Tộc mang về, tổn thất cực kỳ thảm trọng.

Càn Quân Thánh Đế cũng vì vậy nổi trận lôi đình, ra lệnh giam lỏng Càn Nguyên để hắn sám hối.

Chuyện động trời như thế lại là do Càn Nguyên vì mê mẩn một mỹ nhân dẫn xuất mà ra, Càn Trọng là thiếu niên khí huyết phương cương, hắn đương nhiên cảm thấy tò mò đến cực điểm rồi.

Chứng kiến nét hứng thú trong mắt Càn Trọng, Duệ Gia Đại Trưởng Lão vội vàng nghiêm mặt nhắc nhở:

“Nữ nhân kia chắc chắn là loại hình hồng nhan họa thủy, nếu không muốn gây họa thì đừng tò mò, đừng tìm hiểu về nàng, Càn Nguyên thất thố xảy ra sai lầm là ví dụ, ngươi nếu muốn vượt qua hắn thì tốt nhất nên gạt bỏ ham muốn cá nhân sang một bên!”

“Đa tạ đại trưởng lão nhắc nhở, ta hiểu rồi!” Càn Trọng ngoài mặt nghiêm túc đáp, trong lòng lại âm thầm xem thường.

Theo hắn thấy thì mỹ nhân đẹp đến đâu cũng có giới hạn, ngươi có giữ vững được tâm tính của mình khi gặp nàng hay không tất cả là do bản lĩnh của ngươi mà thôi.

Càn Nguyên thiếu bản lĩnh nên mới xảy ra chuyện, Càn Trọng hắn chắc chắn sẽ không vì một mỹ nhân mà đánh mất lý trí làm liều như vậy.

Nếu như có thể, hắn muốn chiếm đoạt mỹ nhân đó để đánh bại triệt để Càn Nguyên trên mọi phương diện, đả kích Càn Nguyên.

Đáng tiếc ngay cả bóng dáng của nàng hắn cũng chưa có cơ hội được nhìn thấy.

“Tạm thời gác Tam Thánh Phi kia qua một bên…” Càn Trọng liếm liếm môi, giọng điệu trở nên cuồng nhiệt:

“Lần này Hằng La Đấu Giá Hội chắc chắn sẽ có những mỹ nhân hàng đầu ở Hằng La Đại Hải tham dự, đây là cơ hội để bổn Thánh Tử thể hiện bản lĩnh trước mặt các nàng, nói không chừng sẽ giúp Càn Quân Đế Quốc chúng ta thông gia cùng đại thế lực.”

“Giao Linh Công Chúa của Ngọc Giao Đảo, Nữ Hoàng của Nhân Ngư Tộc… các nàng đều là người đại diện của Thánh Đế Cấp Thế Lực.”

Duệ gia Đại Trưởng Lão cười cười: “Còn có một cái tên đại danh đỉnh đỉnh, nàng còn áp đảo cả Giao Linh Công Chúa và Nhân Ngư Nữ Hoàng.”

Càn Trọng nghe nhắc đến hô hấp liền nặng nề, hai mắt đỏ lên đầy vẻ sùng bái và ngưỡng mộ, cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài tiếc nuối:

“Nàng là hiện thân của một trong hai Chí Tôn cấp Thế Lực hàng đầu Hằng La Đại Hải, đừng nói là ta… e rằng phụ hoàng cũng không thể với tới!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241